TUYẾT NGỌC

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nấu tuyết lập mưu kẻ bạc tình phụ , bắt đầu vung đao khiến thành thái giám.

 

Ta diễn tập vô những viễn cảnh thể xảy khi đầu gặp mặt Hoàng đế.

 

Nhìn thấy vẻ vui mừng trong mắt Hoàng đế càng đậm hơn, nhanh chậm bước về phía ngài.

 

Cuối cùng, khi ngài vòng tay bế thốc lên, ngoan ngoãn tựa lòng ngài.

 

Ngài lớn mà rằng: "Trẫm ngươi, đúng là nhân duyên trời ban!"

 

Đám đông lúc cũng vội vàng đổi hướng, đua chúc tụng Hoàng đế.

 

Mãi một lúc lâu , Hoàng đế mới nhớ đến việc ban thưởng.

 

Ta dĩ nhiên là chỉ tay về phía cha trong đám đông.

 

Cha vui mừng khôn xiết.

 

Ông thất vọng khi thêu dệt một bộ lý lẽ.

 

Chỉ rằng từ nhỏ nuôi dưỡng gối của Đại phu nhân.

 

Một tuyệt sắc giai nhân như thế , sớm dâng tặng cho Thánh thượng .

 

Lần là do ông cũng , chẳng hiểu chạy từ hậu viện, trùng hợp gặp gỡ Thánh thượng như .

 

Cha thông minh.

 

Ông nhận công lao cuộc gặp gỡ về phần .

 

Bởi lẽ, nếu nhân duyên trời ban biến thành sự sắp đặt của con , những mất cái , mà còn dễ gây sự nghi kỵ.

 

Hoàng đế để về nhà nữa, mà trực tiếp đưa cung.

 

Ngài yêu thích lạ thường, ngày ngày đều bầu bạn, thậm chí còn lập một điện nhỏ riêng biệt cho ngay cạnh tẩm điện của ngài.

 

Việc tuy hợp lễ nghi.

 

cũng chẳng ai lúc bắt nhỏ của Hoàng đế.

 

Ta cung điện lộng lẫy trải đầy t.h.ả.m lông mềm mại, mặt là những món ăn tinh tế do cung nhân đặc chế.

 

Thế nhưng trong đầu nhớ về những ngày và nương cuộn tròn trong chiếc chăn rách để sưởi ấm, trong căn nhà nhỏ nghèo nàn ở Thương Châu.

 

Đám hạ nhân hằng ngày hành hạ nương hề rằng, từ lúc mới đến bên nương khi còn đang tuổi ẵm ngửa, bắt đầu nhớ chuyện đời.

 

Bọn họ chẳng hề kiêng dè mà kể lể từng chút về quá khứ của nương , sớm ghi tạc tất cả lòng.

 

Cha cũng rằng, trong những ngày tháng còn , xương sống cứng cáp chỉ thể giường.

 

Cảnh tượng ông tùy ý mắng nhiếc, tự tay chà đạp nương , vẫn còn nhớ như in.

 

Nhục nhã, đòn roi và sự giẫm đạp chỉ khiến khắc sâu thêm hận thù.

 

Cơm ngon áo , lầu ngọc cung vàng sự sủng ái độc tôn của kẻ bề cũng thể khiến dừng bước chân báo thù.

 

Cha cứ cách ba năm ngày sai gửi đồ đến cho .

 

Những thứ mà trong suốt mấy năm lớn lên bên cạnh nương , ông từng cho lấy một .

 

Bây giờ thấy, chỉ cảm thấy buồn nôn.

 

Đây dĩ nhiên là sự bù đắp gì cho hiện tại.

 

Ta , đây chẳng qua là một cách gián tiếp thông qua để khiến Hoàng đế ghi nhớ đến ông nhiều hơn.

 

Ta lục lọi, chọn lựa trong đống đồ chơi nhỏ gửi đến.

 

Cuối cùng, cũng tìm cái hương nang thêu hoa văn đặc trưng của Lâm gia.

 

Buổi tối, giật lấy miếng ngọc bội bên hông Hoàng đế, đó như đang dâng báu vật mà tặng cái hương nang cho ngài.

 

Hoàng đế ha ha lớn, vẻ vui mừng.

 

Thế nhưng ngài cũng hề đ.á.n.h mất sự cảnh giác cần của một vị quân vương.

 

Thay đó, đưa túi thơm cho đại thái giám Minh Đức.

 

Ta vốn chẳng bận tâm đến những chuyện .

 

Bởi lẽ con chính là như .

 

Càng kiểm tra vấn đề, thì đến khi sự cố phát sinh, họ mới càng thêm sợ hãi, càng thêm nghi kỵ và phẫn nộ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuyet-ngoc/chuong-5.html.]

