Y đặt trở giường còn vương ấm, thuận thế đè xuống.
“Trẫm cảm thấy, còn vài việc quan trọng cần cùng sư tỷ bàn bạc kỹ thêm một phen.”
“Ngài… ưm…”
Lời hết nuốt mất giữa thở của hai .
Bên ngoài cửa sổ, trời hửng sáng mà sáng hẳn.
Sân viện phủ Trấn Bắc Hầu tĩnh lặng một tiếng động.
Không ai , trong khuê phòng , vị đế vương trẻ tuổi đang quấn lấy trong lòng , tiến hành một cuộc “bàn bạc” kịch liệt và kéo dài.
22
Ánh nắng sớm xuyên qua song cửa, lốm đốm rải đầy giường.
Mi mắt khẽ động, chậm rãi mở , vị hoàng đế bên cạnh mà vẫn rời .
Y nghiêng , một tay chống lên thái dương, cứ thế lặng lẽ .
“Tỉnh ?”
Y khẽ mở miệng, giọng mang chút khàn khàn, so với đêm qua ôn hòa hơn nhiều.
Tim bỗng đập mạnh một cái, trong nháy mắt tỉnh hẳn.
Đến giờ thượng triều mà?!
Trời sáng rõ thế !
Sao y còn ở đây?!
“Ngài… ngài vẫn còn ở đây?!”
Ta theo bản năng chống dậy, chăn gấm trượt xuống, vội co , thẹn gấp.
“Ngài mau ! Lát nữa phụ thần nữ sẽ qua đây!”
Y dường như thấy, trái còn đưa tay kéo cả lẫn chăn gần hơn một chút, đầu ngón tay nhẹ nhàng vén lọn tóc rối bên má .
“Gấp cái gì?”
Trong giọng y mang theo một tia ý .
“Phụ thần nữ thật sự sẽ tới!”
Ta hạ thấp giọng.
“Ngài mau ! Bị ông thấy ngài ở đây thì thể thống gì!”
Nghe , y chẳng những động, ý nơi đáy mắt còn sâu hơn, thậm chí còn lộ vẻ trêu chọc.
“Thấy thì ?”
Y chậm rãi , ngón tay khẽ lướt qua gò má .
“Trẫm vốn cũng định giấu Trấn Bắc Hầu.”
“Ngài điên ?!”
Ta gần như tin nổi tai .
“Tính phụ thần nữ như thế, lỡ ông …”
“Lỡ ông thế nào?”
Y cắt ngang lời , cúi xuống.
“Đánh c.h.ế.t ?”
Ta nghẹn lời, trừng mắt y.
, với cái tính nóng như lửa của phụ , nếu thấy hoàng đế sáng sớm từ phòng con gái ông bước , nhất định sẽ vung cây roi tiên đế ban cho mà quất tới tấp.
Y dường như thấu suy nghĩ của , khẽ một tiếng.
“Yên tâm.”
Y hôn lên trán , giọng điệu như dỗ dành.
“Sư tỷ sẽ nỡ để đ.á.n.h c.h.ế.t, đúng ?”
“Ai nỡ ngài!”
Mặt nóng bừng, đưa tay đẩy , dễ dàng giữ lấy cổ tay.
lúc , bên ngoài mơ hồ truyền đến giọng quen thuộc.
“A Chước! Dậy ? Phụ mang cho con món tô lạc tiệm Từ ký thành nam con thích nhất đây! Ăn lúc còn nóng nhé!”
Là phụ ! Ông thật sự tới !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-hon-u-ta-danh-gay-suong-suon-cua-han-roi-ga-cho-hoang-de/12.html.]
Hơn nữa tiếng bước chân, tới gian ngoài, đang về phía nội thất!
Trong đầu “ầm” một tiếng, lập tức hoảng loạn, tay chân cuống cuồng đẩy y , tự chui sâu trong chăn, hận thể biến mất ngay tại chỗ.
“Ngài mau trốn ! Tủ! Gầm giường!”
Y im nhúc nhích, cẩn thận kéo chăn gấm trượt xuống cho .
“Trốn cái gì?”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Y , ánh mắt trầm tĩnh mà kiên định, mang theo khí thế của một đế vương.
“Trẫm .”
“Tiêu Dật!”
Ta gấp đến mức gọi thẳng tên y, giọng cũng lạc .
Trong đáy mắt y dường như lóe lên một tia sáng, tựa như vì gọi tên mà vui vẻ.
Y cúi xuống, mạnh mẽ hôn lên đôi môi đang khẽ mở vì kinh ngạc của một cái, như để trấn an.
“Đừng sợ.”
Y thấp giọng . “Giao cho .”
Nói xong, y nữa, thong dong dậy.
Y nhanh nhẹn mặc ngoại bào, thắt ngọc đai, tùy ý buộc tóc lên.
Khi y chỉnh ống tay áo, giọng oang oang đặc trưng của phụ vang lên ngoài cửa, kèm theo tiếng gõ:
“Con gái? Chưa dậy ? Mặt trời phơi m.ô.n.g kìa! Phụ nhé?”
Tim đập loạn xạ, về phía Tiêu Dật.
Y chỉnh trang xong xuôi, , khẽ gật đầu với .
Phảng phất như sắp đối diện Trấn Bắc Hầu đang nổi trận lôi đình, mà chỉ là một vấn an buổi sớm hết sức bình thường.
23
Sau đó, y bước , thẳng thắn tiến về phía cửa phòng.
Dưới ánh kinh hãi của , y chút do dự kéo chốt cửa.
“Ken két—”
Cửa phòng mở .
Bên ngoài, phụ một tay bưng hộp thức ăn còn bốc khói nghi ngút, tay đang định gõ cửa nữa.
Xuân Hạnh mặt tái mét, tay chân luống cuống bên cạnh.
Khi bóng dáng Tiêu Dật trong phòng xuất hiện trong tầm mắt ông, thời gian dường như đông cứng trong chớp mắt.
Nụ mặt phụ lập tức cứng đờ, mắt ông trợn to, như thấy cảnh tượng thể tin nổi.
Ông Tiêu Dật, theo bản năng liếc trong phòng một cái.
Hộp thức ăn trong tay ông “choang” một tiếng, rơi xuống đất.
Xuân Hạnh “a” khẽ kêu, bịt miệng, hoảng sợ lùi hai bước.
Lồng n.g.ự.c phụ phập phồng dữ dội, sắc mặt nhanh ch.óng tái đỏ bừng.
Ánh mắt ông ghim c.h.ặ.t lên mặt Tiêu Dật.
“Bệ… hạ…?”
Ông nghiến răng nặn hai chữ, giọng khàn đặc đến đáng sợ.
Trong phòng, nín thở, tim gần như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tiêu Dật dường như cảm nhận cơn giận đó.
Y ở cửa, vô cùng trịnh trọng hành một lễ của bậc vãn bối.
“Sư phụ.”
Y mở miệng, phá vỡ bầu khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
“Là trẫm.”
Khuôn mặt đang bừng bừng tức giận của phụ , khi trừng Tiêu Dật hồi lâu, kỳ dị méo mó một chút.
Ông lập tức phát tác, chỉ quát lớn về phía Xuân Hạnh và mấy nô bộc tiếng động chạy tới.
“Tất cả cút hết cho ! Việc sáng nay thấy, ai dám hé nửa lời, lão t.ử nhổ lưỡi kẻ đó!”
Bọn hạ nhân vội vàng lăn bò mà lui sạch, còn chu đáo đóng luôn cửa vòm nguyệt môn phía xa.