Ta cố gắng hết sức để mỗi ngày đều ở bên cạnh mẫu , nửa bước rời theo sát bà.
Ai gặp cũng đều khen xinh xắn.
Ta bắt đầu thu , nhưng Đích tiểu thư vẫn chú ý đến .
Nàng mới mười tuổi, trong mắt ngoài cũng là một tiểu cô nương trắng trẻo đáng yêu.
"Ngươi đây." Đích tiểu thư cầm bánh ngọt dỗ dành . Ta ngày đó, nàng cũng dùng vẻ mặt y hệt như thế để dụ dỗ Nhị tỷ tỷ .
Ta định lùi , nhưng đám thị nữ nhanh chân vây quanh lấy .
Ta thể gây họa cho mẫu .
Vì , bước lên phía .
Đích tiểu thư bẻ vụn miếng bánh ngọt trong tay, tùy tiện ném xuống đất, dùng mũi chân khẽ di di mấy cái.
"Này, ăn ."
Ta sững tại chỗ, hình cứng đờ, ánh mắt của đích tiểu thư dần trở nên thiếu kiên nhẫn.
Trong lòng dâng lên nỗi hoảng sợ tột cùng, sợ bọn họ sẽ lao đ.á.n.h .
Chẳng còn cách nào khác, đành tiến lên phía , hạ xuống, nhặt từng miếng bánh rơi vãi mặt đất ăn cho bằng sạch.
Chẳng ngon chút nào , nhị tỷ tỷ.
Ta nếm thử tỷ , thật sự tệ.
Kiếp , tỷ nhất định sẽ ăn những miếng bánh ngon lành hơn.
Những miếng bánh đó sẽ đặt ngay ngắn trong đĩa, nóng hôi hổi và sạch sẽ tinh tươm.
"Ngươi là vật nuôi của ai ?" Đích tiểu thư bấu lấy mặt mà nhéo, vẻ như một tỷ tỷ thực thụ.
Thị nữ bên cạnh vội vàng bẩm báo: "Dạ, là vật nuôi bên cạnh Tưởng thất, còn đặt tên là Tuyết Ngọc."
Sau đó, ả giải thích một hồi về lai lịch của .
Ta thấy đích tiểu thư chậc lưỡi một tiếng, gương mặt thoáng qua vẻ chán ghét, khi , đôi mày ả nhíu c.h.ặ.t.
Ta nhạy cảm nhận sự đổi trong cảm xúc của ả, trái tim tự chủ mà đập loạn liên hồi.
Thế nhưng ả : "Thôi bỏ , thấy ngươi sinh trông cũng đẽ, đừng theo cái loại tiện tỳ nữa, qua đây chơi với ."
Ả đưa tay vuốt ve mặt , kìm mà rùng né tránh, liền ả hung hăng túm lấy.
"Né cái gì! Bản tiểu thư thèm ăn thịt ngươi chắc!"
Ta cố gắng kiềm chế phản ứng của cơ thể, mặc cho ả vần vò khuôn mặt và hình .
"Sao thể đáng yêu thế nhỉ? Nhìn chẳng giống loại tùy tiện nhặt chút nào."
Móng tay dài ngoằng của ả cào qua mặt , để những vệt m.á.u dài, nhưng dám phản kháng.
"Ngoan lắm."
"Tiếc là, ngươi theo nhầm ."
Móng tay nhọn hoắt của đích tiểu thư đ.â.m mạnh lòng bàn tay .
Cơn đau kịch liệt khiến theo phản xạ mà vung tay cào ả một cái.
Đích tiểu thư đau đớn buông tay , thừa cơ nhảy vọt mất.
Ngay lập tức, thấy tiếng ả rít lên đầy độc ác, lệnh đ.á.n.h c.h.ế.t cho bằng .
Nỗi kinh hoàng bao trùm lấy tâm trí, đầu cắm đầu chạy thục mạng.
một kẻ nhỏ bé như chạy thoát khỏi tay bọn họ?
Cuối cùng, mẫu vội vã chạy đến, và những nhát chổi tàn nhẫn đều trút hết lên bà.
"A , xem, nên đ.á.n.h c.h.ế.t nó ?"
Đứa bé trai sáu tuổi cau mày đó, khoác gấm vóc lụa là, ngọc bội leng keng, qua là nuông chiều hết mực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuyet-ngoc/chuong-3.html.]
"Làm đại tỷ tỷ thương, đương nhiên là tội thể tha, huống hồ còn là con vật do tiện tỳ trong phủ nuôi dưỡng."
Ta mẫu đang liên tục dập đầu van xin, khi câu , bà cứ quỳ rạp như , lâu hề ngẩng đầu lên.
Sao thể như thế chứ?
Ca ca, thể thốt những lời tuyệt tình như ?!
những lời chất vấn , chẳng thể nào khỏi miệng.
Cũng giống như việc thể cho rằng, phụ nữ đang quỳ rạp đất cầu xin, đầy thương tích chính là mẫu ruột thịt của .
Suốt dọc đường lên kinh, vô đặt hy vọng việc ca ca và tỷ tỷ thể chữa lành nỗi đau cho mẫu .
Thế nhưng hai vị tỷ tỷ đều yểu mệnh từ sớm, còn trai bình an trưởng thành chẳng hề nhận đẻ của .
Lần đầu tiên chúng gặp khi về phủ, là lúc cùng bọn họ chễm chệ ghế chủ vị, còn mẫu với phận thất quỳ xuống hành lễ với từng một.
Cả và mẫu đều từng ngờ tới, câu đầu tiên trong đời mà ca ca dành cho bà là: "Miễn lễ."
An Nhu Truyện
Dẫu cho khi về phủ, cha từng dặn dò mẫu kỹ.
Rằng hiện là nam nhân duy nhất của Lâm phủ, từ sớm ghi danh tên Đại phu nhân, xem như đích xuất. Vì tiền đồ của , nhất là đừng bao giờ nhắc xuất thực sự của nữa.
Đêm hôm đó, mẫu vẫn cạn nước mắt suốt cả một đêm dài.
Và giờ đây, bà tận tai đứa con trai dứt ruột đẻ với những lời tàn nhẫn đến thế.
Ta vùng vẫy chạy gần mẫu , nhưng giữ c.h.ặ.t buông.
Lúc mẫu mới bừng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng.
"Cầu xin các , cầu xin đại tiểu thư, cầu xin... đại công t.ử! Xin đại công t.ử rủ lòng thương!"
"Đây là đứa con duy nhất còn của ! Là đứa con duy nhất của thôi!"
"Nó chính là mạng sống của !"
Đích tiểu thư chẳng mảy may động lòng, ả thích thú dáng vẻ van xin của mẫu .
Một lúc lâu , ả mới thong thả : "Cũng thôi, ngươi hãy chịu nó mười roi, chuyện coi như bỏ qua."
Mẫu mừng rỡ ngẩng phắt đầu lên.
"Ta cũng chẳng khó ngươi, cần gọi mấy bà t.ử thô kệch tới ."
Máu hòa lẫn với nước mắt chảy dọc xuống gương mặt mẫu , trông bà vô cùng t.h.ả.m hại.
"A , hãy tự tay thực thi ."
Niềm vui mừng khựng gương mặt mẫu .
Ta thấy dáng ca ca cũng cứng đờ.
Sự kháng cự và do dự thoáng hiện lên trong đôi mắt .
ngay khoảnh khắc , dường như để chứng minh điều gì đó, nắm c.h.ặ.t lấy chiếc gậy mà thị nữ đưa tới, bước lên phía .
Huynh nhắm nghiền mắt, giáng nhát gậy đầu tiên xuống lưng mẫu , phát tiếng thét thê lương chính là .
Còn mẫu vẫn cố gắng thẳng lưng, đôi môi mím c.h.ặ.t, hề phát một tiếng rên rỉ nào.
Sức lực của một đứa trẻ lớn, mười roi đủ để tổn thương lục phủ ngũ tạng, chỉ là đau đớn ngoài da thịt.
Thế nhưng mười roi thực sự đập nát trái tim của mẫu .
Nó cũng đập tan chút lòng thương hại cuối cùng trong lòng con đường phục thù .
Không ai ngờ rằng, khi mẫu đang giường dưỡng thương, đầu tiên ghé thăm cha, cũng chẳng đại phu, mà là Đại phu nhân.
"Ngươi chắc hẳn tới đây để gì."
Mẫu gắng gượng lết xuống giường để hành lễ, nhưng cuối cùng chỉ thể sụp đất.
Đại phu nhân lạnh lùng tất thảy: "Tưởng Thù, ngươi lầm lớn nhất đời của ngươi là gì ?"
"Không là khi sinh con đẻ cái, dốc hết sức giữ chúng ở bên ."
"Cũng là quá đỗi ngây thơ, cho rằng những vụ án cũ vẫn còn ngày minh oan chiêu tuyết."