TÙY CHỈNH THỜI KHÔNG, XIN ĐỪNG HỐI HẬN

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 6

 

Mọi về phía . Ai cũng , chỉ còn nửa ngày để sống.

 

La Gia Vĩnh vững, định vịn lấy giá micro, nhưng kéo theo cả giá đỡ cùng ngã nhào xuống sân khấu.

 

“Không ! Cái đó tính! chỉ một , mừng nghiệp cùng bạn bè, chỉ chơi cho thôi! yêu đàn bà đó, thể tính là chung thủy ?!”

 

Anh càng càng kích động, từ đất bò dậy.

 

“Các đúng quy tắc! Các cố ý hại ! thừa nhận, chấp nhận!”

 

Hàn Chỉ Kỳ khán đài, sắc mặt phức tạp.

 

Giọng cô run:

 

“Tốt nghiệp… lúc đó chúng ở bên .”

 

“Chỉ Kỳ…” - về phía cô, trong mắt bùng lên tia hy vọng cuối cùng:

 

“Anh lừa em. Anh chỉ là… hề động lòng, chỉ mua một dịch vụ thôi. Thật đấy, ai cũng nghĩ mà. Anh xin em, giúp báo cảnh sát ? Anh thể qua đó !”

 

“Ghê tởm.”

 

Hàn Chỉ Kỳ , bước thẳng về khu khán giả, như một liên quan, nhân vật chính sân khấu lóc gào thét.

 

đưa cho cô một nắm hạt dưa.

 

 

Không bất kỳ chỗ nào để hối hận, La Gia Vĩnh khiêng thẳng cổng truyền tống.

 

Thảo nào bảo vệ ở đây ai cũng vạm vỡ như , khối lượng công việc quả thật nhỏ.

 

là loại gì cũng , mở mang tầm mắt thật.”

 

cảm khái một câu, đầu thì phát hiện Bùi Thạc từ lúc nào rời khỏi chỗ .

 

đang ngó quanh tìm thì đột nhiên thấy giọng MC vang lên từ sân khấu:

 

“Sau đây xin mời vị khách may mắn cuối cùng trong ngày hôm nay… Bùi Thạc.”

 

Nhìn Bùi Thạc nhẹ nhàng nhảy lên sân khấu, lập tức sững, lạnh ngắt.

 

Cây b.út tuột khỏi tay, lăn từng bậc xuống .

 

Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu là: Anh rời bỏ ?

 

Anh rời khỏi dòng thời .

 

Cho dù trong một dòng thời song song khác vẫn một ở bên , thì đối với , vẫn là rời thật sự, biến mất .

 

Sao thể nhẫn tâm đến ?

 

Rốt cuộc là ước nguyện gì, mà nhất định sang dòng thời mới thể thực hiện?

 

Chúng lớn lên cùng từ nhỏ, thể coi là thanh mai trúc mã.

 

Bao nhiêu năm nay, vẫn nghĩ chúng thể rời xa ,

 

Nhất định một lý do vô cùng thuyết phục.

 

Anh hoài bão lớn nhưng gặp thời, cam tâm tầm thường.

 

Trên mạng từng vận hành mấy tài khoản, trở thành dẫn dắt dư luận, nhưng tất cả đều kết thúc trong thất bại.

 

Nếu cho rằng chỉ sang một dòng thời khác mới thể thực hiện bản , thì lẽ… nên thành cho ?

 

Ngay lúc đang cố gắng tự thuyết phục , thì khán đài vang lên những tiếng xì xào bàn tán.

 

ngẩng đầu lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuy-chinh-thoi-khong-xin-dung-hoi-han/chuong-6.html.]

Trên màn hình hiện rõ ràng từng chữ:

 

【Dòng thời : Một chồng nhiều vợ】.

 

“Anh về cổ đại ?”

 

“Nghĩ thôi thấy sướng , toại nguyện nhỉ?”

 

“Hai sai là vì rõ. Lần thiết lập một chồng nhiều vợ rõ ràng là một ‘chồng’ nhiều ‘vợ’, xem vấn đề gì, chắc chắn thiệt.”

 

cảm thấy não như ngừng hoạt động.

 

Người mắt … thật sự là yêu sâu đậm ?

 

“Chào .”

 

Giọng Bùi Thạc vang dội, đầy khí thế.

 

hiểu .

 

Được ánh đèn sân khấu, phát biểu quan điểm đám đông, luôn là khung cảnh khao khát nhất.

 

“Việc lựa chọn dòng thời một chồng nhiều vợ. Có thể sẽ khinh thường , nhưng xin hãy vài câu.”

 

“Trường hợp của Lý lúc nãy, cũng thấy . nghĩ xã hội vốn là đào thải kẻ yếu, ép phụ nữ gả cho một đàn ông tay trắng thì thực tế. Vậy chẳng lẽ để phụ nữ ngày càng tồn đọng nhiều hơn …? Tất nhiên là !”

 

“Đề xuất của sẽ giải quyết vấn đề . Những đàn ông ưu tú như , thể để nhiều phụ nữ cùng chia sẻ, như chẳng cho tất cả ? chỉ nghĩ cho bản , chỉ là phương án như thế thể triển khai ở dòng thời , nên chỉ đành tạo dựng một dòng thời ưu việt hơn, tạo phúc cho tất cả!”

 

Ánh mắt vượt qua đám đông, thẳng về phía , thần sắc dịu xuống.

 

“Lạc Du, em sẽ hiểu cho , đúng ? Hôm nay đưa em tới đây, chính là lời tạm biệt cho đàng hoàng. Đừng trách , cho em cơ hội .”

 

định mở miệng hỏi ý đó là gì, thì đập mạnh nút bấm, đoạn video bắt đầu phát.

 

 

Cuộc đời đây của , quen thuộc đến từng chi tiết.

 

Nhìn từng cảnh hiện lên màn hình, một cảm giác hoang đường xen lẫn bi thương bao trùm, hình ảnh méo mó trong làn nước mắt.

 

Ở nhà trẻ, chúng nắm tay , giờ ngủ trưa hai chiếc giường nhỏ đặt sát cạnh, lén giúp kéo chăn.

 

Tiểu học, chúng cùng lắc lư đầu trong đội hợp xướng.

 

Cấp hai, chúng truyền giấy nhắn trong lớp học.

 

Cấp ba, đêm Giáng Sinh tuyết đầu mùa, tỏ tình với .

 

Chúng vượt qua yêu xa thời đại học, đăng ký kết hôn, cùng vạch tương lai.

 

Đó đều là những khoảnh khắc bình thường nhưng quý giá, cất kỹ trong lòng.

 

Đột nhiên, màn hình xuất hiện một cảnh tượng xa lạ.

 

Bùi Thạc uống rượu với bạn Tống Tinh bên quảng trường. Trong đêm khuya, cả hai trông đều u sầu.

 

Tống Tinh đá văng một chai bia rỗng:

 

“Bao giờ mới phát tài đây, cái công việc rách chán c.h.ế.t.”

 

“Chỉ phát tài thì ?” - Bùi Thạc tỏ vẻ khinh thường.

 

“Thế mày gì?”

 

“Muốn danh tiếng. Được chú ý, sùng bái, hô một tiếng là trăm hưởng ứng… như thế mới .”

 

Ánh mắt Bùi Thạc mơ màng,

 

“Còn phụ nữ nữa. Dịu dàng, hoạt bát, đảm đang, nóng bỏng…”

 

“Mày đúng là say . Bộ quên , mày vợ , tao mới là thằng độc .”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận