Vạch Mặt Mẫu Thân Tâm Cơ Luôn Thiên Vị Biểu Muội

Phần 9

Ban đầu cha ta không tin, còn tưởng có gì hiểu lầm, đến khi nhìn thấy gương mặt thiếu niên đó thì lập tức ngẩn người.

Ngay cả ta lúc này nhìn kỹ, cũng thấy hắn ta sinh ra giống mẹ ta đến lạ.

"Ầm ĩ cái gì, đưa người vào phủ hỏi cho rõ."

Ta về "đúng lúc", khi cha ta còn đang do dự, ta đã cho người đưa thiếu niên này vào đại sảnh.

"Ngươi chính là cái đồ lỗ vốn của đang kiếm tiền nuôi ta à? Mẹ ta đâu, gọi bà ấy ra gặp ta. Không phải nói cha dượng của ta đã c.h.ế.t rồi sao, sao không cho ta đến thừa kế gia nghiệp, còn muốn cắt đứt tiền bạc của ta?"

Tên thiếu niên đó rất ngạo mạn, ăn nói ngông cuồng, xem ra, hắn ta còn chưa biết nam nhân trung niên đang đứng bên cạnh chính là cha ta.

Còn về việc vì sao hắn ta nghĩ cha ta đã chết, tất nhiên là do ta viết trong thư rồi.

Cha ta tức đến đỏ mắt, định nói thêm vài câu nhưng bị ta khoát tay ngăn lại.

Hỏi về lai lịch mẹ hắn ta, hắn ta đều trả lời được.

Nữ nhân đó, đúng là mẹ ta không còn nghi ngờ gì nữa.

Cha ta trợn tròn mắt: "Làm sao có thể như vậy được?"

Vạn lần không ngờ, mẹ ta trước khi kết hôn đã có một đứa con riêng.

Đúng vậy, ta cũng không ngờ tới, nhưng tổ mẫu đã phát hiện ra trước khi qua đời.

Chỉ là người già vì sự hòa thuận của gia tộc nên không nói ra, chỉ sợ ta sẽ bị bà tính toán cả đời, nên mới viết một bức thư cảnh báo.

Và thông qua bức thư này, ta biết được tâm tư của mẹ ta hoàn toàn không đặt ở ta và cha.

Bà yêu đứa con riêng này, hàng năm đều gửi rất nhiều bạc về nhà mẹ đẻ.

16

Đáng lẽ có thể cứ thế tiếp tục, nhưng không ngờ ta sắp phải lập gia đình.

Mẹ ta chắc chắn cần một số tiền lớn để xoay vòng, nên mới không muốn để ta gả đi. Nếu ta gả đi, bản thân bà vốn đã là một cái vỏ rỗng. Lại mất đi cây rụng tiền là ta, thì lấy đâu ra tiền?

Vì vậy, bà mới đưa biểu muội ta đến diễn một màn kịch ngay dưới mi mắt ta, để ta tưởng bà thương biểu muội, mới ngăn cản ta gả đi. Rồi tìm cách làm hỏng danh tiếng của ta, như vậy ta sẽ trở thành kho tiền suốt đời cho đứa con trai ở quê xa của bà.

Nếu không phải có bức thư tổ mẫu để lại, chỉ sợ ta sẽ bị bà đùa giỡn mãi.

"Gần đây ngươi có khoản chi tiêu lớn nào phải không? Mẹ ta đang bảo ta góp tiền cho ngươi đấy, không ngờ ngươi lại tự tìm đến."

Chuyện không hiểu thì phải hỏi.

"Thật sự đang lo tiền sao? Vì muốn cầu hôn nữ nhi của Lạc Thủy huyện lệnh, chỉ cần cưới được vị tiểu thư này, con đường khoa cử của ta sau này cũng sẽ thuận buồm xuôi gió. Giờ đã biết rồi, vậy lấy tiền ra đây, ta còn phải đi cầu hôn."

Hắn ta nhìn ta với ánh mắt không chút tình thân, chỉ toàn là tham lam.

Nghĩ cũng phải, chỉ là một công cụ để cữu cữu ta dùng để lừa tiền, nếu không còn giá trị thì bị đuổi đi, được dạy dỗ tốt mới là lạ.

Ta khoát tay một cái, người ngoài cửa cuối cùng cũng thả mẹ ta đang bị bịt miệng vào.

Hai mắt bà đỏ ngầu, vừa vào đã chỉ vào ta mắng: "Đồ nghịch nữ này, lại còn nghĩ ra cách hại ta như vậy."

"Con nghĩ ra sao? Hay là người cho rằng con và gã nam nhân trước mặt này liên thủ hại người? Vậy thì dễ thôi, cứ báo quan là được."

Ta cười lạnh nói.

Chỉ cần dựa vào mức độ nuông chiều nhỉ tử của mẹ ta, chắc chắn sẽ không đồng ý.

"Không được."

Xem ra bà đã rối loạn, có phần trách móc nhìn tên thiếu niên kia.

Hắn ta nhìn mẹ ta: "Mẹ, không phải mẹ nói đợi tên nam nhân kia c.h.ế.t rồi sẽ đến đón con đến hưởng phúc sao? Nhưng tại sao ông ta c.h.ế.t rồi, mẹ cũng không đến đón con?"

Cha ta cuối cùng cũng nổi giận đùng đùng: "Im ngay, các ngươi, các ngươi rốt cuộc là sao?"

Mẹ ta còn muốn ngụy biện, nhưng ta đã đưa bức thư của tổ mẫu cho cha ta.

Bạn cần đăng nhập để bình luận