Vạch Mặt Mẫu Thân Tâm Cơ Luôn Thiên Vị Biểu Muội
Phần 8
Bọn họ đều cầm gậy, ra đòn mạnh với Thế tử.
Lúc này mẹ ta và biểu muội cũng đi ra, theo sau là một nữ tử đang khóc lóc sướt mướt. Nàng ta vừa ra đã chỉ vào ta: "Phu nhân, là nàng ta, là nàng ta. . ."
Ta thấy cha ta đi tới, kêu lên: "Cha, Lưu di nương và một nam nhân bên ngoài chạy đến chỗ con lêu lổng, cha mau xử lý nàng ta đi."
Cha ta lập tức choáng váng, thấy người bị đánh là Thế tử thì vội vàng sai người dừng tay, sau đó nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng tức giận ra tay đánh Lưu di nương kia.
Còn biểu muội ta lúc này đã chạy đến bên Thế tử, thấy hắn ta đã bị đánh đến ngất đi, không khỏi vừa sợ vừa gấp, "phịch" một tiếng té trên mặt đất.
14
Ta che giấu vui sướng trong lòng, lần này bọn họ trở về Hầu phủ, chỉ sợ sẽ không có kết cục tốt đẹp gì. Sau này vị Thế tử này cũng không còn mặt mũi nào đến phủ ta nữa.
Lúc này ta ở bên cạnh nói: "Cha, vừa rồi Lưu di nương đến đưa nước ướp lạnh mẹ nấu cho con, con đang đọc sách say sưa, vì vậy đã để nàng ta đợi ở trong phòng con một lát. Nào ngờ, vừa rồi bên ngoài náo loạn, con ra xem thì xảy ra chuyện như vậy."
Cha ta làm sao lại không hiểu, lập tức mắng: "Đường đường là Thế tử Hầu phủ mà lại là kẻ háo sắc như vậy, người đâu đưa hắn ta về phủ của hắn ta cho ta."
"Khoan đã lão gia, trong này có lẽ có hiểu lầm gì đó."
Mẹ ta nhìn chằm chằm ta, trong lòng chắc hẳn đã hiểu ra rồi. Trong mắt bà không có tự trách, chỉ có trách móc.
Ta cũng không để tâm: "Cha, Thế tử này rõ ràng có ý đồ khác. Lưu di nương có lẽ đã gánh chịu thay con. Phủ này con không thể ở lại được nữa, có thể cho con đến tòa nhà tổ mẫu để lại trốn một thời gian không?"
"Đi đi đi."
Cha ta dường như cũng hiểu chuyện này là như thế nào, tức khắc phất tay để ta rời đi.
Ông vẫn còn giữ thể diện, ít nhất muốn gả ta cho một nhà tốt, trở thành trợ lực cho ông trong quan trường.
"Không được, nếu con đi rồi thì ai sẽ quản lý việc nội trợ trong phủ đây, trừ phi bây giờ con giao lại cho mẹ. . ."