Xa Xa Chiết Chi

2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

từng thấy bức ảnh bao giờ.

"Em lấy ảnh của chị ?" hỏi.

Diêu Viễn giật , vội vàng úp sấp màn hình điện thoại xuống bàn: "Dạ? Cái ... là khác gửi cho em. Em thích cài hình nền khung chat của mỗi bằng ảnh của chính họ..."

"Ai gửi thế?" tò mò.

Hồi mới , chụp ảnh kỷ niệm cho ? Nhớ rõ nữa.

Diêu Viễn cúi đầu trả lời. cũng chẳng hứng thú truy vấn tiếp, bèn chuyển chủ đề sang chuyện thuê chung nhà.

: "Bạn chị ghi rõ trong nhóm là 'chỉ cho nữ thuê' , em tìm phòng khác ."

Diêu Viễn vẫn cúi gằm mặt, đột nhiên lí nhí thốt lên một câu: "Em thể biến thành con gái mà..."

: ???

: "Em cái gì cơ?"

Cậu vội vàng giải thích: "Ý em là, em cũng thể giống như các bạn nữ, ồn ào, quậy phá, giữ vệ sinh. Em còn nấu ăn nữa. Nếu chị cho em dọn , ngày nào em cũng nấu cơm cho chị ăn, ?"

E hèm... thật thì câu cuối cùng rung rinh. mà, một nam một nữ độc sống chung một mái nhà, nghĩ kiểu gì cũng thấy bất tiện.

Diêu Viễn nài nỉ: "Chị ơi, trường em cách đây xa lắm, ngày nào cũng mất cả tiếng rưỡi đồng hồ. Hơn nữa, em chỉ thực tập đến cuối năm, còn hơn ba tháng nữa thôi, tìm phòng thuê ngắn hạn khó lắm. Chị xem, phòng của bạn chị nhượng cũng vặn đến cuối năm là hết hạn hợp đồng. Chị ơi..."

Vốn dĩ cho Diêu Viễn dọn là vì cứ cảm giác thằng nhóc ý đồ "đen tối" với . trình bày xong, lý do vô cùng đầy đủ và thuyết phục. Ngoại trừ việc là con gái thì điều kiện khác đều hợp lý.

Lời từ chối đến cửa miệng nuốt trở .

"Để chị suy nghĩ thêm ..."

Nếu cuối cùng vẫn bạn nữ nào thuê, cho Diêu Viễn ở tạm ba tháng, c.ắ.n răng một cái chắc cũng chấp nhận . Dù thì phòng ngủ của cũng nhà vệ sinh khép kín. Bình thường ngoại trừ lúc chạm mặt ở phòng khách thì chắc cũng khá thoải mái nhỉ?

Chắc là thế?

10.

Mãi cho đến lúc cô bạn cùng phòng sắp dọn , cô vẫn tìm thuê . Tiền nhà ba tháng đối với cô cũng là một khoản nhỏ.

thở dài. Thế gọi là gì? Gọi là ông trời độ Diêu Viễn .

Cuối cùng, một ngày thứ Bảy, Diêu Viễn hớn hở xách đồ dọn . Cậu mang theo hai chiếc vali và vài cái túi. Trước khi giao chìa khóa, ở phòng khách, chốt mấy điều khoản khi sống chung.

: "Thứ nhất, vệ sinh khu vực sinh hoạt chung chúng sẽ luân phiên dọn dẹp."

Diêu Viễn: "Em bao thầu hết cho!"

sững : "Thế thì , thành chị bắt nạt em ?"

Diêu Viễn đột nhiên thì thầm: "Chị bắt nạt em thế nào cũng hết..."

: "..."

Có thể đừng mấy câu gây hiểu lầm thế ...

hắng giọng: "Thứ hai, dẫn lạ về nhà qua đêm."

Diêu Viễn đáp chắc nịch: "Tuyệt đối ạ!"

gật đầu, tiếp tục phổ biến nốt mấy điều khoản còn . Cuối cùng, chợt nhớ một chuyện: "Ở khu vực sinh hoạt chung, em cởi trần."

thì một khác giới thường vô tư, chẳng màng đến mấy chuyện .

Mặt Diêu Viễn đỏ bừng trong tích tắc, lí nhí đáp: "Em sẽ thế ..."

Đứa trẻ ngoan ngoãn lời, vô cùng hài lòng. cúi đầu đống hành lý giữa phòng khách, tiện tay kéo thử một chiếc vali: "Để chị giúp em mang phòng."

Có vẻ cái vali đó mới mở nên chốt khóa đóng c.h.ặ.t. thì gì về chuyện đó.

Thế là, khi lời ngăn cản của Diêu Viễn còn kịp thốt , dùng sức kéo một phát, vali bung nắp, đồ đạc bên trong rào rào rơi đầy sàn.

hình.

Các bạn đoán xem đó là gì? Xưa Tưởng Chi Chi trả "cái b.úa", nay Diêu Viễn xách theo cả lố "áo mưa".

cơ man nào là các nhãn hiệu, các loại kiểu dáng "sản phẩm cao su" vương vãi mặt đất, chìm trầm mặc.

11.

nhấn mạnh một nữa: "Không dẫn lạ về nhà ngủ."

Mặt Diêu Viễn lúc đỏ lựng như quả cà chua: "Em sẽ ..."

"Thế đống chuẩn để gì?"

"Em tự dùng." Diêu Viễn đáp với giọng kiên định, "Em lãng phí giấy vệ sinh."

: "..."

Thà bảo nhập sỉ về bán buôn thì còn đáng tin hơn một chút đấy.

nuốt nước bọt, vẻ bình tĩnh gật gật đầu. Sau đó xoay , lóng ngóng bước chân nọ đá chân chuồn thẳng về phòng.

Vừa đóng cửa , cả như phát điên. lập tức nhắn tin WeChat cho con bạn để xả một tràng về sự cố .

: Xong Thanh Thanh ơi, chắc chắn là cái thể loại tra nam ngày nào cũng dẫn gái về nhà!

: Không , tìm cớ đuổi .

Con bạn im lặng cả nửa ngày trời mới nhắn .

Khuê mật: Sao bà nghĩ rằng, đống đó là chuẩn cho bà?

: ????

: Bà bệnh nan y ?

: Nhiều như thế dùng đến bao giờ mới hết? Hay c.h.ế.t?

Khuê mật: , bà c.h.ế.t.

Khuê mật: Sướng c.h.ế.t.

: ...

: Cút!

12.

Sau hai tuần quan sát kỹ lưỡng, dần dần yên tâm. Diêu Viễn quả thực dẫn ai về nhà, hơn nữa còn đúng những gì hứa với : ồn ào, giữ vệ sinh sạch sẽ, tối nào cũng nấu cơm cho ăn ké.

Nói chung, hiện tại mà , cuộc sống ở chung với khá là dễ chịu. tạm chấp nhận lý do mang theo đống "sản phẩm cao su" là vì sợ tốn giấy.

Hôm nay, lúc đang ở khu vực pantry lấy nước thì chị Ngô . Thấy xung quanh ai, chị sán gần, thì thầm hỏi: "Chi Chi, em với thằng bé Diêu Viễn đang hẹn hò hả?"

suýt thì phun cả ngụm nước ngoài.

Chị Ngô mặt quỷ: "Kích động thế? Bị chị trúng tim đen chứ gì?"

khó hiểu: "Chị ai thế?"

Vì sợ đồng nghiệp trong công ty đàm tiếu nên chuyện và Diêu Viễn thuê chung nhà vẫn luôn giữ bí mật. Hơn nữa, lúc và tan sở chúng đều cố tình lệch giờ , tránh để khác bắt gặp chung.

Chị Ngô đáp: "Gớm, đúng thì nhận , em ngại cái gì? Hôm họp, chị ngay cạnh Diêu Viễn, hình nền điện thoại của thằng bé là ảnh của em đấy."

: ???

Chẳng chỉ hình nền khung chat với thôi ?

Chị Ngô , vẫn trân trân tại chỗ hồi lâu. nhận nghĩ chuyện quá đơn giản. Nghĩ kỹ , ngay từ việc Diêu Viễn thuê chung nhà với điểm bất thường. Cậu là rich kid, thiếu gì tiền, việc gì ở ghép với khác?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xa-xa-chiet-chi/2.html.]

Lại kết hợp thêm vụ đống "áo mưa" mua sỉ nữa...

Thanh Thanh đoán sai, khi ngủ với thật!

13.

Rời khỏi khu pantry, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, bước đến cạnh bàn việc của Diêu Viễn, bừa bãi bịa một lý do: "Chị tìm thấy điện thoại cả, em gọi thử máy chị ?"

Diêu Viễn vội vàng buông công việc đang dở, lấy điện thoại . Cậu hề né tránh mà trực tiếp mở sáng màn hình và mở khóa ngay mặt .

nín thở, và ... thấy khuôn mặt của nghệ sĩ hài Quách Đức Cương chình ình hình nền.

: "..."

Mắt chị Ngô đuôi ? với ông Quách Đức Cương giống ở điểm nào??

gượng gạo: "Em cũng thích tấu hài của Đức Vân Xã ?"

Diêu Viễn gật đầu: "Dạ ."

Cậu mở danh bạ, tìm điện thoại của bấm gọi, và đó... Điện thoại trong túi áo đổ chuông.

: "..."

Thư Sách

Cứu với, khi dối quên chuyển điện thoại sang chế độ im lặng!!

cố gắng giữ nụ : "Có tuổi , trí nhớ dạo kém quá."

Diêu Viễn ngây thơ vô tội: "Không ạ, tìm thấy là ."

vội vàng gót chuồn thẳng. Xấu hổ quá mất, may mà trực tiếp chất vấn Diêu Viễn.

Bây giờ xin phép rút kết luận đó: Cậu hề ngủ với , là do tự đa tình.

14.

Cuộc sống chung chạ thì diễn suôn sẻ, nhưng đường tình duyên của lận đận vô cùng.

Tối hôm đó, lúc đang đắp mặt nạ trong phòng thì con bạn gọi điện tới. Nghe cái giọng líu ríu của nó là ngay nó đang say khướt.

"Đi nhậu với ai đấy?" hỏi.

"Liên hoan công ty."

Nhỏ bạn im lặng hồi lâu mới cất lời: "Chi Chi, hôm nay thực sự tên Thôi Thắng cho tức c.h.ế.t."

Tim "thót" một cái.

Thôi Thắng là đồng nghiệp của cô , và cũng là... yêu cũ của .

"Đầu óc như kiểu thiểu năng ! Liên hoan công ty bao nhiêu bàn , cứ thích mò đến mặt lải nhải. Nói nhiều thì thôi , đằng cứ thao thao bất tuyệt khoe khoang bạn gái mới, hiện tại đang hạnh phúc lắm, các kiểu ám chỉ bà thế thế nọ ."

Cô bạn càng càng hăng: " mới tức bảo là bà cũng bạn trai , cao trai còn cưng chiều bà. Xong bà đoán xem? Hắn lập tức bảo sắp tới sinh nhật , mời bà dẫn bạn trai đến dự. Bà xem đầu óc thằng chả úng nước ?"

định mở lời thì bạn ngắt ngang: "Yên tâm , từ chối hộ bà ."

"Từ chối cái gì, sợ chắc?" Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, giật phăng cái mặt nạ đang đắp mặt, "Bảo sẽ ! Bà đây xem xem con nhỏ mù dở nào trúng tiếng sét ái tình với ."

"Chi Chi..." Cô bạn khựng vài giây, "Bà tỉnh , bà bạn trai, bà là một phụ nữ đời sống t.ì.n.h d.ụ.c..."

nghẹn họng.

" bỏ tiền mua đồ giả cho bà thì bà đem hàng..."

tụt mood .

mà cục tức nuốt trôi , thế là tuyên bố hùng hồn: "Không , bà đây sẽ bỏ tiền tấn thuê diễn viên!"

"Tuyệt vời!" Bạn cổ vũ, "Thế mới là phụ nữ chí khí chứ! Để nhắn tin cho cái thằng hâm đấy ngay!"

Năm phút khi cúp máy, bắt đầu thấy hối hận. Có dạo rảnh rỗi sinh nông nổi ? Còn đòi bỏ tiền tấn thuê diễn viên? Đầu óc chập mạch ?

Càng nghĩ càng bực, mở cửa phòng bước bếp rót nước uống. Diêu Viễn đang xem TV ở phòng khách, thấy bước rầm rập thì khẽ hỏi: "Chị ơi, chị chứ?"

Uống ực một ngụm nước, trong đầu bây giờ chỉ suy nghĩ xem để tìm diễn viên đây. Vừa đầu , bắt gặp ánh mắt phần lo lắng của .

"Chị ơi?"

Chàng trai trẻ mặc một chiếc áo len mỏng dáng rộng màu xám tro, cổ áo trễ để lộ một đoạn xương quai xanh quyến rũ. Đôi chân dài miên man co lên cuộn tròn sô pha, mái tóc rối nhưng kết hợp với đường nét góc cạnh và ngũ quan tinh tế, thoạt hệt như mẫu một cuốn tạp chí nội thất nào đó.

nuốt nước bọt. Sau đó, như ma xui quỷ khiến, buột miệng hỏi: "Em trai, cho em một cơ hội kiếm tiền, ?"

15.

Diêu Viễn khó hiểu: "Làm gì cơ ạ?"

sán gần, xuống mặt Diêu Viễn, tươi rạng rỡ: "Giúp chị một việc trả thù lao, đơn giản lắm."

Diêu Viễn chớp chớp mắt, đáp bằng giọng mềm mỏng: "Không ạ."

Tim đau thắt : "Tại ?"

"Em thể nhận tiền của chị ." Diêu Viễn mang vẻ mặt vô hại, hiền lành, "Giúp thù lao thì , nhưng giúp công thì ."

Hu hu, thiên sứ hiểu chuyện phương nào giáng trần thế ? Quả nhiên rich kid thèm để mắt tới vài đồng bạc lẻ của kẻ thuê ?

Diêu Viễn : "Việc gì mà gấp thế chị?"

"Chính là..." chằm chằm Diêu Viễn, cân nhắc từ ngữ, "Em thể bạn trai chị... "

Mặt Diêu Viễn lập tức đỏ lựng, ánh mắt lộ vẻ dám tin.

vội vàng bổ sung: "Giả vờ thôi! Đóng giả bạn trai chị!"

Cứu mạng, cái thói ngắt câu chí mạng học từ ai trời!

Diêu Viễn gãi đầu, xoa xoa mũi, cả toát lên sự gượng gạo thấy rõ. Mãi lúc mới lí nhí hỏi: " mà để gì ạ?"

Hỏi câu thì buồn ngủ nữa . lập tức kể tuốt tuồn tuột những ân oán tình thù giữa và Thôi Thắng cho .

Cuối cùng, bồi thêm một câu: "Em trai , chị thật, em điểm nào cũng ăn đứt . Chị chỉ là ngứa mắt cái kiểu khoe khoang của thôi, tranh một thở mặt ..."

Diêu Viễn đột nhiên im bặt.

"Em trai?"

Cậu chợt rướn về phía , một tay chống xuống cạnh , kéo cách của hai đứa gần, giọng trầm xuống: "Em điểm nào cũng ăn đứt ?"

Khoảng cách an phá vỡ, lùi theo phản xạ: "Ừm..."

Diêu Viễn , khẽ mỉm , ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm khó đoán. Thực Diêu Viễn , nhưng từng thấy nụ như thế bao giờ. Nó nhớ tới một cụm từ: Nhất định .

"Nếu em điểm nào cũng ăn đứt ..." Tầm mắt lướt qua vành tai, chiếc cằm, đôi môi của , nữa chạm mắt , "... Vậy chị thích em ?"

chấn động. Nửa ngày trời cũng rặn nửa chữ.

lúc đó, Diêu Viễn thẳng dậy, kéo giãn cách, khôi phục nụ rạng rỡ như ánh mặt trời thường ngày: "Chị ơi, em diễn thế nào?"

: "..."

Cái thằng nhóc c.h.ế.t tiệt , bà đây sợ rớt tim. Vừa nãy kịp nghĩ xem giải thích thế nào với chuyện yêu một phi công kém tận sáu tuổi đấy!

thở phào nhẹ nhõm: "Rất , chị hài lòng, hãy tiếp tục phát huy."

Nói xong, lê dép chạy trối c.h.ế.t.

Đêm hôm đó, mơ. Trong mơ, Diêu Viễn ôm một đứa bé, hỏi : "Chị ơi, con chúng đặt tên là gì bây giờ?"

16.

Vào cái ngày dự sinh nhật Thôi Thắng, thực sự Diêu Viễn cho kinh ngạc.

(Hết Phần 2)

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận