Sau khi về nhà, Giang Từ Vãn bảo giúp việc bày biện đồ tráng miệng ban công lộ thiên.
Chiếc bàn tròn nhỏ màu trắng chạm khắc tinh xảo vững chãi ngay chính giữa, bàn phủ tấm khăn trải bàn ren màu trắng kem mềm mại.
Điểm tâm đặt trong những chiếc đĩa pha lê trong suốt viền vàng tinh tế.
Bên cạnh, trong chiếc ly cao cổ còn cắm vài nhành hồng mới hái, cánh hoa còn đọng những giọt sương, đỏ thắm say lòng .
Các bà giúp việc khi bày biện xong liền rời , để gian riêng tư cho hai bọn họ.
Giang Từ Vãn những món điểm tâm mặt, tâm trạng liền lên hẳn.
Cô nóng lòng nếm thử một miếng, vị bánh mịn màng, tan ngay đầu lưỡi, hương vị vô cùng tuyệt vời.
Thợ bánh nãy đây là món tủ của ông , sử dụng sô-cô-la Valrhona thượng hạng phối hợp cùng nấm Truffle Pháp vận chuyển bằng đường hàng ...
Phó Vân Thừa đôi mắt cô cong tít như vầng trăng khuyết.
Thứ thực sự ngon đến thế ?
Trước đây từng nếm qua những loại tương tự, ngọt đến mức ngấy , hợp khẩu vị của .
giờ thấy phản ứng của cô, trong lòng khỏi tò mò.
"Cho nếm thử với." Anh .
Giang Từ Vãn lườm một cái: "Anh ăn phần của ."
Thấy cô như , Phó Vân Thừa càng tranh giành. Thấy cô mới c.ắ.n một miếng, liền cúi đầu hôn lấy môi cô, nhất định nếm thử xem rốt cuộc nó vị gì.
"Ưm ưm..." Giang Từ Vãn hành động đột ngột cho trở tay kịp, miệng phát những âm thanh ú ớ rõ ràng, gò má tức khắc đỏ bừng lên.
Sau vài phen giãy giụa, Phó Vân Thừa cũng nếm dư vị trong đó, quả thực là ngon vô cùng, ngon đến mức chẳng buông cô .
"Em... em thực sự sẽ nổi giận đấy!" Giang Từ Vãn dùng sức đ.ấ.m lưng Phó Vân Thừa, khuôn mặt nhỏ nghẹn đến đỏ bừng, mãi mới tranh thủ lúc đổi nhịp thở mà hổn hển thốt câu .
Phó Vân Thừa bấy giờ mới chậm rãi buông cô .
Là kẻ gây họa nhưng chẳng chút hối nào, thậm chí trong đôi mắt còn vương vấn chút dư vị thỏa mãn.
Giang Từ Vãn tức đến mức chẳng thèm đếm xỉa đến nữa.
Hôn, hôn, hôn, suốt ngày chỉ hôn thôi!
Cái đàn ông , ngoài chuyện đó thì trong đầu thể nghĩ đến chuyện gì khác ?
Cô càng nghĩ càng tức, tâm trạng vui vẻ vốn đang chìm đắm trong đồ ăn ngon cũng cho tan biến sạch sành sanh.
Cô dỗi hờn nhích sang một bên để nới rộng cách với Phó Vân Thừa, cầm chiếc thìa nhỏ xúc một miếng bánh thật lớn tống miệng, hai bên má phồng lên như một chú sóc nhỏ, hệt như đang dùng việc ăn uống để trút hết nỗi bất mãn trong lòng.
"Ăn chậm thôi, trêu em nữa." Phó Vân Thừa lên tiếng vỗ về.
"Hừ." Giang Từ Vãn mặt chỗ khác, thèm .
"Được , đừng giận nữa, em cứ thong thả mà ăn." Phó Vân Thừa chỉ đành xán gần, hạ thấp tư thế, dỗ dành cô đầy nịnh nọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-ac-doc-lam-sao-day/chuong-28-phu-nhan-hao-mon-khong-duoc-sung-ai-28.html.]
Dáng vẻ của cô quả thực đáng yêu vô cùng, khiến lòng khỏi mềm nhũn mấy phần.
Anh kìm mà ghé sát hôn lên gò má cô, khẽ thì thầm: "Yêu em, bảo bối."
Một câu tỏ tình cứ thế một cách tự nhiên như thở, chẳng chút ngượng ngùng do dự.
Đêm khuya, bốn bề đều chìm tĩnh lặng.
Trong phòng ngủ ở tầng hai căn biệt thự chỉ bật một chiếc đèn đầu giường, chính là chiếc đèn mà Giang Từ Vãn thích nhất.
Ánh đèn dịu nhẹ, sắc vàng ấm áp lan tỏa từng vòng, hệt như bao phủ bởi một lớp lụa mỏng, nhưng cũng chỉ đủ để chiếu sáng đầu giường, những góc còn đều chìm trong bóng tối.
Hai tay Giang Từ Vãn nắm c.h.ặ.t lấy ga giường, các đốt ngón tay vì dùng lực mà trở nên trắng bệch, thở dồn dập, những sợi tóc trán mồ hôi thấm ướt, bết dính lộn xộn gò má.
Một lúc , hệt như cạn kiệt bộ sức lực, đôi tay cô buông thõng vô lực sang một bên.
Dưới ánh đèn, làn da để lộ lấp lánh một tầng ánh sáng trong trẻo.
Ngay đó, một cánh tay săn chắc đầy mạnh mẽ vươn tới, nhẹ nhàng kéo cô lòng.
Phó Vân Thừa dán sát lưng cô, thở nóng hổi, mang theo dư nhiệt của t.ì.n.h d.ụ.c, những nụ hôn vụn vặt triền miên dọc theo cổ, vành tai cô, lượt hạ xuống.
"Bảo bối..."
Giọng quyến luyến trầm thấp, còn pha chút khàn đặc.
"Câm miệng! Em mới là bảo bối của !" Giang Từ Vãn sắp cho tức phát .
Hiện giờ khắp cô đều là mồ hôi, câu mắng tiêu tốn bộ sức lực cuối cùng của cô, giọng còn mang theo sự run rẩy và uất ức rõ rệt.
Đầu óc cô bây giờ cứ cuồng, mụ mị.
Cô từng thấy ai đáng ghét như Phó Vân Thừa, hành hạ cô cả một đêm, bất kể cô lóc cầu xin thế nào cũng .
Giờ tới dỗ dành cô ? Đừng mơ!
Nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, cuối cùng cũng hồi chút sức, cô đẩy , giọng yếu ớt như mèo con, mang theo mấy phần nũng và ỷ : "Muốn uống nước."
Phó Vân Thừa trở xuống giường, thuận tay lấy chiếc áo choàng ngủ bên cạnh khoác lên , một loáng , bưng một ly nước tới.
Anh đặt ly nước lên tủ đầu giường, đó cúi , luồn hai tay qua lưng Giang Từ Vãn, động tác nhẹ nhàng nâng cô dậy khỏi giường, để cô tựa lòng .
Bàn tay còn của cầm ly nước đưa tới bên môi cô, khẽ dỗ dành: "Uống chậm thôi."
Giang Từ Vãn lúc thực sự là khát khô cả cổ, họng như sắp bốc hỏa tới nơi, mà chậm cho nổi.
Cô cứ thế vịn tay nắm lấy ly nước, ngửa đầu uống ừng ực.
Do uống quá gấp, vài giọt nước tràn từ khóe môi, lăn dọc theo cằm nhỏ xuống ga giường.
Phó Vân Thừa đưa tay , dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau vệt nước bên khóe môi cô.
Uống xong ly Giang Từ Vãn vẫn cảm thấy đủ, Phó Vân Thừa liền bưng thêm một ly nữa tới.
❤️ tim chỗ thả. Đừng chùa mà tội nghiệp già lắm mấy bà ơi! 🥺