TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN HÀI HƯỚC
Cuộc Phiêu Lưu Ban Đêm Của Cá Vàng Bống
Một đêm trăng sáng, Cá Vàng Bống – chú cá vàng nhỏ bé nhưng tham vọng – bỗng cảm thấy cuộc sống trong bể kính quá nhàm chán.
“Phải ra ngoài khám phá thế giới!” Bống tự nhủ, phồng mang lên quyết tâm.
Nhưng làm sao một chú cá nhỏ có thể ra khỏi bể? Bống nhìn quanh và phát hiện… vòi nước rỉ nhỏ trên kệ.
“Đây là cánh cửa thần kỳ!” Bống hí hửng nhảy lên vòi nước, trượt xuống và… rơi thẳng vào chậu cây bên cạnh.
Chậu cây này là lãnh địa của một chú ốc sên tên Sên Sên, nổi tiếng lười biếng nhưng rất thích hóng chuyện:
“Ối, khách quý đến thăm đêm hôm à?!” Sên Sên thốt lên, lắc đầu khi thấy Bống nhấp nhổm trên đất.
Bống hí hửng:
“Chào bạn! Tôi muốn khám phá thế giới bên ngoài bể cá!”
Sên Sên cười khẩy:
“Thế giới bên ngoài? Cẩn thận kẻo bị mèo vồ đấy!”
Chẳng nghe lời cảnh báo, Bống lướt qua phòng khách, nhảy xuống thảm, làm rơi một chiếc bút chì và va vào chồng sách. Tiếng động vang lên, báo động… cho cả nhà.
Ông Mèo Trắng – “bảo vệ hoàng gia” của căn nhà – nhảy ra, mắt mở tròn:
“Meo? Ai dám làm náo loạn vào ban đêm?”
Bống ngóc lên, lung linh ánh vảy:
“Tôi… chỉ muốn phiêu lưu!”
Ông Mèo Trắng nghiêng đầu, nhìn Bống:
“Meo… phiêu lưu à? Nghe cũng thú vị đấy… nhưng trước tiên, phải đảm bảo an toàn!”
Sau vài phút bàn bạc “ngôn ngữ mèo – cá”, Bống và Ông Mèo Trắng quyết định: tạo ra một “đường phiêu lưu an toàn” xuyên phòng khách. Bống được đặt vào chiếc hộp nhỏ, trượt trên thảm với sự hộ tống của Ông Mèo Trắng, và mỗi lần gặp vật cản, ốc Sên Sên sẽ hướng dẫn cách vượt qua.
Cuối cùng, Bống trở về bể cá lúc bình minh, đầy hứng khởi:
“Thế giới bên ngoài thật thú vị! Nhưng… bể cá cũng là nhà thân yêu của tôi.”
Ông Mèo Trắng gật gù, đắc ý:
“Meo… phiêu lưu cũng tốt, nhưng biết quay về là thông minh nhất!”
Và từ đó, mỗi đêm trăng sáng, Bống lại kể cho những chú cá trong bể nghe về chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm, còn Ông Mèo Trắng thì lặng lẽ giám sát, đảm bảo không có cuộc phiêu lưu nào… “quá nguy hiểm” xảy ra.
Một tuần sau, Bống vẫn chưa hết háo hức sau chuyến phiêu lưu đầu tiên. Lần này, chú quyết định: “Mình sẽ khám phá cả khu vườn!”
Ông Mèo Trắng, với ánh mắt nghiêm nghị nhưng cũng đầy háo hức, tuyên bố:
“Meo… nếu ra vườn, phải tuân thủ nguyên tắc an toàn! Không một chiếc lá nào được phép đè lên cá vàng!”
Sên Sên, vẫn lười biếng nhưng hứng thú với… “du lịch đêm”, chậm rãi bò theo, thỉnh thoảng lắc đầu:
“Đêm tối thật đẹp… nhưng sao có quá nhiều… côn trùng!”
Bống được đặt vào một chiếc chiếc lá lớn làm thuyền nhỏ, trượt qua những luống hoa, dưới ánh trăng mờ ảo. Gió thổi nhẹ, mang hương hoa nhè nhẹ, khiến cả ba sinh vật nhỏ cảm thấy như đang lướt trên đại dương xanh thẳm.
Nhưng bất ngờ, một đàn kiến tò mò xuất hiện, chắn đường.
Bống hốt hoảng:
“Ôi không, làm sao qua được đây?”
Ông Mèo Trắng nghiêm mặt:
“Meo… không cần xung đột! Hãy nói chuyện với chúng!”
Bằng cách “meo – tiếng kêu mèo” và những rung động trên chiếc lá, cả ba sinh vật nhỏ đã… thuyết phục đàn kiến mở đường. Bống cười khúc khích:
“Phiêu lưu mà không ai bị thương mới là phiêu lưu thông minh!”
Tiếp tục cuộc hành trình, Bống, Sên Sên và Ông Mèo Trắng phát hiện ra một “khu rừng mini” giữa vườn: những bụi cây cao, những bông hoa đêm mở rực rỡ, và một chú ếch con nhảy lò cò như đang chờ bạn bè mới.
Cuối cùng, khi trăng lên cao, Bống được đặt trở lại bể cá. Nhưng lần này, chú không chỉ kể về phiêu lưu của mình, mà còn về sự hợp tác, lòng can đảm và… nghệ thuật “đàm phán với kiến”!
Ông Mèo Trắng hít một hơi, hùng hồn:
“Meo… một bài học quý giá: Phiêu lưu là niềm vui… nhưng thông minh và đoàn kết mới giúp chúng ta sống sót!”
Và từ đêm đó, khu vườn trở thành nơi mà Bống, Sên Sên và Ông Mèo Trắng cùng nhau khám phá mỗi khi trăng sáng, tạo nên những cuộc phiêu lưu ban đêm đầy hài hước và ấm áp.