Xuyên nhanh: Nam Chính Si Tình Chỉ Yêu Nữ Phụ Ác Độc Làm Sao Đây?

Chương 20: Phu nhân hào môn không được sủng ái (20)

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến đây, Giang Từ Vãn chút trì hoãn, nhanh ch.óng bắt đầu lục tung tủ đồ, nhồi nhét thứ túi xách của .

Bây giờ vớt vát chút nào chút nấy.

lúc cô đang bận tối tăm mặt mày, trong phòng bừa bộn như bãi chiến trường, thì một tiếng "két" vang lên, cánh cửa bỗng nhiên ai đó đẩy từ bên ngoài.

Tay Giang Từ Vãn run b.ắ.n lên, động tác khựng ngay tại chỗ, trái tim đập thình thịch liên hồi, suýt chút nữa thì nhảy vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cô chậm rãi đầu về phía cửa.

Phó Vân Thừa!

Cư nhiên là Phó Vân Thừa!

Anh thả ?

Tim Giang Từ Vãn "thịch" một cái, cơn kinh hỷ thoáng qua, ngay lập tức một nỗi chột mãnh liệt ập đến.

Cô theo bản năng quanh một lượt.

Lúc trong phòng hỗn loạn vô cùng, quần áo và đồ đạc vứt đầy sàn, những hộp trang sức mở toang vương vãi khắp nơi, bất kể là ai cũng cô đang chuẩn ôm đồ đạc giá trị để bỏ trốn.

Mồ hôi lạnh của cô sắp ứa .

Giang Từ Vãn há miệng, mãi một lúc lâu mới nặn một câu: "Anh... về ?"

Giọng khẽ run rẩy, đến chính cô cũng sự hoảng loạn trong đó.

Thôi xong, tiêu đời thật , ngờ bắt quả tang tại trận thế .

Đại não Giang Từ Vãn vận hành với tốc độ ánh sáng, cố nghĩ xem nên giải thích thế nào cho hợp lý.

Thế nhưng trong cơn hoảng loạn, cô chẳng tài nào nghĩ nổi một cái cớ hồn.

"Em..." Cô cảm giác giây tiếp theo sẽ bật nức nở mất.

Phó Vân Thừa lặng lẽ ở cửa, lập tức bước trong phòng.

Ánh mắt chậm rãi quét qua căn phòng lộn xộn, quần áo và túi xách vứt ngổn ngang đất, trong những hộp trang sức mở toang, đá quý lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo ánh đèn.

Sau đó, tầm mắt rơi Giang Từ Vãn.

Ánh mắt thâm trầm khó đoán, khiến căn bản thể đoán nổi đang nghĩ gì.

Trên Phó Vân Thừa vẫn mặc bộ vest lúc sáng sớm khỏi nhà, chất vải phẳng phiu một nếp nhăn, nhưng kỹ khó để nhận thần sắc lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Giang Từ Vãn hiếm khi thấy trong trạng thái , bình thường ngày nào chẳng hăng hái phong độ.

Rõ ràng là tâm trạng lúc hề , lẽ trong lòng đang kìm nén cơn giận dữ.

Giang Từ Vãn chôn chân tại chỗ, tay chân chẳng để , lòng vô cùng hoảng hốt, não bộ điên cuồng nghĩ cớ giải thích...

Càng nghĩ cô càng thấy phiền.

Thôi, kệ !

Cô dứt khoát "đâm lao thì theo lao".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-ac-doc-lam-sao-day/chuong-20-phu-nhan-hao-mon-khong-duoc-sung-ai-20.html.]

Mếu máo một cái, nước mắt liền lăn dài như chuỗi hạt đứt dây, trông vô cùng đáng thương.

Đã còn cách nào khác thì cứ thôi.

thế , chắc cũng đến mức tay đ.á.n.h mắng cô nhỉ...

Thế nhưng ngay đó, Phó Vân Thừa khẽ thở dài một tiếng, vẻ đầy bất lực và xót xa.

Anh sải bước tới mặt Giang Từ Vãn, đôi mắt đẫm lệ của cô, nhẹ giọng hỏi: "Khóc cái gì?"

Tiếp đó, giơ tay , nhẹ nhàng kéo cô lòng: "Chẳng bây giờ bình an trở về ?"

Giang Từ Vãn hành động của cho chút luống cuống, chẳng .

Chuyện là thế nào đây?

Trong lòng cô thầm lẩm bẩm, giọng điệu và thái độ của , dường như là định tính sổ với cô.

Bàn tay Phó Vân Thừa nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giống như đang vỗ về một chú hươu con đang hoảng sợ, để cô an tâm tựa : "Sao mà mau nước mắt thế, đầu óc cũng ngốc nghếch nữa. Cho dù em bán sạch cả căn nhà thì đáng bao nhiêu tiền chứ? Nếu thực sự gặp chuyện, em đưa cho họ bao nhiêu tiền cũng vô ích thôi, họ sẽ giúp em ."

Anh khẽ cúi đầu, nâng mặt cô lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đến đỏ bừng của cô.

Hốc mắt đỏ hoe, mặt vẫn còn vương những giọt lệ tinh khôi, bộ dạng ai thấy mà chẳng xót xa.

Giang Từ Vãn ngẩn tại chỗ, nhưng chỉ một lát , cô lập tức hiểu Phó Vân Thừa hiểu lầm .

Anh tưởng cô bán đồ đạc lấy tiền để cứu ?

Giang Từ Vãn bừng tỉnh đại ngộ.

Sự hiểu lầm quả thực đến đúng lúc quá mất.

Giang Từ Vãn chớp chớp mắt, thuận thế ôm lấy cổ , càng lớn tiếng hơn: "Em cũng nữa, em chẳng còn cách nào khác cả. Em liên lạc với nhiều , nhưng họ đều thèm đoái hoài đến em. Em lo cho quá, em sợ sẽ gặp chuyện... Nếu chuyện gì, em đây?"

Nói đến đoạn đau lòng, nước mắt như vỡ đê, cũng ngăn .

Phó Vân Thừa quanh một lượt, mặt đất đầy rẫy những món trang sức đá quý mà bình thường cô nâng niu như mạng sống, nhịn : "Đều là những thứ em thích nhất, em cam lòng bỏ hết ?"

Giang Từ Vãn sụt sịt, "tùy cơ ứng biến": "Dĩ nhiên là nỡ , mấy bộ bình thường em còn chẳng dám đeo, chỉ dám lấy ngắm thôi..

Đều tại hết... Giờ em nỡ cũng , chuyện quan trọng hơn cần ..."

Cô cố tình ngắt quãng một chút, hết câu, nhưng ý tứ trong đó quá rõ ràng.

Cho dù cô nỡ bỏ những món bảo bối đến mức nào, thì trong lòng cô, tất cả đều quan trọng bằng Phó Vân Thừa. Chỉ cần thể cứu , cô sẵn sàng từ bỏ thứ.

Phó Vân Thừa thấy lời , lòng dĩ nhiên là vô cùng cảm động, đặc biệt là khi thấy cô trong lòng đến mức sắp hụt , hệt như một bằng nước mắt , càng xót xa khôn xiết.

Anh nhẹ giọng dỗ dành: "Không , nữa . Đồ đạc cần bán, lát nữa để giúp việc đến dọn dẹp, đặt chỗ cũ hết . Đừng nữa."

Giang Từ Vãn sụt sịt, cố tình quẹt nước mắt áo n.g.ự.c , gật đầu, "ừm" một tiếng lý nhí, dáng vẻ đó cực kỳ giống một đứa trẻ chịu uất ức.

 

...Ai thấy thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️

Nhấn theo dõi để truyện sớm nhất nha.

Bạn cần đăng nhập để bình luận