cứ ngỡ thể chọn cách ngó lơ , dùng giọng điệu lạnh lùng cứng rắn bắt tuân thủ nghiêm ngặt giao ước hai tháng , đó đuổi về.
đầu óc trống rỗng, gì.
lúc , Diêu Viễn gửi tới một tin nhắn:
Diêu Viễn: Chị ơi, ngoài trời mưa to lắm.
lập tức lao ngoài.
24.
Giây phút thấy Diêu Viễn, hốc mắt đỏ hoe.
Cậu ngoài cửa khu nhà, tóc tai và quần áo đều nước mưa ướt sũng. Đôi mắt đen trắng rõ ràng , trông hệt như một chú cún con lạc ướt nhẹp.
Cậu cất giọng mềm mỏng: "Chị ơi, em nhớ chị lắm."
Ngay khoảnh khắc đó, lý trí đều tan biến còn một mảnh. chỉ thấy n.g.ự.c trái dâng lên một trận chua xót, trái tim đau thắt .
rốt cuộc chẳng quản nhiều như thế nữa, lao tới ôm chầm lấy .
Cậu khẽ đẩy : "Chị ơi, em ướt hết , chị đừng để cảm lạnh."
càng ôm c.h.ặ.t hơn.
25.
Vào nhà, bảo Diêu Viễn tắm. Vì quần áo , đành lục một bộ đồ ngủ bằng nhung san hô (lông cừu) cho mặc tạm.
Bộ đồ màu hồng nhạt, mũ trùm đầu còn hai cái tai thỏ. Từ lúc Diêu Viễn bước khỏi phòng tắm, bắt đầu nhịn , còn nhân lúc để ý chụp lén một tấm ảnh.
Cậu cũng thấy ngại, lóng ngóng thu lu ở một góc sô pha, rụt cổ trong áo, chỉ chừa đúng hai con mắt. Bộ đồ ngủ lông xù càng trông giống một chú cún cỡ bự. nhịn bật .
Cậu đột nhiên nhắm mắt , hít sâu một : "Toàn là mùi hương của chị."
nín thở.
Cậu bồi thêm một câu: "Hạnh phúc quá."
Hai chữ "hạnh phúc" khiến đêm mưa bắt đầu nhuốm màu mờ ám. Bầu khí dần nóng lên, vội vàng lảng sang chuyện khác: "Em... chuyện gia đình giải quyết đến ?"
Diêu Viễn khựng một nhịp, ló đầu khỏi cổ áo: "Chị ơi, đây em từng kể là em về nhà nửa năm , chị còn nhớ ?"
gật đầu.
"Nửa năm qua, Diêu... bố em xảy chuyện."
"Chuyện gì cơ?"
"Tai nạn xe , ngã đến mức sống thực vật, giờ vẫn đang trong bệnh viện."
há hốc miệng, mãi một lúc lâu mới nặn một câu: "Chị xin , chị ..."
"Em buồn ." Diêu Viễn mỉm với , "Chuyện kế luôn giấu giếm em. Chị đoán xem vì ?"
lắc đầu.
"Vì bà đang cấu kết với khác để tẩu tán tài sản công ty của bố em."
Giọng điệu của vô cùng bình thản, tựa như chỉ đang kể câu chuyện của một xa lạ.
"Lần bà đến tìm em, bảo em về nhà thực chất chỉ là để thăm dò xem em chuyện của bố thôi." Diêu Viễn khẽ hừ lạnh một tiếng, " bà cũng chẳng kẻ thông minh gì, việc quá hấp tấp, các sếp lớn khác trong công ty phát hiện, giờ cuỗm tiền bỏ trốn ."
kinh ngạc đến mức thể hồn. Cái thứ kịch bản "cẩu huyết" mới chỉ thấy TV, nay hiện hữu chân thực ngay bên cạnh .
"Vậy công ty của bố em..."
"Chị yên tâm, sập , còn nhiều dựa nó để sống mà." Giọng Diêu Viễn mang theo chút lạnh lẽo, "Mà dù sập thì cũng chẳng liên quan gì mấy đến em."
Nhất thời nên gì tiếp theo.
"Chị ơi, chị xem, bây giờ em là một bình thường ." Cậu chầm chậm tiến gần , "Chị bằng lòng ở bên em ?"
Tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn tí tách rơi, ánh đèn trong phòng tỏa sự ấm áp. ngẩng lên . Trong đôi mắt trong veo , thấy chính , một hình bóng bé nhỏ với hai má ửng hồng.
Không từ lúc nào, khi đối mặt với tình cảm, quen với sự bình tĩnh, lý trí và phản kháng. chính trai mặt , từng chút, từng chút một tìm sự rung động và nồng nhiệt thuở nào.
nghĩ thích . Chắc chắn là thích . Vậy thì, cớ nhỉ?
Ngay khi thở của hai đứa hòa quyện , gật đầu.
Thư Sách
"Được."
26.
Ngày hôm , Diêu Viễn đưa đến một nơi.
Cậu chỉ một mặt bằng ở góc khu phố thương mại mới xây, hỏi : "Chị ơi, chị còn nhớ chỗ ?"
"Chỗ ... chẳng mới xây ?" khó hiểu, "Hình như chị tới đây bao giờ."
"Không dáng vẻ hiện tại." Diêu Viễn , "Là tám năm cơ."
quanh đường phố, một lát đột nhiên nhớ mang máng: "Hồi chị học đại học, chỗ hình như là một cửa hàng thức ăn nhanh. Chị từng thêm ở đây."
Diêu Viễn khẽ : " chị. Lúc đó, em mới mười bốn tuổi, ngày nào cũng quán bài tập. Chị còn nhớ ?"
Diêu Viễn đến đây, bắt đầu chút ấn tượng. Quán thức ăn nhanh đó buôn bán ế ẩm, chỉ mỗi là nhân viên, buổi tối càng vắng khách. hình như một bé mập mạp, tối nào tan học cũng quán bài.
Ban đầu tưởng bố bé về muộn nên chỗ . Sau quen dần mới bắt chuyện, bé bảo rằng thích bố nên về nhà.
Hồi đó cũng là một cô sinh viên ngây thơ lương thiện, thỉnh thoảng lấy đồ ăn cho bé, hoặc giúp kiểm tra bài tập. quán thức ăn nhanh đó nhanh đóng cửa, từ đó về bao giờ gặp bé nữa.
Thế nên khi Diêu Viễn nhắc chuyện , vô cùng kinh ngạc: "Bao nhiêu năm mà em vẫn nhớ chị ?"
Cậu gật đầu: "Chị ơi, chắc chắn chị vì em thích chị. Thật em cũng rõ lý do cụ thể. bắt đầu từ lúc đó, em luôn dõi theo chị. Chắc chị , lúc chị nghiệp đại học, em lén đến dự lễ nghiệp của chị. Chị là sinh viên xuất sắc bục phát biểu. Cả hội trường đông như , nhưng em một giây nào rời mắt khỏi chị. Lúc đó em tự nhủ, chị ưu tú như thế, em nhất định nỗ lực, thật sự nỗ lực thì mới thể đuổi kịp chị."
Diêu Viễn nhiều, sự xuất sắc của trong mắt cảm giác như đang kể về một ai khác.
lí nhí: "Diêu Viễn , chị ưu tú như em tưởng tượng ."
Cậu , ánh mắt vô cùng chân thành: "Chị ơi, em thích lúc , chính là chị, chính là con đang ngay mặt em lúc đây."
Thực luôn thấy cách chuyện của Diêu Viễn mang theo chút gì đó cách "thả thính", nhưng đến tận bây giờ mới nhận , hề cố tình, mà là vì mỗi câu đều ẩn chứa một tấm chân tình. Thứ tấm lòng chân thật mới là điều lay động lòng nhất.
trong thoáng chốc, thấy tình tiết nào đó sai sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xa-xa-chiet-chi/5.html.]
hỏi: "Nếu quá trình em thích chị đơn giản như , thế hôm lúc say rượu, tại em bảo là nếu lý do, chị sẽ rời bỏ em?"
Nét mặt Diêu Viễn cứng đờ mất vài giây: "Em thế á?"
gật đầu.
Cậu đảo mắt sang hướng khác: "Chắc lúc đó say quá sảng thôi."
Khu phố thương mại sầm uất qua kẻ , chìm đắm trong hạnh phúc mà hề mảy may nhận những manh mối ẩn giấu. Mọi bí mật che đậy thực sớm dấu vết để . lúc đó, ngây thơ cho rằng, chắc hẳn là say thật.
27.
Sau khi quen Diêu Viễn, sống vô cùng vui vẻ.
Trong mắt, trong tim đều tràn ngập tình yêu dành cho . thậm chí cần nhiều, chỉ một ánh mắt, một cử chỉ là hiểu đang nghĩ gì. Cảm giác cực kỳ kỳ diệu. Trước khi gặp Diêu Viễn, từng rằng đời thực sự một thấu hiểu đến .
Chúng cùng xem phim, công viên giải trí, nhạc hội, tựa như đang bù đắp tất cả những gì từng bỏ lỡ trong tình yêu.
Diêu Viễn luôn những hành động khiến rung rinh, ví dụ như lúc đang nắm tay, sẽ đột nhiên sang thơm chụt một cái lên má , thì thầm tai : "Chị ơi, chị thơm quá."
Hoặc lúc về, đeo tạp dề trong nhà, nấu sẵn một bàn đồ ăn ngon ngoan ngoãn chờ .
Cậu gần như là một bạn trai hảo, hảo đến mức đôi khi còn sinh ảo giác tất cả những điều là đang mơ .
sự ngọt ngào của tình yêu quên mất rằng: Con thể nào hảo , ít nhiều gì cũng sẽ những khuyết khiếm tì vết.
28.
Việc phát hiện bí mật của Diêu Viễn, thực chất là một sự cố ngoài ý .
Dạo đó, Diêu Viễn chạy đến công ty của bố , bảo là vài việc buộc mặt giải quyết ông. Có một cùng, đợi trong phòng nghỉ để chờ họp xong.
Có lẽ vì phòng nghỉ ít qua , nên hai nữ nhân viên ở cửa tán gẫu. Nói qua thế nào, chủ đề chuyển sang biến cố gần đây của nhà họ Diêu.
Một chuyển hướng câu chuyện, nhắc đến Diêu Viễn.
"Tiểu Diêu tổng cũng là mưu mô đấy. Cố tình về nhà để Diêu phu nhân buông lỏng cảnh giác. Thậm chí lúc đó còn hạ tán tỉnh một phụ nữ hết sức bình thường, cho xung quanh đều tưởng là một thằng bù lụy tình (luyến ái não)."
"Thế á? Nói thế thì Tiểu Diêu tổng vẻ vô hại, thực tâm tư cũng sâu cay phết nhỉ?"
"Chứ còn gì nữa? Trẻ con sinh trong cái gia đình như thế, đứa nào chẳng là cáo già tinh ranh?"
Tiếng bàn tán của họ dần xa, nhưng trái tim thì từng chút, từng chút một rơi tọt xuống hầm băng.
Mãi cho đến khi Diêu Viễn họp xong, mặt khẽ gọi một tiếng "Chị ơi", mới bừng tỉnh.
Cậu xổm xuống, áp lòng bàn tay lên mu bàn tay , nét mặt đầy lo lắng: "Sao tay chị lạnh ngắt thế , chị thấy khỏe ở ?"
hé môi, gian nan phát từng tiếng, lúc đó mới nhận cả đang run rẩy.
hỏi : "Diêu Viễn, tại em yêu chị?"
Cậu vẻ luống cuống: "Chị ơi, thế?"
"Tại ?" hỏi nữa.
Cậu vội vàng đáp: "Đương nhiên là vì em thích chị !"
"Tại thích chị?"
"Vì em quen chị từ lâu , vì bao năm qua, chị luôn là ánh sáng của em."
khổ, lắc đầu: "Diêu Viễn , thực một chuyện chị luôn nghĩ mãi thông. ngay khoảnh khắc , tự nhiên chị hiểu tất cả."
Nước mắt đột ngột tuôn rơi. "Ví dụ như, em em quen chị từ lâu, nhưng tại em chọn xuất hiện đúng thời điểm ? Lại ví dụ như, tình cảm em dành cho chị, nó đến quá bất ngờ và mãnh liệt. Tại như chứ?"
Diêu Viễn, khuôn mặt lộ rõ sự bi thương.
Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y , giọng nghẹn ngào: "Chị ơi, chị chuyện gì ?"
"Họ , lúc đó em theo đuổi chị là vì em che mắt bà kế, đúng ?"
Hốc mắt đỏ hoe, liều mạng lắc đầu: "Không , đó chỉ là sự trùng hợp thôi, em hề nghĩ như ."
"Được , chị hỏi em một nữa. Lần đó em bảo, nếu cho chị lý do vì em thích chị, chị sẽ rời xa em. Câu đó rốt cuộc là thật ? Lý do đó... thực chất là gì?"
Kéo theo đó là một lặng dài đằng đẵng.
Mãi cho đến cuối cùng, Diêu Viễn mới khẽ lên tiếng: "Chị ơi, em sẽ hết cho chị ."
29.
Diêu Viễn dẫn về nhà .
Bên ngoài trời lất phất mưa, chúng bung ô. Tóc tai và quần áo ướt nhẹp, trông chật vật nực .
Trong căn phòng ngủ rộng lớn của , lôi vô những cuốn album, nhật ký, và cả bệnh án.
Cậu cúi gằm mặt dám , khóe miệng và rèm mi đều run rẩy. Cậu cố kìm nén nước mắt, : "Chị ơi, tất cả bí mật của em đều ở đây. Nếu chị , em sẵn sàng tự lột trần từng lớp bản cho chị xem. khi xem xong, nếu chị rời ... xin chị nhất định đừng cho em . Em sợ em sẽ nhịn ... nhịn mà dùng vũ lực giữ chị ..."
mang theo tâm trạng gì khi mở những thứ đó .
Trên trang bệnh án đầu tiên, Diêu Viễn khi đó mới mười bốn tuổi.
Và kết quả chẩn đoán là: "Hội chứng hoang tưởng yêu" (Erotomania).
lờ mờ đoán điều gì đó. Mở những cuốn album , từng trang, từng tấm... tất tần tật đều là ảnh của . Khoảnh khắc đó, dọc sống lưng chạy dọc một luồng khí lạnh buốt.
Cuốn nhật ký của , càng ghi chép chi tiết về việc chúng "thấu hiểu và yêu " trong cơn hoang tưởng của .
khi tuổi dậy thì kết thúc, bệnh tình của dần thuyên giảm. Trong nhật ký, bắt đầu nhận bệnh, cũng rõ rằng chúng từng yêu . những ảo tưởng từng biến thành một sự chấp niệm méo mó.
Cậu bắt đầu đổi bản . Cậu theo dõi tài khoản mạng xã hội của , từ đó lén lút tìm hiểu gu đàn ông của . Có một dạo theo dõi một tài khoản hotboy chuyên giả gái mạng, thế mà cũng bắt đầu nuôi tóc dài, mặc đồ nữ, tự bỏ đói bản cho đến khi chỉ còn vỏn vẹn 55kg.
Sau đó, một nữa nhận thức tình trạng bệnh lý của . Và , là một quá trình đấu tranh và lột xác đầy thống khổ. Những chuỗi ngày tháng tăm tối và dài đằng đẵng đó, chấp niệm duy nhất trong lòng , chính là tên của .
Dòng cuối cùng của cuốn nhật ký, : rốt cuộc cũng thể ánh mặt trời, ngắm cô , gọi một tiếng: Chị ơi.
Đọc xong, nước mắt tuôn rơi giàn giụa.
Căn phòng chìm trong một sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng mưa từng giọt đập cửa kính. nhẹ nhàng nâng khuôn mặt Diêu Viễn lên, cẩn thận ngắm từng đường nét của .
Cuối cùng hiểu, vì lúc mới gặp khen khuyên tai của , bởi vì đó là món đồ mới mua. Cậu uống sữa chỉ thêm 30% đường, cũng thích tấu hài của Đức Vân Xã.
Cậu tuốt thứ về , còn thì gì về . Những giằng xé, những thống khổ, những bi thương của ... mù tịt.
Ngón cái của khẽ vuốt ve gò má , hỏi: "Những năm qua... đau em?"