VỊNH VI

Chương 7 - Hết

18

Những lời của Sầm Vịnh Vi, thực ra chỉ đúng một nửa.

Đúng là anh ta không yêu Thư Mạn nhiều đến vậy.

Nhưng không phải vì tiếc nuối cái gọi là thân phận người thừa kế.

Mà chỉ đơn giản là, từ lâu rồi, anh ta đã không còn thích Thư Mạn như hồi trẻ nữa.

 

Sau khi Sầm Vịnh Vi mang t h a i, Cố Cảnh Chiêu cũng đã từng nghĩ đến.

Rằng cả gia đình ba người bọn họ sẽ sống yên ổn bên nhau.

Những ý nghĩ thấp hèn và bẩn thỉu từng có trong đầu, anh sẽ chôn vùi suốt cả đời.

Vì lòng thương hại và trắc ẩn, anh đã vượt qua ranh giới với Thư Mạn vào một đêm khuya nơi đất khách quê người.

Rồi trong phút nông nổi, anh đã hứa hẹn với Thư Mạn về con cái và hôn nhân.

 

Nhưng thực ra, anh đã hối hận từ rất lâu rồi.

Thế nhưng Thư Mạn lại nói cho Sầm Vịnh Vi biết.

Khiến cô ấy không hề do dự mà bỏ đi đứa con đó.

 

Khi biết tin đứa bé không còn nữa, trong lòng Cố Cảnh Chiêu lại chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Anh không thể giữ được Sầm Vịnh Vi nữa rồi.

Giống như hoa hồng, khi rụng rồi thì không thể giữ lại được nữa.

 

Thế nhưng trong căn nhà của họ, Sầm Vịnh Vi dường như vẫn hiện diện khắp nơi.

Người giúp việc thường vô tình nhắc đến: “Phu nhân thích thế này…”, “Phu nhân muốn thế kia…”, “Phu nhân mà biết được thì…”

Còn chính anh, mỗi lần về nhà lúc sáu giờ tối, dù biết rõ người đó đã rời đi từ lâu, nhưng vẫn mong mỏi cô ấy sẽ là người ra chào đón anh.

 

Anh từng nghĩ Sầm Vịnh Vi giống như một cốc nước ấm ở nhiệt độ 45 độ, nhạt nhẽo và không quan trọng.

Nhưng con người làm sao có thể sống thiếu nước?

 

Anh thường nghĩ về bữa tối cuối cùng của họ.

Cô uống một chút r ư ợ u trái cây.

Màu son hôm đó cô thoa rất đẹp.

Anh hay tự hỏi, nếu lúc sau khi đi dạo, anh nắm lấy tay cô, nếu anh ôm cô từ phía sau, nếu anh nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Vợ ơi.”

Liệu cô có mềm lòng mà cho anh thêm một cơ hội hay không?

 

Anh cũng thường tự hỏi, nếu hôm đó trong cơn mưa lớn ấy, anh không quên đi đón cô.

Nếu anh kịp thời xuất hiện trước mặt cô, liệu kết cục của câu chuyện thay đổi hay không?

Nhưng giờ đây nói lại những điều này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

 

Anh chỉ có thể tự nhủ với bản thân rằng phải nhìn về phía trước.

Sầm Vịnh Vi vẫn còn độc thân.

Cô đã từ chối rất nhiều người đàn ông theo đuổi mình.

Năm đó, cô từng yêu anh rất, rất nhiều.

 

Mỗi năm, anh đều đến thăm cô hai, ba lần.

Nhưng vào lần thứ chín anh tìm đến cô, cùng một câu chuyện lại xảy ra.

Chỉ khác rằng, nam chính trong câu chuyện đó, đã không còn là anh.

 

Hôm đó trời mưa rất lớn, giống như trận mưa năm xưa khi anh quên đi đón cô.

Nhưng lần này, nam chính lại không phạm sai lầm giống anh.

 

Trong cơn mưa tầm tã, chiếc xe của người đàn ông kia dừng lại vững vàng giữa màn mưa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận