TUYẾT NGỌC
Chương 1
Đun tuyết lập mưu, tra nam phụ bạc. Ta vung đao biến thành thái giám.
Những ai từng gặp qua đều khen linh tính, thông minh, xinh vô ngần.
Thế nên phụ đem dâng cho Hoàng đế để lấy lòng ngài.
Ông hề , thông minh đến mức từ nhỏ ghi nhớ chuyện.
Ta nhớ rõ từng ngày và mẫu coi như món đồ chơi nơi hậu viện của ông .
Đại phu nhân trách mắng mẫu lúc hầu hạ rửa chân thở bẩn, dơ chân của bà .
Bà tỏ vẻ khoan dung : "Cũng chẳng đại tội gì, vả miệng mười cái là ."
Trịnh ma ma liền cầm một thanh tre rộng chừng một ngón tay bước tới.
Thanh tre đó vốn là thứ dùng để vệ sinh của đám nô tỳ cấp thấp.
Một mặt mài nhẵn nhưng bám đầy vết bẩn vàng ố.
Mặt dùng tới nên xờ xạc đầy dăm tre.
Trịnh ma ma bắt mẫu chọn một mặt.
Mẫu chọn mặt đầy dăm tre.
Thế nhưng Đại phu nhân lắc đầu bảo: "Chọn sai , phạt thêm mười cái nữa."
Đại phu nhân bà thể tùy ý hành hạ mẫu , nhưng tuyệt đối hỏng gương mặt .
Nếu sẽ là mất mặt phụ .
Vậy nên Trịnh ma ma dùng khăn tay bọc lấy một đầu thanh tre, tay thì bịt mũi, thong thả bắt đầu thi hành hình phạt.
Phụ khi chuyện liền sai đưa đến loại Tuyết Ngọc Cao nhất, dặn mẫu chăm sóc vết thương thật kỹ.
Phụ chẳng yêu thương gì mẫu , ông chỉ yêu quý gương mặt của bà mà thôi.
Mẫu từ thời thiếu nữ xinh . Cái kiểu rực rỡ khiến kinh ngạc ngay từ cái đầu tiên, mà là vẻ thanh tao, càng càng thấy cuốn hút.
Chính vì thế trong suốt năm sáu năm phụ quan ở phương xa, trong đám thất chỉ mỗi mẫu theo hầu hạ.
Đám phu nhân ở kinh thành chắc hẳn đều tưởng mẫu và phụ ở bên ngoài sống những ngày tháng tiêu d.a.o tự tại.
Vì , mới hồi kinh, Đại phu nhân tìm cách để nh.ụ.c m.ạ mẫu mỗi ngày.
Thế nhưng mẫu sinh mang phận thấp hèn.
Bà vốn là đích nữ, là chính thê cưới của phụ , chỉ vì gia tộc phạm tội mà giáng xuống phận thất hèn mọn.
Thực lúc gia đình gặp nạn, mẫu từng sống một cuộc đời như thế .
Bà sống tạm bợ trong sự nhục nhã.
Càng vì bản mà khiến gia tộc vốn chịu oan ức gánh thêm tiếng .
cha và trưởng của mẫu khổ sở cầu xin bà hãy cố sống sót.
Phụ ngày nào cũng đến nhà lao khuyên nhủ. Ông hai nhà trao đổi canh , dạm ngõ, chỉ cần bà gả cho ông thì đại họa sẽ liên lụy đến bà nữa.
Chỉ điều, con gái của tội thần thì thể chính thê nữa.
Cuối cùng mẫu đồng ý thế nào?
Bà chẳng màng chuyện tù, cũng sợ c.h.é.m đầu.
Bà chỉ nghĩ rằng nếu cũng c.h.ế.t , thì thế gian chẳng còn ai nhớ đến nỗi oan khuất của Tưởng gia nữa.
Thế là đích trưởng nữ nhà họ Tưởng lầm lũi bước lên kiệu hoa màu xám, hậu viện Lâm gia .
Khi cha và trưởng của mẫu hành hình, bà tuyệt đối đồng ý chung phòng.
Phụ bèn dỗ dành, rằng chỉ khi mẫu m.a.n.g t.h.a.i con của Lâm gia thì tổ mẫu mới đồng ý để ông lo liệu cho Tưởng gia.
thực tế là khi mẫu m.a.n.g t.h.a.i đứa con đầu lòng, Đại phu nhân chỉ buông một câu: "Sao thể để thất sinh con trưởng?"
Phụ liền khoanh tay , trơ mắt để bát t.h.u.ố.c ép đổ miệng mẫu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuyet-ngoc/chuong-1.html.]
Mẫu đổ bệnh ròng rã nửa năm, ngay lúc tưởng như sắp hương tiêu ngọc nát, phụ ghé tai bà rằng Thánh thượng ý định lật vụ án năm xưa.
Sau nghĩ suốt những năm tháng dài đằng đẵng, đó là duy nhất phụ nhớ đến tình xưa nghĩa cũ mà cứu mẫu một mạng.
Thế nhưng nếu thực sự truy cứu đến cùng...
Thì cứu cứu, kết cục nào mới hơn đây?
Sau khi bệnh tình thuyên giảm, mẫu khôi phục dáng vẻ kiều diễm như xưa.
Tổ mẫu nghĩ mẫu dù cũng xuất từ danh môn, dành trọn tình cảm cho phụ .
Nên bà chọn mẫu trong nhiều để cùng phụ nhận chức ở phương xa.
Đại phu nhân đương nhiên đồng ý ngay.
Bởi vì bà sinh một mụn con gái.
So với những thất sinh nở, mẫu là dễ khống chế nhất trong cả đám.
Lại thêm một sảy thai, e rằng việc sinh con sẽ vô cùng khó khăn.
chẳng ai ngờ tới, phụ nhậm chức đầy nửa năm, mẫu m.a.n.g t.h.a.i nữa.
Lúc phát hiện thì tròn ba tháng.
Tổ mẫu nghĩ bà đường xá xa xôi tiện , liền sai đến tận nơi để giúp mẫu sinh nở.
Mười tháng t.h.a.i nghén, mẫu hạ sinh một cặp song sinh nữ.
Thế nhưng bà còn kịp hai tỷ tỷ lấy một , đứa trẻ vội vã bế về kinh thành, giao cho chính thất nuôi dưỡng.
Biết chuyện, mẫu chẳng màng đến thể mới sinh xong, kìm mà gào t.h.ả.m thiết.
phụ chỉ ghé tai khuyên bảo: "Đừng tùy tiện như ."
"Con cái giao cho chính thất nuôi dưỡng mới là nhất."
"Nếu từ lúc sinh theo chúng bôn ba bên ngoài, mang danh thất sinh , thất dạy dỗ, thì tìm nhà chồng ?"
Phụ một nữa dỗ dành mẫu , bảo bà ngoan ngoãn lời, đợi đến khi ông trở về kinh thành sẽ lập tức minh oan cho Tưởng gia.
Mẫu sụp đổ nữa hai năm rưỡi , khi ca ca tròn sáu tháng tuổi.
Tổ mẫu sai đến đón ca ca về kinh.
Dù ca ca là phận thứ xuất, nhưng dù gì cũng là trưởng t.ử của Lâm gia, bắt buộc đón về phủ chính giao cho chính thất nuôi dưỡng.
Lúc mẫu mới hiểu .
Thì họ để ca ca bên cạnh mẫu .
Mà là vì con trai quý báu, thể để đứa trẻ mới lọt lòng chịu cảnh bôn ba vất vả.
Bây giờ đứa trẻ sáu tháng tuổi, đang bện v.ú nuôi ghi nhớ chuyện gì.
An Nhu Truyện
Đón lúc là hợp lý nhất.
Sau khi ca ca bế , mẫu hề lóc như nữa, bà bình thản đến lạ lùng hỏi phụ rằng khi nào vụ án Tưởng gia mới thẩm tra .
Phụ trả lời trực tiếp.
Đó là đầu tiên mẫu cảm thấy hoảng sợ và thất vọng tột cùng.
Trong những năm tháng , mỗi khi mẫu gặng hỏi phụ còn nhớ lời hứa sẽ vì Tưởng gia mà dốc sức .
Thì thứ bà nhận chỉ là sự tuyệt vọng chồng chất lên nỗi thất vọng.
Năm thứ tư quan xa, phụ cuối cùng cũng nhận tin tức hai năm nữa sẽ thăng quan tiến chức về kinh.
Ông hớn hở mặt, mẫu ngày càng trầm mặc, rốt cuộc trong lòng cũng dấy lên một chút áy náy.
lúc , phụ bế về.
Ông đặt tay mẫu : "Vẫn cai sữa , đám cấp lấy lòng nàng nên đem tặng đấy."
Đây thực chất là đám quyền nịnh bợ phụ .