Giang Từ Vãn liếc một cái ngoắt đầu : "Cái cũng ăn, hôm nay em thích ăn cá nữa. Phải đến ngày mai em mới thích ăn cá cơ."
Phó Vân Thừa đành đổi món khác, Giang Từ Vãn lập tức kiêu kỳ hét lên: "Anh thổi một chút mới chứ, nóng thế em ăn nổi!
Anh chẳng tinh tế chút nào cả. Có căn bản đút em ăn ? Không thì đừng đút nữa."
Cô bày bộ dạng rõ ràng là cố tình bới lông tìm vết, mượn cơ hội mắng xối xả.
"Phó Vân Thừa ngốc thế hả?"
Phó Vân Thừa thở dài một tiếng, : "Ừm, ngốc. Người ngốc đang đút cho một thông minh nhất ăn cơm đây."
Giang Từ Vãn cảm thấy đang mỉa mai , nhưng chẳng gì, chỉ đành hậm hực nhai thức ăn trong miệng.
Cô còn tiếp tục khó , nhưng Phó Vân Thừa bỗng đặt đũa xuống, giọng điệu nghiêm túc giống như đang đùa giỡn: "Nếu em còn chịu ăn t.ử tế, chỉ còn cách nhai nát mớm tận miệng cho em thôi."
Mấy chữ cuối cùng chậm, dường như là cố ý nhấn mạnh.
Giang Từ Vãn cảm thấy thực sự dám cái chuyện đó lắm.
Thế thì quá... quá là buồn nôn .
"Hừ ——" Cô hừ hừ vài tiếng, rõ ràng là vẫn phục.
"Nếm thử xem." Phó Vân Thừa gắp một đũa rau xanh tươi non đưa tới bên môi cô. Giang Từ Vãn suy nghĩ một lát, thấy nhất là nên chọc giận lúc , đành há miệng ăn.
Không ngờ vị khá ngon, còn vị ngọt thanh của rau xanh.
Kéo theo đó là cảm giác thèm ăn cũng tăng lên ít.
Lúc Giang Từ Vãn thực sự thấy đói , nên tìm chuyện gây sự nữa mà chuyên tâm ăn cơm.
Thấy cô cuối cùng cũng lời, ánh mắt Phó Vân Thừa cũng dịu dàng hơn nhiều.
Đợi khi cô ăn no, cô bỗng nhớ một chuyện vô cùng quan trọng.
Đêm qua bọn họ dùng biện pháp an , còn những mấy ...
Giang Từ Vãn vội vàng vỗ vỗ : "Thuốc, cái t.h.u.ố.c đó!"
Phó Vân Thừa ban đầu ngẩn , nhưng nhanh phản ứng kịp cô đang về cái gì.
Trong lòng theo bản năng nảy sinh sự bài xích.
Anh thực sự cô uống t.h.u.ố.c.
Giang Từ Vãn nhận điểm bất thường của , tiếp tục thúc giục: "Ngẩn đó gì, lấy t.h.u.ố.c chứ."
Cô suýt chút nữa thì quên mất chuyện .
Mấy ngày nay đúng kỳ nguy hiểm của cô, nếu chậm trễ mà quên uống t.h.u.ố.c, chừng sẽ m.a.n.g t.h.a.i thật.
Thể chất của Phó Vân Thừa , ngày nào cũng kiên trì rèn luyện, cô chẳng hề nghi ngờ năng lực của về phương diện chút nào, vì thế tỉ lệ cô "Trúng thưởng" là cực kỳ cao, tuyệt đối phép sơ suất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-ac-doc-lam-sao-day/chuong-30-phu-nhan-hao-mon-khong-duoc-sung-ai-30.html.]
Phó Vân Thừa tạm thời vẫn bất động, cúi đầu bụng cô, : "Không uống nữa, chúng sinh một đứa con . Nếu thực sự m.a.n.g t.h.a.i thì cứ sinh con ."
Giang Từ Vãn ngờ sẽ như .
Anh cư nhiên cô sinh con ?
Chẳng chập mạch chỗ nào , nhưng mặc kệ đang phát điên cái gì, bản cô lúc thể để hỏng việc .
"Anh nhảm gì thế, em uống." Cô dứt khoát dậy, định tự lấy.
Phó Vân Thừa thấy thái độ cô kiên quyết như , đôi mày vốn đang giãn nhíu c.h.ặ.t hệt như hai ngọn núi nhỏ đè lên .
Anh chút hiểu tại cô thái độ .
Anh nắm lấy tay cô, nhưng vì khống chế lực nên mạnh tay một chút, cổ tay trắng nõn của Giang Từ Vãn lập tức hiện lên vết hằn đỏ nhạt. Cơ thể cô vốn dĩ luôn yếu ớt, vội vàng nới lỏng tay đôi chút: "Tại nhất định uống? Chẳng đây chính em sinh cho một đứa con gái , em quên ?"
Hồi đó cô năng bùi tai bao, nào là sẽ diện cho con gái của hai thật xinh , thắt nơ tinh tế, cưng chiều con bé thành nàng công chúa hạnh phúc và đáng yêu nhất thế giới...
Hóa đều là những lời ch.ót lưỡi đầu môi để lừa gạt ?
"Đó là lúc , còn giờ em ." Giang Từ Vãn dùng sức giãy giụa, hất tay Phó Vân Thừa , nhưng tay hệt như một chiếc kìm sắt, nắm c.h.ặ.t lấy thể nào thoát nổi.
Nghe lời , sắc mặt Phó Vân Thừa còn nữa.
Đôi môi mím c.h.ặ.t tạo thành một đường thẳng cứng nhắc, khuôn mặt cũng vô thức căng . Gương mặt tuấn tú vốn dĩ lạnh lùng giờ thêm mấy phần nghiêm nghị và sắc sảo.
Giang Từ Vãn thấy rõ.
Vừa nãy cô quậy phá như thế, vẫn luôn hì hì chẳng chút khó chịu, nhưng lúc dường như cô chạm "vùng cấm", khiến thực sự nổi giận.
"Anh buông mà, ?" Giọng cô mềm mỏng hơn đôi chút.
Phó Vân Thừa trực tiếp bế cô lên để cô đùi , bàn tay còn siết c.h.ặ.t vòng eo thon gọn của cô.
Anh hỏi: "Tại giờ nữa? Chuyện gì khiến em đổi ý? Nói xem."
Giang Từ Vãn hôm nay nếu lấp l.i.ế.m cho qua chuyện thì sẽ để cô , đành bịa một cái cớ: "Bởi vì căn bản hề yêu em. Em thực sự thích trẻ con, cũng sẵn lòng . em sẽ bao giờ sinh con cho một đàn ông yêu ..."
Lời chẳng kẽ hở nào, cũng trùng khớp với suy nghĩ trong lòng Phó Vân Thừa.
Anh luôn cho rằng đứa trẻ là kết tinh tình yêu của hai . Một gia đình tràn ngập tình yêu và vật chất đầy đủ mới thể khiến đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh và vui vẻ, ít nhất là hạnh phúc hơn hẳn bình thường.
Lồng n.g.ự.c phập phồng, giọng nghiêm túc: "Anh sẽ yêu em."
Giang Từ Vãn trong lòng hẫng một nhịp: "Anh gạt ."
"Anh thật lòng đấy."
...Ai thấy thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️
Nhấn theo dõi để truyện sớm nhất nha.