TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN HÀI HƯỚC

Chú mèo thám tử và vụ mất bánh pizza

Một buổi tối yên bình, bà Lan đang chuẩn bị xem chương trình truyền hình yêu thích thì đột nhiên phát hiện chiếc pizza pepperoni vừa đặt từ quán nổi tiếng biến mất một cách bí ẩn.

“Ôi trời ơi… ai mà ăn pizza của tôi chứ?” bà Lan thốt lên, nắm chặt tay.

Bỗng nhiên, một tiếng “meo!” vang lên từ góc phòng. Chú mèo Mun, nổi tiếng là “thám tử vĩ đại” trong khu phố, nhảy lên bàn với dáng vẻ cực kỳ nghiêm trọng.

“Meo! Tôi sẽ điều tra vụ án này!” Mun tuyên bố, ngón chân vuốt vuốt sàn nhà như đang lấy dấu vết.

Bà Lan trợn mắt:

“Chú… chú mèo thám tử? Làm sao có thể điều tra được?”

Mun nghiêm nghị, rũ bộ lông đen mượt:

“Meo… trí thông minh của tôi không thua bất cứ thám tử nào trên thế giới, bà Lan ạ. Vụ án này… là thử thách cho sự nghiệp của tôi!”

Mun nhảy xuống sàn, bắt đầu soi từng mảnh vụn nhỏ còn sót lại.

“Meo… dấu vết này… có mùi phô mai… và một chút catnip… chắc chắn là dấu chân của một kẻ nghiện pizza!”

Bà Lan cười phá lên:

“Chú nói nghe nghiêm túc quá đi! Chắc là mèo hàng xóm, Lông Xù, phải không?”

Mun gật đầu:

“Meo! Chính xác! Lông Xù – kẻ đã từng ăn mất nửa hộp cá hộp của tôi – giờ lại hành nghề pizza ăn trộm. Đây là dấu hiệu nghiêm trọng.”

Ngay lúc đó, Lông Xù xuất hiện từ phía ban công, trông hốt hoảng:

“Meo… meo… tôi không ăn đâu… tôi chỉ… thử ngửi một chút thôi…”

Mun nghiêm mặt:

“Ngửi một chút mà mất 1/3 pizza? Ngửi hay… nuốt? Giải thích đi!”

Lông Xù lí nhí:

“Meo… tôi… tôi không cố ý…”

Bà Lan cười, nhón tay chạm vào trán Mun:

“Chú mèo này… nghiêm túc mà hài hước quá đi!”

Mun hắng giọng, vẽ bản đồ chiến thuật trên sàn bằng… móng chân:

“Meo! Chúng ta phải tìm dấu vết vụ án. Tôi cần chứng cứ. Ai ăn pizza? Làm sao ăn mà không để lại dấu chân?”

Bà Lan nhăn mặt:

“Chú định dùng móng chân làm bản đồ ư? Thật là…”

Mun không quan tâm, nhảy xuống phòng khách, tìm kiếm xung quanh, thỉnh thoảng lại nhảy lên ghế và hạ lông để “tuyên bố quyền uy”.

Bà Lan nhìn chú mèo:

“Đúng là thám tử duy nhất mà tôi từng thấy… vừa nghiêm túc, vừa… ngốc nghếch!”

Mun đột nhiên đứng trước cửa sổ, nhìn ra bên ngoài:

“Meo… dấu hiệu thứ hai! Một chiếc hộp pizza trống… nhưng có vài mảnh vỏ bánh dính trên cây cối. Chứng tỏ kẻ nghiện pizza chạy ra ngoài!”

Bà Lan cười:

“Chú mèo này… làm như đang tham gia phim hành động vậy! Nhưng tôi phải thừa nhận, cách chú ấy suy luận rất… “mèo-mãnh liệt”!” Bà Lan vừa nói vừa lắc đầu.

Mun nhảy xuống, rúc mũi vào từng mảnh vụn còn sót lại:

“Meo… mùi phô mai này khác hẳn mùi phô mai bình thường… có lẽ kẻ nghiện pizza đã thêm một chút… bí mật của riêng mình.”

Bà Lan nhướng mày:

“Bí mật gì vậy? Chắc là gia vị của quán pizza thôi chứ?”

Mun lắc đầu nghiêm nghị:

“Meo… không phải đâu, bà Lan ạ. Đây là dấu hiệu… của một cuộc tranh giành pizza bí mật! Ai đó đã muốn làm Lông Xù… bẽ mặt!”

Bà Lan bật cười thành tiếng:

“Ồ, vậy ra đây là một vụ án có âm mưu và hành vi trộm cắp, tất cả liên quan đến pizza?”

Mun nghiêm mặt, vẽ một đường thẳng bằng móng chân trên sàn:

“Meo! Bằng chứng thứ ba! Một sợi lông màu vàng… rất quý hiếm. Chỉ có ai ăn pizza một cách ‘tế nhị’ mới để lại dấu vết này.”

Bà Lan nhíu mày:

“Vàng? Chắc là… mèo hàng xóm Lông Vàng! Thế là có hai nghi phạm à?”

Mun gật gù:

“Meo! Không loại trừ khả năng… nhưng dựa vào dấu vết phô mai, catnip và hộp pizza trống, tôi kết luận… Lông Xù là thủ phạm chính, còn Lông Vàng… chỉ là đồng minh bất đắc dĩ.”

Bà Lan cười phá lên, vừa cười vừa lắc đầu:

“Chú mèo này… nghiêm túc mà hài hước, còn phân tích tinh vi hơn cả tôi tưởng tượng!”

Mun nhảy lên bàn, dựng tai đứng thẳng:

“Meo! Vụ án pizza đã được giải quyết! Công lý cho bà Lan đã được thực thi… và bài học cho kẻ nghiện pizza là… đừng bao giờ để dấu vết lại!”

Bà Lan vỗ tay:

“Bravo, Mun! Chú thật sự là thám tử vĩ đại của khu phố… và cũng là niềm vui của tôi mỗi tối!”

Mun hăng hái nhún vai:

“Meo… nhiệm vụ hoàn thành! Ai nói mèo không thể làm thám tử? Chúng tôi vừa bảo vệ pizza, vừa giữ trật tự cho khu phố!”

Bà Lan ôm chú mèo vào lòng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng chiếu rọi:

“Thế là một buổi tối yên bình… với một chút phiêu lưu nhỏ. Cảm ơn chú, Mun. Pizza vẫn còn nguyên, và tiếng cười vẫn vang khắp nhà.”

Mun liếm mũi, rúc vào lòng bà Lan:

“Meo… chỉ cần pizza và một chút catnip, thế giới này thật tuyệt vời!”

Sáng hôm sau, khu phố rộn ràng tiếng chim hót. Lông Xù và Lông Vàng lén lút xuất hiện trước nhà bà Lan, mặt cúi gằm. Mun, vẫn ngồi trên cửa sổ như một “thẩm phán” vĩ đại, quan sát từng động tác của họ.

Lông Xù lí nhí:

“Meo… meo… xin lỗi bà Lan… tôi hứa sẽ không ăn pizza nữa…”

Lông Vàng gật gù:

“Meo… chúng tôi sẽ chia sẻ pizza một cách… văn minh hơn từ giờ!”

Bà Lan cười hiền:

“Được rồi, nhưng lần sau mà còn ăn vụng, tôi sẽ nhờ Mun… trừng phạt các cậu bằng… móng chân chiến thuật đấy!”

Mun hắng giọng, dựng tai đứng thẳng, ánh mắt nghiêm nghị:

“Meo… lời cảnh báo đã được đưa ra! Ai dám phá luật pizza sẽ phải đối mặt với… thám tử vĩ đại Mun!”

Từ hôm đó, khu phố trở nên yên bình hơn. Lông Xù và Lông Vàng chỉ dám… ngửi pizza, không dám ăn nữa. Còn Mun thì trở thành “ngôi sao thám tử” của mọi căn nhà, luôn sẵn sàng bảo vệ pizza và giữ trật tự cho khu phố.

Và bà Lan? Mỗi tối, bà thưởng thức pizza, vừa ăn vừa kể chuyện về vụ án pizza bí ẩn, khiến cả khu phố phải cười rúc rích khi nghe về những “chiến thuật thám tử” đầy móng vuốt của Mun.

Cuối cùng, tất cả đều hiểu rằng: pizza ngon hơn khi được chia sẻ… nhưng tốt nhất là dưới sự giám sát nghiêm ngặt của một thám tử mèo.








Bạn cần đăng nhập để bình luận