Vạch Mặt Mẫu Thân Tâm Cơ Luôn Thiên Vị Biểu Muội
Phần 1
1
Cha mẹ của biểu muội trên đường nhậm chức đã bị thổ phỉ sát hại, chỉ còn lại một mình nàng ta. Cha mẹ ta lập tức đón nàng ta về, cùng sống chung với ta.
Biểu muội vô cùng xinh đẹp, đúng là một đóa bạch liên hoa.
Ngày đầu tiên vào phủ, vừa nhìn thấy ta đã cúi đầu rơi lệ.
Mẹ ta hỏi nàng ta: "Liên Nhi sao thế, đây là biểu tỷ của con đấy, hồi nhỏ các con còn gặp nhau mà."
"Biểu tỷ thật đẹp, những y phục này cũng vô cùng đẹp đẽ quý giá. Cha con chỉ là một tiểu quan lại ở nông thôn, từ khi biết chuyện con chưa từng được mặc quần áo tốt như vậy. Con chỉ là, quá hâm mộ mà thôi."
Ta cau mày, muội muội này thật kỳ quặc, nàng ta chưa từng mặc thì liên quan gì đến ta. Nhưng mẹ ta như bị ma ám vậy, vậy mà xót xa dỗ dành nàng ta, còn bảo người dọn sạch kho riêng của ta, đem tất cả vải vóc cho nàng ta.
Ta đã cãi nhau với mẹ, nhưng bà lại cau mày nói với ta: "Cẩm Nhi là quý nữ nhà cao cửa rộng, làm sao hiểu được nỗi khổ nữ nhi nhà nghèo, biểu muội con khổ như vậy, cha mẹ mới mất chắc tâm trạng không tốt, cứ để cho nó đi."
Lúc đó ta nghĩ cũng phải, chỉ là mấy tấm vải, việc gì phải so đo. Nhưng sau đó, ta dần dần cảm thấy trong nhà này, tất cả mọi thứ của ta đều bị biểu muội từ từ thay thế.
Ví dụ như, vị trí bên cạnh cha mẹ ta khi dùng cơm.
Ví dụ như những món ăn ta thích gần đây.
"Tỷ tỷ từ nhỏ được ăn uống tinh tế, một đĩa lưỡi vịt này phải dùng bao nhiêu con vịt nhỉ, chắc là ngon lắm. Không như con, từ nhỏ sống ở thôn quê, cả năm cũng không được ăn một con vịt."
Nói xong, còn làm ra vẻ vô cùng đau thương.
Mẹ ta lập tức nói: "Con đừng khóc, đây cũng không phải lỗi của con. Mau, bưng đĩa lưỡi vịt lại đây cho Liên Nhi ăn."
Có bà tử đến bưng đĩa, ta lạnh lùng dùng đũa giữ lại: "Số lưỡi vịt này là từ hơn trăm con vịt luôn được nuôi ở thôn trang tổ mẫu tặng cho ta, những phần khác cũng không lãng phí, có cái được gửi đến tiệm ăn của nhà, có cái được làm thành mấy món ngon đưa lên bàn ăn. Sao biểu muội lại cảm thán như vậy, chỉ là chưa từng thấy đời thôi. Còn nữa, đây là món nãi nãi biết ta thích ăn, lúc còn sống đã dặn người ở thôn trang nuôi cho ta, những thứ khác ta có thể nhường, nhưng món này thì không."
2