VỊNH VI
Chương 4
11
“Đứa bé vừa được 45 ngày.”
Giọng anh trầm thấp và dịu dàng, như sợ làm tôi hoảng sợ mà nhẹ nhàng hết mức.
Trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên thấy mơ hồ.
Cố Cảnh Chiêu hiếm khi dịu dàng như thế này.
Ba năm trôi qua nhanh như chớp mắt, số lần anh dịu dàng đếm chưa hết trên đầu ngón tay.
Trong ba năm ấy, anh và Thư Mạn cũng rất ít gặp mặt.
Nhưng mỗi lần gặp, anh đều hết sức dịu dàng với cô ta.
Sự dịu dàng đó dành cho Thư Mạn, bởi vì cô ta là người anh yêu.
Còn sự dịu dàng dành cho tôi, trước đây không phải vì tôi, mà giờ đây cũng chỉ là vì đứa bé trong bụng tôi.
“Bà ngoại đã biết chuyện em mang t h a i rồi.”
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, nụ cười trên khóe môi cũng dịu dàng hơn: “Anh đã nhờ người đưa bà đến đây. Bà vui lắm, qua điện thoại còn xúc động đến phát khóc.”
Tôi nằm trên giường, bỗng nhiên cũng rơi nước mắt.
Ba năm kết hôn mà tôi không mang thai là nỗi canh cánh trong lòng bà ngoại.
Nhưng bà ngoại vẫn không hề biết rằng, tôi không mang t h a i là vì Cố Cảnh Chiêu không muốn có con.