ANH CHÊ TÔI GIÀ, BẮT TÔI LÙI VỀ SAU ĐỂ TỎA SÁNG CÙNG CÔ GÁI KHÁC

1

Từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn là bạn đ.á.n.h đôi nam nữ cầu lông của Tạ Vân Tranh.

 

Sau cùng thi đỗ một trường đại học, chúng tiếp tục sát cánh, cùng giành huy chương rực rỡ.

 

Thế nhưng ngay thềm mùa giải đại học cuối cùng, công khai tuyên bố rằng từ nay, đồng đội mới của sẽ là cô học mới gia nhập.

 

liên tiếp ba vô địch, còn giữ vị trí đội trưởng, khi đầy khí thế, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và yêu thương dành cho một khác.

 

Thế nhưng phía tất cả, lạnh lùng tuyên bố về con đường sự nghiệp của :

 

“Cố Phỉ, em cũng lớn tuổi , chuyển sang hậu trường , tập luyện cùng cho đội.”

 

cúi đầu, khẽ nhếch môi nhạt.

 

Một phút đó, đội trưởng đội tuyển trường Đại học P ở bên cạnh nhắn tin cho : “Đội bọn đang thiếu một nữ chiến tướng, em cân nhắc ?”

 

1

 

Một tháng khi giải liên kết đại học quốc khởi tranh, hạn đăng ký kết thúc.

 

đến văn phòng học viện để nộp hồ sơ xét tuyển nghiên cứu sinh, lúc mới từ giáo viên chủ nhiệm rằng trong danh sách đăng ký tên .

 

“Thầy Hàn, nhầm lẫn gì ạ?”

 

“Sao thể nhầm ? Đây là danh sách do chính Tạ Vân Tranh mang đến.”

 

Thầy ngẩng đầu, giọng vô cùng chắc chắn.

 

siết c.h.ặ.t tờ danh sách, , lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi ướt cả góc giấy.

 

Ở mục đôi nam nữ, rõ ràng ghi: Tạ Vân Tranh, Vương Tịnh San.

 

Có lẽ vì quá quen với việc cạnh tên Tạ Vân Tranh, nên trong khoảnh khắc gần như thể tin nổi, quyết định hỏi cho rõ ràng.

 

Trên sân tập, Vương Tịnh San mệt đến mức thở dốc ngừng.

 

Tạ Vân Tranh mỉm , vặn nắp chai nước thể thao cho cô, giọng dịu dàng:

 

“Không , San San, em cần luyện tập vất vả như .

 

“Chỉ cần giữ khu vực lưới là , phần còn cứ để gánh.”

 

đây, từng với như

 

“Cố Phỉ, cả kỹ thuật lưới lẫn sân đều luyện, đừng lúc nào cũng dựa .”

 

“Bước chân mở rộng hơn, như mới nối nhịp nhanh .”

 

“Phải chú ý luân chuyển vị trí, khi thấy còn sức thì lập tức bù phía .”

 

từng nghĩ theo chủ nghĩa hảo nên mới yêu cầu khắt khe như .

 

Hóa , nhớ mãi suốt bao năm qua, giống .

 

từng thấy ảnh của cô trong ví của Tạ Vân Tranh.

 

Họ từng là bạn đ.á.n.h đôi trong một trại huấn luyện mùa hè, dù chỉ trong thời gian ngắn ngủi.

 

Chỉ là Vương Tịnh San nhỏ hơn ba tuổi.

 

Mãi đến năm nay mới thi đỗ Đại học Q, đến bên cạnh Tạ Vân Tranh.

 

Khi cô gia nhập đội tuyển trường, bàn tán:

 

“Vương Tịnh San đ.á.n.h cũng tệ, nhưng so với chị Phỉ thì vẫn kém một chút.”

 

Nghe , mắt cô lập tức đỏ lên.

 

“Chị Cố Phỉ, chị hài lòng chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-che-toi-gia-bat-toi-lui-ve-sau-de-toa-sang-cung-co-gai-khac/1.html.]

 

“Chị ngày nào cũng luyện tập khổ cực như , chẳng là sợ em thế vị trí của chị ?”

 

Tạ Vân Tranh cũng bênh cô:

 

“San San còn nhỏ, A Phỉ, em đừng nhắm .”

 

chỉ nắm c.h.ặ.t cây vợt trong tay, đ.á.n.h thật từng quả cầu mà thôi.

 

Đồng đội thấy thì nhiệt tình gọi:

 

“Chị Phỉ, lên sân đ.á.n.h cùng , đó gì thế?”

 

Lúc Tạ Vân Tranh mới nhận sự mặt của , vô thức đưa tay sờ mũi.

 

“À… Cố Phỉ, em đến cũng .

 

“Mọi đây, thông báo một chuyện, từ nay Vương Tịnh San sẽ cùng hợp thành một cặp, thi đấu nội dung đôi nam nữ .”

 

Các đồng đội chút kinh ngạc, nhưng cũng ai gì thêm.

 

Sau khi giải tán, tránh ánh mắt của , lạnh lùng :

 

“Cố Phỉ, em cũng còn trẻ nữa, chuyển hậu trường , đội sẽ giữ cho em một vị trí tập luyện cùng.

 

“San San lòng tự trọng khá cao, vì em mà cứ giận dỗi với mãi.”

 

hạ mi, khẽ hỏi:

 

“Anh trận đấu quan trọng với em đến mức nào ?

 

“Mỗi một ván em thắng , đều là đang kéo dài sự sống cho bà nội em.”

 

Nửa tháng , bà nội ngã, phòng hồi sức tích cực.

 

Chỉ mười ngày viện phí thôi cũng đủ tiêu hết tiền thưởng của một giải đấu bình thường.

 

Muốn hồi phục đó, còn cần một khoản lớn cho phẫu thuật và điều trị.

 

bắt đầu rơi cảnh thiếu hụt .

 

Trong khi đó, tiền thưởng cho chức vô địch giải liên kết là ba trăm nghìn tệ, tiền , bệnh tình của bà nội mới hy vọng.

 

Tạ Vân Tranh sững , rõ ràng từng nghĩ đến chuyện .

 

Yết hầu khẽ động, giọng chút do dự:

 

“Em thiếu bao nhiêu? Nếu chỉ ba năm vạn thì còn dễ , thể cho em mượn.”

 

“Không cần.”

 

lắc đầu, rời .

 

Nếu nhớ nhầm, vài tuần Vương Tịnh San còn đăng khoe mạng món quà gọi là “tái ngộ” — chiếc dây chuyền cỏ bốn lá của VCA.

 

Giá tiền cũng rơi ba đến năm vạn.

 

Tiền bạc quả thực thể đo lường tất cả.

 

đôi khi, nó vạch một ranh giới rõ ràng giữa dịu dàng và tàn nhẫn.

 

2

 

Chiếc điện thoại trong túi liên tục rung lên.

 

Là Lệ Cận Minh, đội trưởng đội tuyển trường Đại học P.

 

“Em xét tuyển nghiên cứu sinh sang trường bọn ? Đại học P cũng kém gì Đại học Q.”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận