Trong sân, chỉ còn phụ và Tiêu Dật.
Tiêu Dật vẫn giữ tư thế chắp tay khom , thẳng.
Phụ thở hắt mấy nặng nề, sải bước tới chiếc ghế đá trong sân, phịch một cái xuống.
“Bệ hạ, định giải thích gì ?”
Ông cố ý nhấn mạnh hai chữ “bệ hạ”, ý mỉa mai rõ ràng.
Lúc Tiêu Dật mới chậm rãi thẳng.
Y lập tức về phía ghế đá, mà , tiên tới cửa phòng , khép hờ cánh cửa đang mở.
Sau đó, Tiêu Dật mới sân, cách phụ vài bước.
“Hầu gia.”
Y mở lời, giọng bình .
“Chuyện , là trẫm đường đột, thất lễ, càng phụ lòng tin của Hầu gia. Trẫm xin tạ tội với Hầu gia.”
Nói , y cúi một lễ.
Phụ hừ lạnh một tiếng trong mũi, mặt , đáp.
“ giữa trẫm và A Chước…”
Tiêu Dật chuyển giọng, ánh mắt rực sáng thẳng phụ .
“Không nhất thời xung động, càng trẫm khinh nhục thần nữ.”
24
Y khựng một chút.
Trong giọng mang theo sự thẳng thắn thuộc về đúng độ tuổi thật của y.
“Hầu gia mà, thuở nhỏ trẫm thể yếu ớt, tiên đế đưa đến phủ ngươi, danh nghĩa là học võ rèn , thực cũng ý gửi gắm.”
“Những năm , trẫm gọi ngươi một tiếng sư phụ, mỗi một câu đều là thật lòng.”
Thái độ của phụ dịu đôi phần, ký ức của những năm đó, rốt cuộc thể xóa nhòa.
“Sau trẫm hồi cung, đăng cơ, những chỗ bất do kỷ ngày càng nhiều.”
“ quãng thời gian ở Hầu phủ…”
Giọng Tiêu Dật hạ thấp xuống.
“Trẫm từng quên.”
“Trẫm , tiên đế từng chỉ hôn A Chước cho Tạ Tuy.”
“Khi trẫm còn nhỏ, sức cũng quyền xen , nhưng trẫm từng cảm thấy hôn ước đó là xứng đôi.”
“A Chước là phượng hoàng tung cánh chín tầng trời, nên nhốt trong cái l.ồ.ng như phủ Tĩnh Quốc Công.”
Nhắc tới Tạ Tuy và phủ Tĩnh Quốc Công, sắc mặt phụ trầm xuống.
“Tạ Tuy hoang đường, Tĩnh Quốc Công mưu nghịch, đó là họ tự chuốc diệt vong. Còn A Chước…”
Ánh mắt Tiêu Dật hướng trong phòng.
“Nàng vẫn luôn là Thẩm Chước sáng rực, lòng mang sơn hà. Nàng nên vì một mối hôn ước sai lầm mà gánh thêm bất kỳ điều tiếng trói buộc nào.”
“Cho nên, ngài liền tự đến?”
Cuối cùng phụ cũng đầu , ánh mắt sắc bén b.ắ.n thẳng về phía Tiêu Dật.
“Bệ hạ, ngài đặt Thẩm gia ở ? Đặt thanh danh của A Chước ở ? Chuyện hôm nay nếu truyền ngoài…”
“Sẽ truyền ngoài.”
Tiêu Dật dứt khoát cắt lời.
“Hầu gia, hôm nay trẫm ở đây, chỉ để giải thích chuyện tối qua.”
Y tiến lên một bước.
“Trẫm đến để cầu cưới.”
Hai chữ như đá vỡ trời kinh.
“Cầu cưới?”
Phụ lặp một , như thể rõ.
“Bệ hạ, ngài là hoàng đế! Tam cung lục viện…”
“Không tam cung lục viện.”
Tiêu Dật nữa cắt lời, giọng cao.
“Ít nhất, ở chỗ trẫm sẽ . Hậu cung của trẫm, chỉ một vị nữ chủ.”
Y gương mặt kinh ngạc đến cứng đờ của phụ , tiếp tục .
“Hầu gia, trẫm ngài lo lắng điều gì.”
“Lo A Chước cung sẽ chịu ủy khuất, lo Thẩm gia quyền thế quá thịnh mà chiêu họa nghi kỵ, lo lưng cuộc hôn sự là quyền thuật đế vương chứ chân tình.”
“Hôm nay trẫm lấy phận t.ử, chứ phận hoàng đế, bảo đảm với sư phụ.”
“A Chước cung, nhốt l.ồ.ng vàng. Nàng vẫn là Thẩm Chước, thể luyện thương của nàng, gặp bằng hữu của nàng, những việc nàng , nên .”
“Thẩm gia là trụ cột quốc gia, trẫm chỉ trọng dụng, tuyệt chuyện chim hết cung giấu.”
Tiêu Dật đột nhiên vén vạt bào, quỳ một gối xuống mặt cha .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-hon-u-ta-danh-gay-suong-suon-cua-han-roi-ga-cho-hoang-de/13.html.]
“Sư phụ.”
Y đổi xưng hô, ngẩng đầu phụ đang động dung trong khoảnh khắc.
“Đệ t.ử Tiêu Dật, lòng mến mộ sư tỷ Thẩm Chước, cùng nàng sống trọn đời . Tấm lòng trời đất chứng giám, tuyệt tính toán. Xin sư phụ thành .”
Ánh ban mai phủ kín sân viện.
Hắn dùng thánh chỉ để uy h.i.ế.p.
Chỉ lấy phận một nam nhân, mặt phụ của yêu, hứa hẹn lời hứa nặng nhất.
Phụ ghế đá, bất động hồi lâu, cơn giận mặt tan biến, đó là vẻ xúc động và an ủi.
25
Thời gian từng chút một trôi qua.
Phụ bật lớn một tiếng.
Ông đưa tay định đỡ Tiêu Dật dậy, nhưng tay dừng giữa trung, cuối cùng chỉ vỗ mạnh lên vai y một cái.
“…Tiểu t.ử thối.”
Ông khàn giọng mắng một câu, nhưng vành mắt đỏ.
“Ngài đúng là ăn hơn phụ ngài. Không uổng công ép các ngài một phen.”
“Nhớ kỹ những lời hôm nay ngài .”
Phụ thẳng mắt Tiêu Dật.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“A Chước là mạng của .”
“Nếu ngài phụ nó, dù ngài là hoàng đế, lão già cũng liều sống c.h.ế.t với ngài!”
“Sư phụ! Người…”
Tiêu Dật sững , lập tức hiểu , cúi đầu khẽ.
Phụ khôi phục dáng vẻ thô hào thường ngày, khóe miệng ngừng nhếch lên.
“Tiểu t.ử ngài còn quỳ đó gì? Đứng lên!”
Nói xong, ông về phía cửa phòng mà gào to một tiếng:
“Đừng mà ngượng ngùng nữa! Chuyện quyết định !”
Vài tháng , đại hôn của đế hậu.
Nghi lễ long trọng đến tột bậc.
Cả thành gấm hoa rực rỡ, bốn phương tới chúc.
Phụ mặt mày hồng hào, giữa các tân khách, tiếng xà nhà cũng như rung lên.
Ông lôi Tiêu Dật uống hết chén đến chén khác, miệng lẩm bẩm ngừng:
“Hay lắm, thật ! Đệ t.ử đắc ý nhất của , cưới bảo bối quý nhất của .”
“Tiên đế suối vàng linh thiêng, cũng khen lão Thẩm dạy đồ , nuôi con gái!”
Bằng hữu của đều mặt.
Quận chúa Khang Bình giành nhiều kẹo mừng nhất, hì hì :
“Thẩm tỷ tỷ, bệ hạ, chúc hai tay nắm tay, thật sự vì thiên hạ mà mở một thời thanh bình thịnh thế.”
Tiếng ồn ào dần tan, nến đỏ cháy cao.
Trong tẩm điện, long phượng hỷ chúc lách tách nổ, ánh lên cả gian phòng ấm áp.
Ta Tiêu Dật ôm lòng.
“Sư tỷ…”
Y khẽ gọi, nụ hôn nóng rực men theo xương quai xanh trượt xuống, đầu ngón tay khẽ mở dây buộc trung y.
“Cuối cùng nàng cũng là hoàng hậu của .”
Ta mỉm đáp , giữa cơn ý loạn tình mê, y bỗng dừng động tác.
“Tương lai hậu cung, những điện vũ để trống cũng phí…”
Ta khẽ hừ một tiếng bất mãn, chẳng hiểu gì, “Ừm?” một tiếng.
Y khẽ , tiếp tục động tác, từng chút từng chút một dùng lực, ghé sát tai thì thầm:
“Chi bằng để nàng dùng nơi thao luyện thị vệ.”
Ta đầu tiên sững , khỏi dở dở .
Đến lúc , y vẫn còn nhớ chuyện !
Ta bật thành tiếng, y nuốt trọn trong nụ hôn.
“Được, đều bệ hạ…”
Màn đỏ lay động buông xuống, che kín một phòng xuân sắc.
Ngoài cửa sổ, trăng sáng vặn.
Giang sơn vạn dặm, lặng lẽ mở hướng về một tương lai tràn đầy sinh khí.
- Hoàn văn -