VƯƠNG GIA, ÁM VỆ DOANH CỦA NGÀI THUỘC VỀ TA RỒI!

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Liễu Y Y sự ân chuẩn của , ngày càng hầu hạ Tiêu Quyết ân cần hơn . Chẳng mấy ngày, Tiêu Quyết bắt đầu kéo lê xác độc "Đằng Tán" xâm thực đến mức ngày càng "suy nhược".

Hắn nắm lấy tay , thở dài thườn thượt: — "Uẩn Uẩn, lũ lang trung ở Thái Y viện thật vô dụng. Ta tìm một bí phương, thể là tia hy vọng cuối cùng... Chỉ là d.ư.ợ.c liệu cực kỳ trân quý, đang lúc nhạy cảm, âm thầm phái tìm."

Vẻ mặt lộ rõ vẻ khó xử: — "Bạc trong kho của phủ cạn đáy, huê lợi từ các trang viên cũng chẳng thấm tháp gì. Ngặt nỗi trong phủ tai mắt khắp nơi, bản vương việc gì cũng chế ngự..."

Hắn ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng cũng lộ bản mặt thật: — "Nhạc phụ đại nhân ở ngoại ô kinh thành... chẳng mấy trang viên hẻo lánh, ít chú ý ? Chi bằng cho mượn dùng tạm. Nếu tiền bạc dư dả, cho xoay xở một chút... Đợi khi bản vương bình phục, nhất định sẽ bái tạ Nhạc phụ gấp trăm !"

Ta lạnh trong lòng. Vẫn là bài cũ soạn : Tiền bạc, trang viên, tài lực của Thẩm gia.

Ta đè nén sự ghê tởm đang cuộn trào đáy lòng, trong nháy mắt gương mặt phủ đầy vẻ lo âu và nôn nóng, giọng còn mang theo tiếng : — "Vương gia! Chỉ cần chữa khỏi bệnh cho , đừng là trang viên, dẫu bảo lập tức kh/oét tim lấy m/áu, cũng tuyệt đối do dự!"

Tiêu Quyết quả nhiên màn "tình sâu nghĩa nặng" của đ.á.n.h lừa, đáy mắt lóe lên sự cuồng hỷ, liên tục gọi: — "Uẩn Uẩn! Nàng là duy nhất thật lòng với bản vương!"

Hắn mãn nguyện đến mức ngay cả bóng lưng cũng toát vẻ đắc ý khi mưu đồ đạt .

6

Tiễn xong, vẻ nôn nóng và những giọt nước mắt mặt lập tức tan biến dấu vết. Đêm đen như mực, một đèn, trải tờ danh sách sính lễ và của hồi môn gần như Tiêu Quyết rút cạn.

Kiếp , từng chút một, tất cả những gì thuộc về Thẩm gia đều hút cạn m.á.u thịt, nghiền nát x/ương cốt như thế . Nỗi đau đớn thấu tim gan dường như vẫn còn đó, nhưng càng đau hơn khi nghĩ về sự ngu của chính và sự độc ác của . Cái gọi là "ơn cứu mạng" thiết kế tinh vi , chính là sợi dây thừng siết c.h.ế.t cả Thẩm gia .

— "Ma ma." Ta khẽ gọi Vân nương. — "Tiểu thư gì sai bảo?" — "Năm đó ở biên thùy phục kích, phụ trưởng suýt chút nữa quân diệt, bà còn nhớ ?"

Sắc mặt Vân nương trở nên nghiêm trọng: "Lão nô nhớ rõ! Lúc đó vô cùng hiểm nguy! May mà..." — "May mà Tĩnh Vương tình cờ ngang qua, dùng tư binh cứu họ, đúng ?" Ta ngắt lời. — "Triều đình định luận là như ..." — "Trong quân ngũ, ai tận mắt thấy 'tư binh' của Tĩnh Vương ? Ai dẫn đội? Sau sự việc đó, ai ở Tĩnh Vương phủ Bộ Binh lãnh thưởng ?" Ta liên tục truy vấn.

Vân nương nhíu c.h.ặ.t mày, đột nhiên giật : — "Tiểu thư hỏi ... lão nô mới nhớ ! Toán binh đó đến kỳ lạ, dấu vết! Sau khi công lao quy về Tĩnh Vương, cụ thể là ai thì chẳng ai dò xét kỹ, cũng từng thấy ai lộ diện lãnh thưởng! Lúc đó mấy lão cũng thấy lạ, nhưng Tĩnh Vương đang thế mạnh, ai dám truy cứu..."

Quả nhiên! Ký ức mờ nhạt kiếp và những chi tiết nghi vấn khớp ! Tiêu Quyết chính là kẻ mạo danh thế!

— "Ma ma" Giọng trầm xuống. "Hãy dùng tất cả các mối quan hệ cũ, âm thầm điều tra. Năm đó ở gần vùng đó còn ai? Có cánh quân nào khác sống sót ? Có khả năng là khác cứu ? Một tia manh mối cũng bỏ qua!"

Vân nương hít một thật sâu, cúi đầu: "Lão nô rõ! Tiểu thư yên tâm, dù liều mạng già , lão nô cũng nhất định đào bới sự thật lên cho !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuong-gia-am-ve-doanh-cua-ngai-thuoc-ve-ta-roi/chuong-2.html.]

Tiêu Quyết, những gì ngươi ăn cắp, sớm muộn cũng trả cả vốn lẫn lãi.

7

phục thù thể chỉ dựa   nhiệt huyết. Kiếp che mắt, từng thấu thực lực của Vương phủ. Hóa Tiêu Quyết luôn nắm giữ một đội quân quỷ mị mang tên "Ám Vệ Doanh". Chính lưỡi kiếm sắc bén đó xé toang phòng tuyến hoàng cung trong cuộc binh biến, khiến vô trung thần t.h.ả.m t.ử, m.á.u nhuộm điện ngọc.

Kiếp tuy sự lợi hại của nó, nhưng quy mô và cứ điểm của Ám Vệ Doanh vẫn nắm rõ. Ta lệnh cho Vân nương mượn việc quản lý gia vụ để đặc biệt lưu tâm đến động thái ở viện ngoài. Đặc biệt là những quản sự tín của Vương gia hành tung bất thường, và những dòng luân chuyển vật tư trong sổ sách.

Vân nương tỉ mỉ như sợi tóc, chỉ vài ngày chắp vá thông tin về một lô "vật tư quan trọng" của Tiêu Quyết đang từ biên giới vận chuyển về kinh. Ta đang đau đầu dựa chút tin tức mờ nhạt để cạy mở khe hở của Ám Vệ Doanh thì Vân nương bước vội phòng, đuổi hết hầu ngoài.

— "Vương phi, tin mới! Quản sự họ Tần bên cạnh Vương gia về phủ, đầy m.á.u! Nghe loáng thoáng hét lên: 'Ải Đà Linh', 'Bị mất'!"

Ải Đà Linh... con đường độc đạo dẫn kinh thành của vật tư biên giới! "Bị mất"?! Chẳng lẽ thật sự chuyện?

Trong phút chốc kinh ngạc, một sự kinh hỷ cực lớn ập đến như sóng vỗ — đúng là trời giúp ! — "Tần Cương là thống lĩnh tín nhất của Tiêu Quyết, áp tải thất bại, chắc chắn sẽ là đầu tiên chịu tội."

Ta lập tức với Vân nương: "Thăm dò xem bao giờ về phủ. Lấy thêm lọ t.h.u.ố.c trị thương ngự tứ đây."

8

Ta tính toán chuẩn xác thời điểm, chờ sẵn con đường mà Tần Cương khi bẩm báo xong nhất định qua. Quả nhiên, lâu thấy Tần Cương hai dìu , lảo đảo bước tới. Người đẫm m.á.u, giáp trụ hư hại, sắc mặt trắng bệch vì mất m.á.u quá nhiều.

Ta lập tức nghênh đón: "Tần thống lĩnh! Ngươi... thương nặng thế ?!! Mau truyền thái y!" Đồng thời, hiệu cho Vân nương đưa lọ t.h.u.ố.c trị thương thượng hạng chuẩn sẵn qua.

Tần Cương thấy , cố gắng hành lễ nhưng vì quá yếu mà ngã quỵ, đỡ lấy. — "Mạt tướng... vô năng... hổ thẹn với Vương gia..." Giọng đầy vẻ suy sụp và tự trách.

— "Đừng !" Ta cắt lời, giọng gấp gáp mang theo sự an ủi. "Chắc chắn là lũ phỉ quá hung hãn gian trá! Vương gia lúc đang cơn nóng giận, ngươi vạn đừng để tâm, giữ gìn thể là quan trọng nhất!"

lúc đó, từ hướng thư phòng bỗng truyền đến tiếng gốm sứ vỡ vụn giòn tan. Ngay đó là tiếng gầm thét đè nén nhưng cực kỳ giận dữ của Tiêu Quyết vọng : — "Lũ phế vật! Một lũ phế vật! Bản vương nuôi các ngươi tác dụng gì!"

Tần Cương run rẩy kịch liệt. Hắn liều c.h.ế.t trốn về, mang thương tích đầy , mà câu đầu tiên nhận từ chủ công là lời mắng nhiếc "phế vật" chút lưu tình.

Ta đúng lúc lộ vẻ thương cảm và đồng cảm với : — "Tần thống lĩnh, ngươi cứ lo trị thương . Chuyện phía Vương gia... sẽ khuyên nhủ vài câu. Thất bại do chiến đấu hăng hái, chỉ là Vương gia đang nóng lòng..."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận