Xa Xa Chiết Chi

1

 

 

 

Vào ngày sinh nhật, con bạn gửi tặng một món quà, còn gửi thẳng đến công ty.

lén lút trốn buồng vệ sinh mở xem, suýt nữa thì ngất xỉu. Nhỏ bạn đắc ý nhắn WeChat cho : "Thứ đắt lắm đấy, thế nào, bà đây đối xử với bà ?"

: "Đại tỷ , bà chê đủ nhục ?"

quyết đoán mang cái hộp xuống trạm chuyển phát nhanh Cainiao lầu để hàng. Vừa bước cửa, nhân viên chuyển phát cùng một trai đang gửi đồ đồng thời ngẩng lên .

ôm khư khư cái hộp chứa chiếc "búa" , vẻ trấn tĩnh: " gửi đồ."

Có tật giật , tay đẫm mồ hôi. Anh nhân viên tỉnh bơ bảo điền địa chỉ, đó một tay nhận lấy cái hộp từ tay . lúc , nó rớt...

Cùng với lớp giấy gói rách bươm, "thứ đó" phơi bày mặt tất cả .

hình.

1.

vĩnh viễn thể quên biểu cảm "chấn động tâm can" của nhân viên và trai lúc đó. , Tưởng Chi Chi, sinh năm 1994, thanh thản năm 2021.

Nhỏ bạn WeChat điên cuồng nhạo: "Đáng lẽ lúc bước dõng dạc bảo: 'Chào , đồ gửi đặc thù, nhớ kiểm tra kín đáo nhé'."

: "..."

: "Thiệu Thanh Thanh, bà đợi đấy, bà đây liều mạng với bà!"

2.

Sự việc đến đây, đại khái chỉ là một pha "quê độ" bình thường đáng nhắc tới trong cuộc đời dài đằng đẵng của . Cho đến khi công ty họp nhóm, sếp dẫn theo một thực tập sinh mới.

Giây phút thấy mặt , cảm thấy sinh vật gốc carbon nữa.

Sếp đẩy về phía : "Chi Chi, em hướng dẫn nhé."

Chàng trai trẻ mỉm : "Chị ơi, chị còn nhớ em ? Em là lúc nãy ở trạm chuyển phát nhanh lầu..."

"Hắt xì!" hắt xì một cái rõ to khiến trong phòng họp đồng loạt . nở nụ gượng gạo nhưng đ.á.n.h mất vẻ lịch sự: "Đương nhiên ."

Thế nên cầu xin ngậm miệng giùm!

3.

Cậu em trai tên là Diêu Viễn, sinh viên năm 4 sinh năm 2000, cao m180, vai rộng chân dài, thường xuyên tập gym.

đó trọng điểm. Trọng điểm là khi tan họp, lén chạy đến cạnh , thì thầm: "Chị ơi, chị đừng ngại, em thành niên , em hiểu mà."

: "..."

Thế thì cảm ơn sự tâm lý của quá cơ!

4.

Diêu Viễn vẻ là một rich kid, cái balo đeo giá bằng đỉnh điểm hai tháng lương của . chạnh lòng một chút, cũng bắt đầu theo các bước giới thiệu công việc cho .

Cậu tiếp thu nhanh, việc tinh ý, khiến cảm thấy vô cùng nhàn hạ. Đồng thời, sự xuất hiện của cũng cái phòng ban " ni cô" của chúng bắt đầu xôn xao.

Chị Ngô đồng nghiệp lén lút cảm thán với : "Chi Chi, em xem bé Diêu Viễn ngon nghẻ . Chị mà trẻ hai tuổi thì nhất định cưa đổ ." Nói xong, chị còn mặt quỷ, giơ bàn tay lên động tác nắm c.h.ặ.t.

: "..."

: "Chị ơi, là 10x đấy..." Chị là 8x, tha cho . Với , nguyên một hàng các tiểu Lưu, tiểu Lý trong "ao cá" của chị vẫn đang cầm thứ tự chờ kìa.

Chị Ngô bắt đầu thao thao bất tuyệt: "10x thì , chẳng cũng đủ tuổi vị thành niên ? Chị cho em Chi Chi, em thể tư tưởng cổ hủ như thế . Tình yêu tuyệt đối thể câu nệ bề ngoài, tìm kiếm sự đồng điệu về tâm hồn, em..."

Thư Sách

"Chị ơi, em còn cái báo cáo xong, em đây." vội vàng ngắt lời chuồn lẹ.

Trở chỗ , thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng đầu về phía Diêu Viễn. Cậu đang cúi đầu sắp xếp tài liệu, thỉnh thoảng cầm b.út vẽ vẽ lên giấy. Ánh nắng vặn xuyên qua cửa kính sát đất của tòa nhà văn phòng, chiếu sáng một góc bàn việc. Sống mũi cao thẳng, đường nét quai hàm rõ ràng, mái tóc ngắn bồng bềnh hắt lên sắc nâu ánh mặt trời.

Nếu nhờ chiếc thẻ nhân viên đeo cổ, gần như ảo giác thời đại học và đang ngắm nam thần trường. Chậc chậc chậc, thảo nào đến "cao thủ tình trường" như chị Ngô cũng rung rinh.

Thưởng thức trai xong, đầu , tiếp tục đối mặt với màn hình máy tính. Haiz, kẻ công ăn lương cày cuốc thôi.

5.

Có lẽ vì hôm nay trải qua quá nhiều sóng gió, đến giờ tan vẫn giải quyết xong công việc. Không , đây phong cách việc của Tưởng Chi Chi! Việc hôm nay chớ để ngày mai! Thế là chủ động tăng ca.

Đồng nghiệp xung quanh lượt về, Diêu Viễn đột nhiên chạy tới: "Chị ơi, về nhà ạ?"

: "Sắp , chị nốt chỗ là về. Không việc gì , em về ."

Diêu Viễn cạnh một lúc lâu mới đầu . tiếp tục việc. Không ngờ một lát , Diêu Viễn , còn xách theo hai ly sữa. Cậu đưa cho một ly: "Chị ơi, chị uống ngọt , ly 30% đường, chỉ ngọt một chút thôi."

nhướng mày, thằng bé cũng cách cư xử đấy chứ. Bình thường uống sữa đúng là gọi 30% đường.

nhận lấy ly : "Cảm ơn em, em vẫn ở ký túc xá trường đúng ? Về sớm ."

Ai ngờ Diêu Viễn dứt khoát kéo một chiếc ghế qua: "Em về trường cũng việc gì , ở đây học hỏi chị thêm một chút."

những công việc lặp lặp khô khan màn hình...

E hèm, nhóc con , tìm cớ thì cũng tìm cái nào hợp lý một chút chứ. cũng vạch trần. Dưới ánh mắt chăm chú của , hỏa tốc xử lý xong công việc còn , vội vàng tắt đèn rời .

Lúc sánh bước cùng Diêu Viễn khỏi công ty, sinh cảm giác như "cùng nam thần trường về nhà giờ tự học buổi tối". Chủ đề chuyện của chúng cũng dần chuyển từ công việc sang những chuyện cá nhân.

Cậu hỏi: "Chị ơi, chị đang độc ?"

: "..."

Cậu hỏi thì thôi, hỏi là nhớ đến vụ "cái b.úa" ở trạm chuyển phát nhanh sáng nay. Em trai , em nghĩ nếu chị bạn trai thì chị còn cần đến thứ đó ?

"Chắc là nhỉ." Diêu Viễn tự hỏi tự trả lời, "Thật trùng hợp, em cũng đang độc ."

lạnh nhạt đáp: "Ồ."

Diêu Viễn định gì đó, nhưng cuối cùng kìm nén . Chúng tàu điện ngầm ngược tuyến , trạm là đường ai nấy . Cuối cùng cũng thể ở một yên tĩnh ngẩn ngơ tàu điện.

lúc , nhận hai tin nhắn WeChat.

Diêu Viễn: Chị ơi, hôm nay kết bạn WeChat mà chuyện với chị, chị về đến nhà nhớ nhắn em một tiếng nhé.

Diêu Viễn: p/s: Khuyên tai hôm nay của chị , cực kỳ hợp với chị.

6.

