16
lúc đó, từ phía cổng phủ bỗng xôn xao một trận náo động nhỏ. Quản gia hớt hải chạy , gương mặt lộ vẻ kinh hãi xen lẫn ngạc nhiên, bẩm báo: — "Vương gia, Vương phi! Thái t.ử điện hạ giá đáo!"
Mọi đều sững sờ. Thái t.ử? Ngài trong danh sách khách mời hôm nay, vì đêm khuya đột ngột ghé thăm?
Chỉ thấy Thái t.ử Tiêu Cảnh Thần chậm rãi bước . Ngài mặc một bộ thường phục màu đen, thần sắc bình thản như mặt hồ gợn sóng, cứ như thể chỉ là tình cờ ngang qua: — "Cô cung bẩm báo phụ hoàng xong, chợt nhớ hôm nay là ngày kỵ của Đoan Tuệ Hoàng Quý phi, đoán là Hoàng trong phủ lễ tế nên đặc biệt ghé qua thắp nén nhang, tỏ lòng thành kính."
Giọng ngài thản nhiên, như mới chú ý đến bầu khí bất thường: — "Hửm? Chư vị trưởng bối tụ tập ở đây...?"
Lão Thân vương lập tức đem chuyện " bóng kỳ lạ" kể một lượt. Thái t.ử xong, đưa mắt về phía khách viện: — "Nếu phủ Hoàng điều bất thường, liên quan đến ngày kỵ của Quý phi, cô gặp thì xin cùng chư vị trưởng bối xem một chuyến cho rõ ràng."
Thế là, đoàn hùng hổ tiến về phía khách viện. Càng gần gian phòng của Liễu Y Y, những âm thanh quái dị càng loáng thoáng truyền — tiếng nữ nhân rên rỉ kiều mị, xen lẫn tiếng thở dốc nén chịu của nam nhân.
Mấy vị trưởng bối khựng bước, đưa mắt , sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi. Chân mày Thái t.ử cũng khẽ nhíu . Lão Thân vương mặt xanh mét, nhịn nổi nữa, sấn tới đẩy mạnh cánh cửa vốn đóng c.h.ặ.t!
— "A——!" Tiếng hét của Liễu Y Y đ.â.m toạc màn đêm.
Dưới ánh nến sáng rực, cảnh tượng mắt thật thể nổi. Tiêu Quyết nửa tựa giường gấm, y phục xộc xệch, Liễu Y Y gần như bán khỏa nép trong lòng . Kinh hãi nhất là — đôi chân vốn bại liệt của Tiêu Quyết lúc một bên đang co lên, bàn chân tì chắc thành giường!
— "Các ... đang cái gì thế ?!" Ta là đầu tiên kinh hô, đôi chân Tiêu Quyết với vẻ thể tin nổi: — "Phu quân?! Chân... chân của ... thể cử động ?! Chúng thành đến nay, vì chân tật nguyền nên từng viên phòng... mà... hôm nay là ngày kỵ của mẫu phi cơ mà?!"
Lối như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai tất cả !
Ánh mắt Thái t.ử chợt trở nên sắc lạnh vô cùng: — "Hoàng ? Người thực sự cho phụ hoàng, cho cô và chư vị tông một 'bất ngờ' lớn đấy. Đôi chân , xem lắm cơ mà."
Tiêu Quyết bắt quả tang thì cứng đờ, m.á.u mặt rút sạch. Theo bản năng, định hạ chân xuống — Thế nhưng! Thế nhưng! Hắn gồng sức, sắc mặt lập tức đại biến!
Đôi chân lúc như đổ chì, như xiềng xích vô hình khóa c.h.ặ.t. Nặng nề, tê dại, cứng nhắc... theo ý ! Dù âm thầm dùng sức đến mức nào, đôi chân vẫn bất động tại chỗ, giữ nguyên tư thế co lên đầy trơ trẽn !
— "Chân... chân của ?!" Tiêu Quyết đầu tiên thực sự hoảng loạn. Hắn dùng tay cố bẻ chân xuống, nhưng phát hiện ngay cả vùng eo cũng bắt đầu truyền đến cảm giác tê liệt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuong-gia-am-ve-doanh-cua-ngai-thuoc-ve-ta-roi/chuong-5.html.]
Hắn ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt đong đầy "kinh ngạc", "đau đớn" và "tuyệt vọng" của , trong nháy mắt hiểu điều gì! Một cái bẫy! Một cái bẫy khiến bại danh liệt!
— "Thẩm Uẩn! Ngươi hạ độc hại ——" Hắn trợn mắt gầm lên dữ dội.
thể để hết? Ta lao mạnh tới, trông như đang sụp đổ tuyệt vọng mà ôm lấy , thực chất là khéo léo dùng chắn cánh tay định vung lên. Tiếng của xé lòng xé , át tiếng gào của :
— "Vương gia! Vương gia ?! Chân ... chân vốn dĩ vẫn cử động ! Người quỷ ám ?! Hay là phát điên ?! Thái y! Mau truyền thái y! Mẫu phi hiển linh ! Chắc chắn mẫu phi nỡ để tự đày đọa như !"
Ta gào , "luống cuống" giúp hạ chân xuống, nhưng ngón tay "vô tình" nhấn mạnh huyệt đạo ở gốc đùi đang tê dại! Hoàn phản ứng! Thật uổng công gia tăng liều lượng "thuốc bổ"!
17
Lão Thân vương tức đến run rẩy cả , chỉ tay hai kẻ nhếch nhác giường, đặc biệt là cái chân thể hạ xuống : — "Vô liêm sỉ! Thật là vô liêm sỉ tột cùng! Tiêu Quyết! Ngươi dám giả tàn phế để lừa dối hoàng thượng! Lại chuyện heo ch.ó bằng đúng ngày kỵ của mẫu phi! Mặt mũi hoàng gia đều ngươi bôi tro trát trấu hết !"
Vị lão Vương phi khác cũng đau đớn thốt lên: — "Nghịch t.ử! Thật là nghịch t.ử! Giả bệnh để tranh thủ sự thương hại của thánh thượng, lưng hoang dâm vô độ thế ! Đoan Tuệ suối vàng nhắm mắt cho !"
Liễu Y Y sợ đến ngây dại, quấn lấy mảnh áo rách nát co rúm góc giường, run rẩy nên lời: "Không... ... ..."
Ta dĩ nhiên vẫn đến gan ruột đứt đoạn. Lão Thân vương râu tóc dựng ngược, liên tục chống gậy xuống đất: — "Ra thể thống gì nữa! Không thể thống gì nữa! Mau cung bẩm báo! Xin thánh ý của bệ hạ! Truyền thái y đến ngay! Để xem rốt cuộc là chân què thật giả, là bệnh là điên!"
Người của Thái t.ử lập tức lĩnh mệnh ngay. Tiêu Quyết mặt xám như tro tàn, , một khi thái y chẩn đoán đôi chân bại liệt thật, tội khi quân sẽ cầm chắc cái c.h.ế.t! Hắn vẫn cố vùng vẫy, định hướng mũi dùi về phía , giọng khàn đặc vỡ vụn: "Nàng... độc... hại ..."
Ta ngẩng phắt đầu lên, lệ vẫn còn đọng mi, đầy vẻ kinh hãi và thể tin nổi, giọng thê lương đến cùng cực: — "Vương gia?! Người... thể đổ oan cho như thế? Thiếp vì mà kh/oét tim sắc t.h.u.ố.c, khắp đầy vết thương, của hồi môn tiêu tán hết chỉ vì cầu danh y phương t.h.u.ố.c quý... Người nếu chán ghét , cứ việc thẳng, hà tất dùng những lời độc địa như thế để hành hạ ? Chẳng lẽ... chẳng lẽ việc giả bệnh lừa hoàng thượng, cũng là do ép ?"
Lời của lập tức xoay chuyển lời cáo buộc của thành "lời điên rồ" hoặc "vu khống hiền thê để thoát tội". Các vị lão Vương phi lập tức che chở cho , Tiêu Quyết đầy căm phẫn: — "Quyết nhi! Ngươi thật sự bệnh đến hồ đồ ! Uẩn nha đầu đối đãi với ngươi thế nào, chúng đều thấy rõ! Làm chuyện tày đình còn dám vu oan cho ? Thật là... thật là quỷ mê tâm khiếu !"
Tiêu Quyết tức đến run nhưng thể biện minh, sang Liễu Y Y đang co ro ở góc, ánh mắt tóe lửa hung ác: — "Tiện nhân! Nói mau! Là kẻ nào sai khiến ngươi hạ t.h.u.ố.c bản vương?!"
Liễu Y Y sợ đến vỡ mật, thấy Tiêu Quyết định đẩy hết tội lên đầu , ả sẽ phản ứng thế nào đây?