Vài ngày , khi xác nhận gì bất thường, Hoàng đế bắt đầu đeo chiếc túi thơm đó lên .

 

Ta lười biếng sập, Hoàng đế phê duyệt tấu chương.

 

Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ thật .

 

Ta đè nén sự nôn nóng trong lòng, tự nhủ kiên nhẫn thêm một chút nữa.

 

Trong Ngự Hoa Viên trồng trúc đào, loài cây đều độc, chuyên trách trông coi.

 

Để trộn dịch của cây trúc đào chiếc túi thơm của Lâm gia...

 

...việc khiến tốn ít công sức.

 

nhờ sự tự do cùng đặc quyền khi ở bên cạnh Hoàng đế, rốt cuộc cũng thực hiện thành công.

 

Một khi sự bất thường của túi thơm phát hiện, Lâm gia dù thế nào cũng thể thoát khỏi can hệ.

 

Thế nhưng, nếu chỉ dừng ở đó thì vẫn đủ.

 

Lâm gia quá nhiều cách để tẩy trắng hiềm nghi, thậm chí là c.ắ.n ngược một cái.

 

Ta khiến cho Lâm gia chịu tội trong cảnh tình ngay lý gian, trăm miệng cũng khó lòng bào chữa.

 

Còn về việc liệu chuyện tổn hại đến long thể , chẳng hề quan tâm.

 

Năm xưa khi Tưởng gia chịu tội, Hoàng đế khi vẫn còn là một trong các hoàng tôn, cũng chính là kẻ thuộc tầng lớp hưởng lợi.

 

chỉ duy nhất một cơ hội, tuyệt đối phép sai sót.

 

Ta còn vội vã nữa.

 

Bởi Hoàng đế ngày càng sủng ái , ngay cả khi nghị sự buổi bãi triều, ngài cũng luôn ôm ấp theo cùng.

 

Ta sẽ sớm đợi thời cơ thôi.

 

Về việc mang điện nghị sự.

 

Tổng quản nội giám nhắc nhở một hai rằng việc hợp lễ nghi, nhưng khi phạt, liền chẳng còn ai dám nhắc tới nữa.

 

Đám đại thần tiền triều ban đầu còn e dè sự hiện diện của .

 

Thánh thượng yêu thích, bọn họ thì đây?

 

Hầu như lúc nào cũng chỉ lặng lẽ lắng Hoàng đế và bọn họ bàn việc triều chính.

 

Thực phần lớn những chuyện đều hiểu, mà dù hiểu thì cũng chẳng ai để , chẳng nơi nào để phát tán.

 

Đại khái bọn họ cũng hiểu rõ điều đó, nên lâu dần cũng thành quen.

 

Hoàng đế yêu thích sự ngoan ngoãn và thông minh của .

 

thỉnh thoảng, các đại thần cũng mang đến vài món đồ chơi nhỏ mà thích để lấy lòng ngài.

 

Còn vẫn luôn chờ đợi.

 

Cuối cùng, đợi .

 

Việc các bộ lạc vùng biên thùy tiến kinh triều cống là một đại sự.

 

Hoàng đế đau đầu vì chuyện suốt ba ngày liên tiếp khi bãi triều.

 

Lúc , thường ngoan ngoãn dụi đầu cổ Hoàng đế để mang sự an ủi cho ngài.

 

Ngài cũng dần quen với hành động của .

 

Cho đến khi ngài cùng các đại thần bàn bạc chuyện một nữa, chợt thấy cha mới thăng quan của cũng mặt trong đó.

 

Ta khó kìm nén mà khẽ cựa quậy .

 

Hoàng đế vỗ nhẹ lên , hiệu cho chỗ khác chơi.

 

Ta ngoan ngoãn dậy, nhưng tới phía chiếc sập nhỏ bên cạnh, mà bước thẳng đến mặt cha .

 

Cha khựng , nhanh ch.óng lộ vẻ mặt ôn hòa, khom vuốt ve tay để trấn an.

 

Sau đó, ông chỉ tay sang bên cạnh, ý bảo hãy qua đó, đừng phiền việc công.

 

Mọi thấy cảnh đều bật , Thánh thượng cũng giãn đôi chân mày vốn nhíu c.h.ặ.t suốt mấy ngày qua.

 

Mấy vị lão quan giỏi quan sát sắc mặt bắt đầu lên tiếng tán dương tình cảm giữa và cha .

 

Họ khen cung lâu nhưng vẫn còn nhớ đến cha, khen cha cách dạy dỗ.

 

Thấy , càng tỏ vẻ thiết với ông thêm vài cái, mới về bên cạnh Hoàng đế.

An Nhu Truyện

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận