13
— "Rầm!"
Tiêu Quyết đập mạnh xuống tay vịn xe lăn: — "Thẩm gia... Khá khen cho một Thẩm gia!"
Giọng rít qua kẽ răng: — "Đầu năm cầu cưới hứa hẹn những gì? Nay bản vương chỉ gặp chút khó khăn, các đẩy đưa thoái thác! Lẽ nào coi bản vương gì ?!"
Ta như dọa sợ đến mất vía, nước mắt lã chã rơi, "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống chân xe lăn, túm lấy ống tay áo mà nức nở: — "Vương gia bớt giận! Nghìn sai vạn sai đều là của ! Là vô dụng, thuyết phục phụ và trưởng... Vương gia ngài vạn đừng để hỏng thể! Nếu ngài mệnh hệ gì, cũng thiết sống nữa!"
Ngay lúc đang sức lóc, bên ngoài thấp thoáng truyền đến tiếng tranh chấp đè nén, dường như thị vệ đang sức ngăn cản ai đó. Tiêu Quyết đang cơn lôi đình, thấy tiếng ồn ào càng thêm phiền muộn, gầm lên: — "Chuyện gì mà xôn xao thế ?!"
Cánh cửa đẩy một khe nhỏ, tên thị vệ thò đầu bẩm báo: — "Vương gia, Tần thống lĩnh... ngài đến, việc gấp cầu kiến, là về chuyện... tiền tuất và cứu trợ cho các thương ở ải Đà Linh..."
— "Cút!" Tiêu Quyết đợi hết nổi trận lôi đình, chộp lấy chén bên cạnh ném thẳng cửa. — "Bảo cút ngay! Có chút việc vặt vãnh mà đeo bám buông! Bản vương lấy tiền mà lấp cái hố đáy đó! Bảo bọn họ, việc bất lực còn đòi tiền tuất? Đứa nào còn dám đến phiền, tất cả cút khỏi Vương phủ cho !"
Tiếng quát tháo đột ngột im bặt. Ta vẫn quỳ đất, đến lê hoa đái vũ, nhưng trong lòng vô cùng sảng khoái.
Tiêu Quyết ơi Tiêu Quyết, ngươi chăng, chính ngươi tự tay đẩy thanh đao sắc bén nhất rời xa khỏi ?
14
Liên tiếp mấy ngày , một mặt đối phó với sự rục rịch ngu xuẩn của Liễu Y Y, một mặt gia tăng "gia vị" trong thang t.h.u.ố.c của Tiêu Quyết, đồng thời nôn nóng chờ đợi tin tức từ Vân nương.
Cuối cùng, một đêm muộn, Vân nương khẽ khàng bước : — "Tiểu thư, lão nô dò hỏi nhiều thuộc hạ cũ, chắp vá tình hình năm đó... Trận ác chiến ở ải Đà Linh năm xưa, công văn báo công quả nhiên sơ hở!"
Ta lập tức buông sổ sách, tinh thần phấn chấn: — "Nói mau." — "Căn bản chuyện Tĩnh Vương dẫn tư binh cứu giá! Đó là một tiểu đội nhận nhiệm vụ kiềm chế địch, vô tình đ.â.m thủng điểm tiếp tế của quân địch, đốt lương thảo dẫn dụ đại bộ phận vòng vây, chủ lực mới đường thoát !"
Quả nhiên! như dự đoán! — "Tiểu đội đó? Người dẫn đầu là ai?" Ta nôn nóng truy vấn. — "Người dẫn đầu họ Đàm, sử dụng một cây thương, thương pháp là chân truyền của Lâm lão tướng quân quá cố!"
Vân nương hạ thấp giọng: — "Lúc đó quân lệnh khẩn cấp, bọn họ kịp báo công rời . Chiến báo hỗn loạn, công lao liền ... kẻ khác mạo nhận."
Đàm úy? Chân truyền của Lâm lão tướng quân? — "Người đó giờ ở ?" Ta cố trấn tĩnh tâm trạng đang dậy sóng. — "Hiện đang Đội úy ở doanh trại Kinh Kì, cụ thể là doanh nào thì cần thám thính thêm." — "Dốc lực tìm cho đó." Ta trịnh trọng dặn dò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/vuong-gia-am-ve-doanh-cua-ngai-thuoc-ve-ta-roi/chuong-4.html.]
15
Tiêu Quyết vì chuyện bến tàu mà mất cánh tay Triệu Quý, tiền tài vận hành ngưng trệ. Cộng thêm d.ư.ợ.c lực của "Đằng Tán" tích tụ, đôi chân ngày càng tê dại vô lực, tính khí cũng theo đó mà bạo ngược hơn xưa.
Tệ hơn nữa là Liễu Y Y, ả thật sự nảy sinh dã tâm điên cuồng. Ả dám tuyên bố với nha cận: "Thái t.ử điện hạ từng liếc mắt , vốn mang mệnh hưởng phú quý. Chỉ cần Thái t.ử chịu chống lưng, cái Vương phủ ai chủ còn chừng !"
Đồ ngu xuẩn. Ta thầm nhạt, nhưng thời cơ cũng đến.
Ta chọn một ngày cực — ngày giỗ của mẫu phi Tĩnh Vương, Đoan Tuệ Hoàng Quý phi quá cố. Theo lễ chế, Vương phủ tổ chức một buổi lễ tế quy mô nhỏ. Mấy vị lão Thân vương, lão Vương phi đức cao vọng trọng trong tông thất đều quá phủ để thắp hương, dâng rượu tưởng niệm. Hoàng đế cũng theo lệ ban thưởng tế phẩm. Khách khứa tuy nhiều, nhưng phân lượng nặng, đều là bậc thúc phụ.
Trước ngày đó, đặc biệt tăng thêm liều lượng "Đằng Tán". Thuốc tích lũy lâu, d.ư.ợ.c tính ngấm sâu, đêm nay chính là lúc đôi chân còn là giả vờ, mà sẽ phế thật sự.
Ta sai Vân nương cố ý than thở mặt Liễu Y Y: "Vương gia hôm nay nhớ mẫu phi, tâm trạng u uất, đêm nay e là khó ngủ. Nếu ai tâm lý đến an ủi, họa may mới giải tỏa uất kết... Chỉ tiếc Vương gia thể giờ đây như thế, ôi..."
Liễu Y Y ẩn ý, tự cho rằng nắm cơ hội ngàn vàng để hiến sủng.
Buổi lễ diễn bình thường cho đến lúc tàn tiệc. Tiêu Quyết lộ vẻ mệt mỏi, lấy cớ thể trụ nổi nên sai vặt đẩy về phòng nghỉ ngơi . Ta thì mặt tiễn đưa các vị tông trưởng bối.
Đến cửa phủ, trời về khuya. Ta đích dìu vị lão Thân vương già nhất, cũng là cương trực nhất. Ta vài lời tâm tình với mấy vị lão Vương phi, dặn dò đường cẩn thận, kéo dài thời gian thêm một chút. Đợi khi kiệu hoa của các khách khứa lục tục rời , mặt chợt lộ vẻ lo âu, mấy vị tiền bối tiếng nhất, vẻ thôi.
— "Uẩn nha đầu, còn chuyện gì ?" Lão Thân vương nhận điều bất thường, dừng bước hỏi.
Ta c.ắ.n môi, như lấy hết can đảm mới dám : — "Thưa thúc tổ, thúc tổ mẫu, trong phủ... chút yên. Vương gia đêm đêm giật , lúc nào cũng thẫn thờ... là thấy mẫu phi về, lúc tiếng thở dài, thậm chí... thậm chí còn nảy sinh những ảo giác kỳ lạ."
Ta ngước mắt lên, đầy vẻ kinh hoàng: — "Thiếp thực sự sợ hãi... mẫu phi tâm nguyện gì dứt, trong phủ điều gì xung đột, mới khiến Vương gia ... chứng tâm thần hoảng loạn liên miên như ?"
Mấy vị trưởng bối xong, sắc mặt lập tức nghiêm trọng. Ngày giỗ của Quý phi mà con trai độc nhất biểu hiện lạ như , trách bọn họ nảy sinh nghi hoặc và lo lắng.
lúc đó, một nha sắp xếp sẵn hớt hải chạy từ trong phủ : — "Vương phi! Vương phi! Không xong ! Nô tỳ ... thấy một bóng lướt qua phía khách viện!"
— "Láo xược!" Lão Thân vương chống gậy gõ mạnh xuống đất: "Vương phủ tôn nghiêm, dung thứ cho chuyện ma quỷ quấy nhiễu!" — "Đi! Ta xem rốt cuộc là loại yêu ma quỷ quái nào dám tác oai tác quái trong ngày kỵ của Quý phi!"