Cùng lúc trong phòng của Tống Vãn, Lục La bóp vai cho tiểu thư, vui mừng : “Tiểu thư, hôm nay may mà Phương phu nhân hỗ trợ. Nếu , phu nhân chịu chi như e là sẽ mất ít công sức. Giờ bạc trong quỹ công và những thứ cô gia ban thưởng đều đổi thành những thứ để chưng chứ dùng . Nếu tiểu thư thể hòa ly với cô gia, thử xem phủ hầu giữ thể diện nữa!”
Dù những thứ đều do Bùi phu nhân đặt mua danh nghĩa phủ hầu, chẳng liên can gì tới tiểu thư.
Tống Vãn cảm nhận nàng sức bóp vai cho thì khẽ mỉm : “Ngươi vui kìa! Người ngoài còn tưởng hôm nay phòng lĩnh tiền tiêu vặt đó.”
Lục La tiểu thư trêu vẫn ngớt: “Tất nhiên ! Ba năm qua, phủ hầu ăn dùng dựa của hồi môn của tiểu thư. Nay cô gia trở về, bọn họ tỏ xem thường . Đám hầu trong phủ cũng đua nịnh bợ Thẩm cô nương , nô tỳ thấy mà nổi nóng. Giờ thì sắp hả giận, nô tỳ còn vui hơn lĩnh tiền tiêu vặt!”
Lục La đến đó dường như chợt nhớ điều gì, bấc giác lo lắng hỏi: “ tiểu thư… Tiếp theo chúng nên gì? Phủ hầu nếu túng thiếu thì càng chẳng dễ dàng để tiểu thư . Người… chắc họ chịu hòa ly ?”
Ánh mắt Tống Vãn đầy kiên định: “Tất nhiên!”
Bằng chứng phụ nắm trong tay tuyệt đối chuyện nhỏ. Chỉ cần Bùi hầu gia già cả lú lẫn, ắt nên lựa chọn thế nào.
hôm nay Hồng Thường gửi thư cho phụ thế nào …
Xem tình hình Hắc Giáp Vệ hôm nay, triều đình chắc hẳn biến động nhiều.
Phụ giờ thể mãi nhớ thương con gái mà xốc tinh thần.
…
Mãi tới khi chiều tà xế bóng, Tống Vãn đang dùng cơm tối Hồng Thường mới mang theo khí lạnh bước phòng. Tống Vãn vội đặt đũa, hỏi: “Thế nào ?”
Hồng Thường nghiêm túc gật đầu: “Xin tiểu thư yên tâm, việc đều xong. Khi nô tỳ tìm đội mũ mạng để ai thấy mặt. Sau vòng qua vài ngả đường tìm chỗ đổi y phục mới về. Chắc kẻ nào theo dõi.”
Tống Vãn mới thở nhẹ, mong rằng lá thư thể thuận lợi đến tay phụ .
Nàng tin phụ sẽ hiểu ý .
Tống Vãn nghĩ thì thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, nàng bảo Hồng Thường tắm rửa cho ấm , còn thì tiếp tục dùng bữa ngon lành.
lúc Bùi Thanh Ngôn bước .
Bùi Thanh Ngôn thấy Tống Vãn đợi động đũa thì bất mãn nhưng tiện trách móc, sợ ngoài chê hẹp hòi. Hắn lẳng lặng xuống, đợi Giang Vãn Kiều chủ động hỏi han, gắp thức ăn cho .
Trước giờ nàng vẫn thường thế.
Không ngờ khi , chỉ thấy Giang Vãn Kiều ung dung ăn uống, ngay cả nha Lục La bên cạnh cũng như tượng hề ý định bày chén đũa cho .
Chẳng rõ vì ngắm đèn do ở bên Thẩm Gia Hòa động tình mà thỏa mãn, thấy Giang Vãn Kiều đêm nay vô cùng quyến rũ.
Dưới ánh nến, sắc mặt nàng càng thêm dịu dàng, làn da trắng hơn tuyết như đang tỏa sáng.
Bùi Thanh Ngôn thể thừa nhận, mẫu sai.
Sắc của nàng quả thật thiệt thòi, thậm chí còn hơn hẳn Thẩm Gia Hòa khi còn xuân thì.
Bùi Thanh Ngôn chợt nhận thất thần thì nhịn ho khan, tự nhủ thôi thì nàng cũng chỉ là đàn bà, cũng nên giữ thể diện cho nàng.
Hắn gạt bỏ sự bất mãn trong lòng, chậm rãi hỏi: “Bình An báo với cô rằng sẽ đến ?”
Tống Vãn chẳng thèm lên, chỉ hờ hững đáp: “Có .”
Bùi Thanh Ngôn thấy nàng thờ ơ thì càng bất mãn: “Nếu báo tin thì đến, cô dám tự tiện động đũa?”
Tống Vãn cuối cùng cũng ngước lên: “Sao ? Đó chẳng chính là quy củ của phủ hầu ?”
Bùi Thanh Ngôn thì sững sờ, nhớ tới bữa sáng hôm nọ thì cảm giác bất mãn dâng lên trong lòng.
là chỉ cái mã bề ngoài.
nhớ đến lời dặn dò của mẫu , đành cố nhịn : “Quản lý việc nhà cần lòng rộng lượng bao dung. Cô cứ chấp nhặt như thế, chút việc nhỏ cũng ghi hận, ngày gánh nổi trách nhiệm chủ mẫu phủ hầu? Ta an lòng giao việc quản lý nội viện cho cô? Sau , cô sửa tính mới .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-20-chang-phai-khong-the.html.]
Tống Vãn khi gần ăn xong, nàng liền buông đũa, nhận khăn từ tay Lục La ung dung lau miệng.
Sau đó nàng ném chiếc khăn trong tay xuống bàn, thẳng thừng: “Vì sửa? Nếu Bùi tướng quân cảm thấy đảm đương cái nhà thì lo cũng .”
“Lục La, đem đối bài trong phủ trả cho Bùi tướng quân .”
Chuyện sính lễ giải quyết xong, nàng tất nhiên cần nhân nhượng đám phủ hầu thêm nữa.
Lục La tiểu thư lệnh, chút do dự mang đối bài , bắt chước cử chỉ ném khăn của tiểu thư, tức giận ném thẳng mớ đối bài xuống mặt Bùi Thanh Ngôn: “Cô gia, đây là đối bài! Xin nhận cho!”
Bùi Thanh Ngôn động tác vô lễ của hai chủ tớ , nhất thời kịp phản ứng.
vẫn chất vấn theo bản năng: “Giang Vãn Kiều, cô là ý gì?”
Tống Vãn mỉm , tỏ vẻ vô tội: “Vừa chẳng tướng quân yên tâm giao hầu phủ cho xử trí ư?”
“Ta cũng cho rằng lời tướng quân lý! Con mà, chỉ lời việc cẩu thả mà còn bụng hẹp hòi, thù tất báo. ‘Cơ nghiệp to lớn’ của phủ hầu, quả thật khó mà đảm đương nổi.”
“Để tránh mất mặt phủ hầu thì chẳng bằng hôm nay trả đối bài, phiền tướng quân trao cho Bùi phu nhân, tiện thể bẩm rõ cùng phu nhân, từ nay trở , việc lớn nhỏ trong phủ, sẽ nhúng tay nữa. Như hợp ý tướng quân ?”
Bùi Thanh Ngôn nhíu mày, đống đối bài ném xuống mặt.
Hắn chợt nghĩ hôm nay nàng cũng dùng việc uy h.i.ế.p mẫu , khiến mẫu khuyên nhủ chăng?
Thật là buồn ! Hắn thể dung túng tật !
“Giang Vãn Kiều, cô giở trò gì đây! Ta chỉ lòng khuyên cô vài câu, cô mẩy cho ai xem thế hả?”
Tống Vãn bình thản Bùi Thanh Ngôn: “Làm mẩy gì chứ? Theo lời Bùi tướng quân thì đó gọi là ‘tự phận’.”
“Chẳng tướng quân từng , dù , thì Bùi lão phu nhân, Bùi phu nhân, thậm chí Bùi tiểu thư, đều thể gánh vác phủ hầu ?”
“Nếu như thì kẻ ‘bất tài vô dụng’ như giờ trao trả quyền quản gia, chẳng khiến đều vui vẻ ư? Hơn nữa… thấy Thẩm cô nương phong thái tiểu thư thế gia, nay nàng ở luôn trong phủ, cũng chẳng cần câu nệ phép tắc gì, để Thẩm cô nương nhận quyền quản gia cũng là chuyện hợp lý. Dù cũng là một nhà, khỏi tới lui phiền phức.”
Bùi Thanh Ngôn nàng nhắc tới Thẩm Gia Hòa thì cho rằng hiểu vấn đề.
Nàng vẫn canh cánh chuyện cưới Gia Hòa, thái độ ghen tuông thế thật là gai mắt vô cùng.
“Ta cô ghen ghét Gia Hòa. giữa và nàng là tình nghĩa từ thuở nhỏ, thường thể sánh . Cô cũng cần thử lòng đủ kiểu, Gia Hòa từng , nàng hề tham lam vị trí chính thê, cũng sẽ tranh giành với cô.”
“Ta thừa nhận những gì cô cũng vô lý. Ba năm nay, cô quản lý hầu phủ, phụng dưỡng bề , tuy thể là công lao to lớn nhưng cũng ít nhiều khổ nhọc. Bùi Thanh Ngôn kẻ vong ân phụ nghĩa, ghi nhận ân tình .”
Giọng điệu của Bùi Thanh Ngôn trở nên ôn hòa hơn.
Hôm nay đến đây là để viên phòng với Giang Vãn Kiều thì nên khiến cho tình hình trở nên khó xử. những việc, thà rõ một cho xong.
Bùi Thanh Ngôn cố nhẫn nhịn tiếp: “Ta thể cam đoan, chỉ c.ầ.n s.au cô an phận thủ thường, một lòng giúp mẫu quản lý phủ hầu thì vị trí chính thê vĩnh viễn là của cô. Lễ nghi, thể diện, đều sẽ cho cô đầy đủ.”
“Nếu tới đây thì cũng thẳng thắn với cô. Cô là chính thê, mai nếu phong tặng cáo mệnh tất nhiên sẽ ban cho cô. Thế nhưng như thì Gia Hòa thiệt thòi nên nếu mai nhận tước vị thì sẽ để con của Gia Hòa kế thừa. Như thế mới là công bằng.”
“Cô cũng yên tâm, khi chúng viên phòng, nếu cô m.a.n.g t.h.a.i sinh hạ con nối dòng của phủ hầu, cũng sẽ đối xử công bằng, tận tâm dạy dỗ. Mai nếu nó thành tài, cũng sẽ nâng đỡ, cho nó cơ hội lập công danh, Giang gia thơm lây.”
“Ta cô hiểu ?”
Bùi Thanh Ngôn tự thấy sắp xếp thế là công bằng nhất với Giang Vãn Kiều.
Tuy thích nàng, nhưng cũng chẳng kẻ bạc bẽo. Nếu quyết định viên phòng với nàng thì từ nay về , nàng chính là thê t.ử của .
Chỉ cần nàng phận, giữ nàng bên cạnh cũng chẳng thể.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])