VỊNH VI

Chương 5

14

Hôm cuối cùng Cố Cảnh Chiêu và tôi ngồi cùng nhau ăn tối.

Tôi mặc một chiếc váy xanh nhạt.

Chiếc váy đó trông rất quen mắt.

Anh suy nghĩ một lát, mới nhớ ra.

Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, tôi cũng mặc một chiếc váy tương tự như vậy.

 

Lúc đó, anh vừa thất bại trong cuộc đấu tranh với gia đình.

Thư Mạn đau khổ tuyệt vọng, kết hôn xa xứ.

Anh miễn cưỡng đến gặp tôi, tìm cớ để từ chối cuộc gặp này.

 

Nhưng những lời khó nghe và tàn nhẫn, anh chỉ vừa mới nói được một câu… Tôi đã đỏ mắt.

 

Cố Cảnh Chiêu chưa từng thấy cô gái nào khóc nhiều như thế.

Đôi mắt tôi rất to, nước mắt chực trào trong khóe mắt.

Mất một lúc lâu mới lặng lẽ rơi xuống.

 

Tôi nghẹn ngào nói: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi thật sự không biết anh bị ép phải đến gặp tôi."

"Tôi sẽ về nhà nói với người lớn, hủy bỏ hôn ước này."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận