“Em chặn hết tất cả phương thức liên lạc của , cũng chỉ thể đến đây mới tìm em.”
“Cho nên,” cắt ngang lời , ánh mắt rơi xuống bó bách hợp chướng mắt .
“Hôm nay ân cần như , cũng chỉ vì câu xin gọi là ?
“Đã lâu như , từng một thật lòng đến thăm cùng qua hơn nửa tuổi thơ ?”
Năm năm tuổi, nhiệm vụ đưa đón và Tạ Vân Tranh từ nhà thi đấu rơi lên vai bà nội.
Bà luôn bắt chúng chạy bộ về nhà.
Trong cặp sách nhét đầy cầu lông, gió mùa đông thổi đến đau rát mặt, bà đạp xe phía gọi lớn:
“A Phỉ, Tiểu Tranh, chạy ! Đối thủ sẽ chờ hai đứa lấy .”
Sân tập quán quân trong nhà thật chính là chiếc bàn ăn với những chiếc đĩa nước tương lắc lư loạn xạ.
và Tạ Vân Tranh lúc nào cũng đ.á.n.h cầu rơi bát canh.
Bà nội cầm muôi thủng, :
“Hai đứa trẻ , chắc ngâm cả huy chương vàng canh sủi cảo mất.”
Tạ Vân Tranh vẫn luôn như .
Sự lấy lòng của từ đến nay đều giống một màn biểu diễn thước đo, mãi mãi giấu sẵn mục đích phía .
Trước đây là để tiếp tục phối hợp với lối đ.á.n.h của , bây giờ là để “tha thứ”.
từng nghĩ, những sự quan tâm vốn nên xuất phát từ trái tim, liên quan đến bất cứ cuộc trao đổi nào.
bỗng chút hoảng hốt, rốt cuộc đây dây dưa với một như suốt bao nhiêu năm bằng cách nào?
Có lẽ là vì từ lúc ký ức, bên cạnh chỉ .
Dưới ánh đèn của nhà thi đấu, chỉ cùng nhặt cầu.
Trên con đường tan học vang tiếng chuông xe đạp, chỉ cùng tranh xem ai sẽ lao qua đầu ngõ .
Những ngày tháng dài đằng đẵng chỉ cầu lông và mồ hôi .
Anh là bạn đồng hành duy nhất.
Giống như một vết bớt, in da quá lâu nên quên mất nó cũng thể xóa .
Hoặc lẽ, là chút lòng thương nực của đang tác quái.
luôn cảm thấy sự qua loa của với khác là bản tính, chỉ riêng đối với sẽ khác.
Anh từng nhớ thích ăn rau mùi, từng ngày ngày cõng lên xuống cầu thang khi trẹo chân…
Những khoảnh khắc giống như vụn đường rắc trong ký ức, rõ ràng vụn vặt đến mức chạm môi tan, mà từng nắm c.h.ặ.t trong tay, lặp lặp mà hồi tưởng.
Khiến bỏ qua sự ích kỷ ăn sâu trong xương tủy của , tưởng rằng là ngoại lệ thể khiến đổi.
đến bây giờ mới đột nhiên hiểu .
Có những dây dưa vì tình sâu nghĩa nặng, mà chỉ vì quen với thiết lập “chỉ ”, và quen với một niềm mong đợi tự lừa dối chính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-che-toi-gia-bat-toi-lui-ve-sau-de-toa-sang-cung-co-gai-khac/8.html.]
13
Hôm đó, Tạ Vân Tranh cố chấp cửa phòng bệnh lâu.
Cuối cùng vẫn là gọi điện cho Vương Tịnh San, bảo cô đến đưa .
Lúc cô đến, sắc mặt lắm, khi kéo Tạ Vân Tranh rời , bỗng đầu chằm chằm .
“Đừng tưởng chị thắng. Chúng gặp sân chung kết.”
Sự chắc chắn trong giọng giống như cô nắm rõ đường cầu của .
cô quên mất, cũng từng tập luyện cùng cho cô .
Trước khi đỡ những cú tấn công mạnh, cô quen trầm vai trái , những quả cầu nhỏ lưới luôn thích vê chéo góc, những điều hiểu rõ hơn bất cứ ai.
Còn về Tạ Vân Tranh, càng quen thuộc hơn.
Ngày chung kết, tiếng trong nhà thi đấu gần như lật tung cả mái nhà.
Sự náo động khán đài còn kịp lắng xuống, cú giao cầu của Lệ Cận Minh lướt sát mép lưới bay qua.
Khi nghiêng bật nhảy, thấy tiếng vợt xé gió sắc lạnh.
Quả cầu lông sáng bạc như một tia chớp, lao thẳng xuống cuối sân đối phương.
“Đẹp quá!” Giọng bình luận viên đột nhiên v.út cao. “Cú tấn công cuối sân của Cố Phỉ trực tiếp xuyên thủng hàng phòng tuyến!”
Ống kính truyền hình quét qua phía đối diện, Vương Tịnh San đang lảo đảo lùi nửa bước, cây vợt thậm chí còn kịp chạm cầu.
Cô nguyên tại chỗ, các khớp ngón tay siết c.h.ặ.t cán vợt đến trắng bệch, ngay cả đầu ngón tay cũng run lên.
Điểm đầu tiên, chúng chỉ dùng một pha giao nhận cầu lấy .
Sự chấn động mặt Tạ Vân Tranh gần như sắp tràn ngoài.
Trước đây, luôn phòng thủ và chuyển tiếp trong nhịp điệu mà quen thuộc.
hôm nay, từng cú tấn công của đều mang theo vẻ sắc bén mà từng thấy.
Cảm giác xa lạ đột ngột ập đến , rõ ràng còn khiến đả kích hơn cả thắng thua.
Những đường cầu tiếp theo thoát khỏi dự đoán của .
và Lệ Cận Minh phối hợp ép cuối sân, cướp lưới.
Những cú bật nhảy tấn công của liên tiếp xuyên thủng phòng tuyến, vị trí của và Vương Tịnh San càng lúc càng loạn, sai lầm khi đỡ cầu cũng rõ ràng hơn mỗi .
Tiếng còi kết thúc ván đầu tiên vang lên, con bảng điểm ch.ói mắt đến lạ thường— 4:21.
Bọn họ thậm chí còn thể chống đỡ qua hai mươi phút.
Đầu ván thứ hai, Tạ Vân Tranh như cuối cùng cũng giãy khỏi cú sốc.
Anh nghiến răng gần như ôm trọn đợt công thủ, những cú tấn công cuối sân nặng hơn bình thường ba phần, những pha chụp cầu lưới cũng mang theo vẻ quyết liệt.
Vương Tịnh San rõ ràng theo kịp tiết tấu của .
Trước mặt và Lệ Cận Minh, điểm yếu của cô phóng đại đến vô hạn.