Trái tim già cỗi của lỡ nhịp, tăng tốc một chút. nhanh ch.óng bình tĩnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xa-xa-chiet-chi/1.html.]

theo bản năng sờ lên vành tai. Khuyên tai mới mua, hôm nay mới đeo đầu, khen cũng chút vui vẻ. đ.á.n.h giá, thằng nhóc nếu là trai đểu thì cũng là cái "điều hòa trung tâm" (ai cũng thả thính ). Là một lăn lộn lâu, tuyệt đối thể những lời đường mật của trai mờ mắt!

Thế nhưng những ngày đó ở công ty, chỉ cần tăng ca là thằng nhóc Diêu Viễn nhất định sẽ ở cùng, thỉnh thoảng còn dúi cho ít đồ ăn vặt. Ban đầu nghĩ đây là chiến thuật lấy lòng ma cũ chốn công sở, nhưng khắp cả phòng ban, chỉ thế với mỗi .

Điều khiến sinh một ảo giác rằng đang tán tỉnh .

Trong buổi tụ tập với con bạn , nhịn bèn kể cảm giác phần tự luyến của .

Thiệu Thanh Thanh trầm ngâm một lát: "Chi Chi , thể là ngủ với bà đấy."

kinh hãi: "Sao thế?"

"Bà bạn trai, mua cái 'món đồ chơi' đó. Cậu thể nghĩ rằng bà đang cô đơn lẻ bóng, đục nước béo cò, tạo chút 'kết nối thể xác' với bà chứ ."

: "..."

Đầu óc tưởng tượng một chút về cái viễn cảnh mà Thiệu Thanh Thanh miêu tả... Khuôn mặt trai, hình trẻ trung... Nhất thời cũng thiệt Diêu Viễn thiệt nữa.

để giữ gìn thanh danh trong sạch và chính trực của , quyết định bắt đầu từ ngày mai sẽ giữ cách với Diêu Viễn!

7.

Ngày hôm , luôn tìm cách tránh mặt Diêu Viễn, cố gắng hết sức thảo luận bất cứ chủ đề nào ngoài công việc. Diêu Viễn cũng ngốc, nhắn tin WeChat cho .

Diêu Viễn: Chị ơi, chị đang tránh mặt em ?

Quả nhiên vẫn là trẻ con, gì đều trực tiếp hỏi thẳng. suy nghĩ mãi, quyết định trả lời thật khéo léo.

: Không tránh em, chỉ là chị thấy mà gần gũi quá thì lắm.

Bên im lặng một lúc.

Diêu Viễn: Dạ .

lén đầu . Diêu Viễn đang cúi gằm mặt, rõ biểu cảm. cứ cảm giác như thấy tai và đuôi của một chú cún con đang cụp xuống. Trông cũng tội nghiệp phết.

Sau đó, Diêu Viễn bắt đầu giữ cách với , gọi là "chị ơi" nữa mà học theo các đồng nghiệp nhỏ tuổi khác gọi là "chị Chi Chi".

Cũng , đứa trẻ chừng mực. Chưa qua mấy ngày, ném luôn chuyện đầu.

Hôm nay, lỡ thêm giờ. Lúc về để ý, đến sảnh thang máy mới phát hiện Diêu Viễn cũng đang đợi ở đó. Bầu khí nhất thời trở nên ngượng ngập. Thang máy đến, hai chúng bước .

Không gian thang máy rộng, Diêu Viễn vẫn ở một góc sát vách, trông vẻ lóng ngóng chân tay, tựa như vẫn đang ghi nhớ câu " mà gần gũi quá thì lắm" của .

ho nhẹ hai tiếng, định gì đó thì Diêu Viễn đột nhiên lên tiếng: "Bây giờ tính là thời gian việc đúng chị?"

sững sờ, theo bản năng gật đầu.

Diêu Viễn đột nhiên bước sát gần, hormone của một trai trẻ phả thẳng mặt . Cậu rũ mắt , đôi mắt sáng rực, hạ thấp giọng: "Vậy bây giờ em thể đến gần chị chứ, chị ơi?"

8.

tội. Lúc Diêu Viễn tiến sát gần, phản ứng đầu tiên của là lùi để giữ cách, mà là giơ tay vỗ bộp một phát lên n.g.ự.c .

Diêu Viễn ngớ .

cũng ngớ .

Sau đó rụt tay như điện giật, cố gắng chữa cháy: "Em... em đừng đột nhiên dựa gần như thế..." Đừng chứ, cơ n.g.ự.c thằng bé bự phết.

Diêu Viễn nhẹ nhàng "Vâng" một tiếng, ngoan ngoãn lùi vị trí cũ. cảm tưởng thấy tai và đuôi cún của rũ xuống...

Tâm trí chút bấn loạn. Sao hôm nay đoạn đường từ tầng 16 xuống tầng 1 dài lê thê thế ?

Đến tầng một, bước khỏi thang máy , chỉ mong nhanh ch.óng rời khỏi cái nơi . Ai ngờ bước chân quá dài, gót giày cao gót kẹt khe cửa thang máy, lảo đảo một cái, tuột luôn cả giày.

: "..."

Khung cảnh trở nên vô cùng ngượng ngùng. Khốn nỗi đang mặc chiếc váy b.út chì công sở ôm sát, xuống nhặt giày thì khép c.h.ặ.t hai chân, che n.g.ự.c che m.ô.n.g để phòng hớ hênh. Ngay lúc c.ắ.n răng chuẩn tạo tư thế (pose) thì Diêu Viễn đột nhiên cúi xuống nhặt chiếc giày lên, bước đến mặt xổm xuống.

"Chị ơi, nhấc chân lên ."

???

Ý gì đây? Cậu định giày cho ?

Chưa kịp để phản ứng, nắm lấy mắt cá chân , nhấc chân lên. Cơ thể mất thăng bằng, theo bản năng vịn lấy vai .

Diêu Viễn cúi đầu, một tay cầm giày, một tay nắm mắt cá chân , đột nhiên khựng vài giây. Không là ảo giác , nhưng trong khoảnh khắc đó, ánh mắt dường như đổi. ngay lập tức nó biến mất.

Cậu nhanh ch.óng mang giày cho , đó ngẩng đầu mỉm , vẫn là dáng vẻ rạng rỡ như ánh mặt trời thường ngày: "Chị ơi, xong ."

khựng một nhịp, vội vàng rút tay khỏi vai , ngượng ngùng vuốt tóc: "Ừm..."

Sau đó, Diêu Viễn cùng trạm tàu điện ngầm. kỳ lạ, trong suốt cả quá trình, đều cố tình giữ một cách nhất định. Phải là bình thường thích nhất là sóng bước bên .

Thậm chí đến lúc vẫy tay chào tạm biệt, bóng lưng cũng ít nhiều toát lên vẻ "bỏ chạy trối c.h.ế.t". Thật giống như... đang cố kiềm chế điều gì đó?

9.

Chuyện ngày hôm đó cũng nhanh ch.óng quên . Ở công ty, Diêu Viễn vẫn giữ cách đúng mực với . Về điều , tỏ cực kỳ hài lòng.

Mấy ngày nay, cô bé ở ghép cùng chuẩn chuyển ngoài, nhưng hợp đồng thuê nhà vẫn còn mấy tháng. Cô lãng phí tiền cọc nên vẫn luôn tìm nhượng phòng, nhưng hỏi mãi chẳng ai cần nên đành nhờ đăng bài lên WeChat giúp.

Thế là tiện tay đăng lên vòng bạn bè. Vốn dĩ nghĩ bạn bè WeChat của chắc chẳng ai thiếu chỗ ở, thế mà chỉ một lát , nhận tin nhắn.

Diêu Viễn: Chị ơi, em thuê căn phòng đó!

tại chỗ, đầu về phía Diêu Viễn. Cậu lúc ngẩng lên, chạm mắt với xong liền hoảng hốt cúi đầu, gửi thêm một tin nhắn.

Diêu Viễn: Có chị?

: Không .

Diêu Viễn: Sao thế chị ơi? Em hứa sẽ là một bạn cùng phòng cực kỳ mà...

xoa xoa thái dương, cảm thấy dăm ba câu WeChat thì , thế là dậy về phía bàn việc của .

Diêu Viễn đang cúi chằm chằm điện thoại, nghiêm túc gõ chữ trong khung chat, phát hiện đến gần.

ngay phía , định mở miệng "Em đừng tốn công vô ích" thì đột nhiên phát hiện ảnh nền khung chat của ... là ảnh của .

Đó lẽ là bức ảnh chụp hồi mới công ty. Trong ảnh, ở cửa, tươi vô cùng rạng rỡ.

(Hết Phần 1)

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận