TỪ HÔN Ư? TA ĐÁNH GÃY SƯƠNG SƯỜN CỦA HẮN RỒI GẢ CHO HOÀNG ĐẾ

7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi cực kỳ ăn ý, đồng thời giơ tay kéo xuống khăn đen che mặt.

 

Dưới ánh trăng, khuôn mặt xinh xắn của quận chúa Khang Bình đỏ bừng vì nín .

 

Trên gương mặt ôn nhã của Chu Nghiễn là nụ bất đắc dĩ.

 

Vị công t.ử huân quý tính nóng toe toét .

 

Ngay cả hàn môn học t.ử trầm nhất trong mắt cũng lóe lên tia tinh nghịch…

 

Toàn là đám bằng hữu .

 

Quận chúa Khang Bình trong tay xách một cây đoản côn trông nhẹ, đôi mắt long lanh và Hoàng đế.

 

“Thẩm tỷ tỷ! Hoàng… Hoàng công t.ử! Hai cũng ở đây ?”

 

Chu Nghiên chắp tay:

 

“Đêm nay trăng quá, xem chư vị cùng chung nhã hứng.”

 

Vị tính nóng thò đầu quan sát tình hình phía , xoa tay nóng lòng.

 

“Vừa , đông dễ việc! Bao bố đủ ? Ta còn mang theo lưới cá!”

 

Ta đỡ trán, sang Hoàng đế bên cạnh.

 

Hiển nhiên y cũng ngờ diễn biến , biểu cảm thoáng cứng trong một khắc.

 

Vẫn là Chu Nghiễn nhanh ch.óng định cục diện, thu ý , bước lên nửa bước.

 

“Được , chuyện trò để lát nữa. Đã đều tới cả, thì cứ theo kế hoạch mà . Chỉ là…”

 

Ánh mắt lướt qua và Hoàng đế, cuối cùng rơi xuống viện phủ Tĩnh Quốc Công phía , hạ giọng đầy ẩn ý:

 

“Theo thấy, phủ Tĩnh Quốc Công cũng chẳng nhảy nhót bao lâu nữa. Chuyện đêm nay, coi như thu chút lãi.”

 

Lời dứt, ánh mắt đều sắc , ngầm hiểu ý mà khẽ gật đầu.

 

Ngay cả Hoàng đế cũng khẽ gật đầu gần như thể nhận , ánh mắt thâm sâu.

 

“Nếu .”

 

Ta buộc c.h.ặ.t khăn che mặt, siết c.h.ặ.t bao bố trong tay, hàn ý lóe lên trong mắt.

 

“Vậy thì càng cần khách khí nữa, quy củ cũ chứ?”

 

“Hành động!”

 

Dưới ánh trăng, một nhóm thiếu niên phận khác biệt nhưng lòng ý tương thông, đồng loạt tràn viện của thế t.ử Tĩnh Quốc Công.

 

Chốc lát , tiếng gào thét khiến bực bội trong phòng, biến thành những tiếng rên nghẹn đầy kinh hoàng.

 

Trên mái nhà, vị đế vương trẻ tuổi chắp tay lặng, gió đêm thổi lay vạt áo .

 

Sau đêm nay, cơn gió trong kinh thành, e rằng thật sự sẽ đổi hướng.

 

13

 

Tin Tạ Tuy nữa trùm bao đ.á.n.h.

 

Trời còn sáng truyền khắp phủ Tĩnh Quốc Công.

 

Lần còn t.h.ả.m hơn , chỉ gãy hai chiếc xương sườn, mà cả một chiếc răng cửa cũng lung lay.

 

Hiện trường thậm chí còn để dấu hiệu của Thẩm gia .

 

Tĩnh Quốc Công đứa con mặt mũi bầm dập, gương mặt già nua méo mó.

 

Lần đến cả lóc than vãn cũng bỏ qua, trực tiếp triều phục, khí thế hùng hổ lao thẳng tới cửa cung.

 

“Hoàng thượng! Hoàng thượng chủ cho lão thần a! Phủ Trấn Bắc Hầu khinh quá đáng, đây là tuyệt hậu Tạ gia a!”

 

Ông gào lên từ ngoài cửa cung, giọng thê lương, hận thể để cả triều văn võ đều thấy.

 

, thị vệ cung môn chặn ông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-hon-u-ta-danh-gay-suong-suon-cua-han-roi-ga-cho-hoang-de/7.html.]

 

“Quốc công gia, bệ hạ chỉ, hôm nay long thể bất an, bãi triều nghỉ ngơi, gặp bất kỳ ai.”

 

“Không gặp? Hoàng thượng thể gặp ? Con sắp đ.á.n.h c.h.ế.t !”

 

Tĩnh Quốc Công trợn tròn mắt, râu tóc dựng .

 

“Ta gặp Hoàng thượng! Ta cáo ngự trạng! Thẩm Cương dung túng con gái hành hung, coi trời bằng vung!”

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Thị vệ vẫn vững như núi.

 

“Quốc công gia, thánh chỉ như , xin mời ngài hồi phủ. Nếu thực sự việc gấp, thể dâng tấu.”

 

Tĩnh Quốc Công đụng cái đinh cứng, gào thét cửa cung hồi lâu, rốt cuộc dám xông , chỉ đành mặt mày xanh mét trở về phủ.

 

Dọc đường, lửa giận và nỗi hoảng sợ trong lòng ông đan xen dâng cao.

 

Thái độ của Hoàng thượng rõ ràng là thiên vị!

 

Thẩm gia hủy hôn, ngược còn thánh tâm hơn?

 

Vậy những năm nay ông âm thầm kinh doanh, chẳng thành trò ?

 

Trở về phủ, ông nhốt trong thư phòng, đập phá cả một phòng đầy đồ cổ.

 

Ánh trời ngoài cửa sổ dần sáng lên, chiếu đôi mắt âm trầm đỏ ngầu của ông .

 

Ông nhớ tới t.h.ả.m trạng của con trai Tạ Tuy, nhớ tới sự lạnh nhạt đóng cửa gặp của Hoàng đế, nhớ tới địa vị ngày càng vững chắc của Thẩm Cương triều đường.

 

Còn những dấu hiệu dần dần thoát khỏi sự khống chế của ông

 

“Được, lắm…”

 

Tĩnh Quốc Công nghiến răng ken két, những ngón tay khô gầy siết c.h.ặ.t phát tiếng răng rắc.

 

“Thẩm Cương, tiểu Hoàng đế, đây là các ngươi ép !”

 

Có những việc, ông mưu tính một ngày hai ngày.

 

Tư binh tuyến vận lương đường thủy, những tướng lĩnh biên trấn nhận hối lộ nặng, những cái đinh cắm sẵn trong cung từ nhiều năm , còn kho binh khí ngoài thành ngụy trang thành kho hàng…

 

Vốn dĩ còn chờ thêm, chờ thời cơ chín muồi hơn chút nữa.

 

hiện tại, chờ nữa.

 

Thẩm gia nhất định diệt, còn tiểu Hoàng đế điều long ỷ , cũng nên đổi khác !

 

14

 

Sau đó, kinh thành dường như chẳng khác gì ngày thường.

 

Vài ngày , cửa phủ Tĩnh Quốc Công lặng lẽ mở .

 

Mấy con tuấn mã phi nhanh về các hướng khác .

 

Giờ Tý ba khắc, bên ngoài kinh thành vốn nên tĩnh lặng vang lên tiếng bước chân nặng nề.

 

Từ đông tây nam bắc, ở nhiều phương hướng khác , những đội nhân mã vũ trang với lượng rõ đang lặng lẽ tập kết.

 

Quá trình diễn dị thường thuận lợi.

 

Trong phủ Tĩnh Quốc Công, đèn đuốc sáng trưng.

 

Tĩnh Quốc Công mặc bộ nhuyễn giáp lâu ngày dùng, trong mắt bùng cháy sự điên cuồng ăn cả ngã về .

 

Trước mặt ông vài tâm phúc t.ử sĩ cùng mấy trông như tướng lĩnh.

 

“Chư quân, thành bại tại trận !”

 

Giọng Tĩnh Quốc Công khàn khàn.

 

 

 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận