Tống Vãn rời khỏi phòng của Bùi phu nhân và rời khỏi phủ. Khi đến ngự nhai thì thấy đám đông tụ tập chật kín đường, cảnh tượng còn long trọng hơn Tống Vãn dự đoán, vượt xa khi Nhiếp chính vương Quân Cửu Thần đ.á.n.h bại Mạc Bắc, dẫn quân hồi triều, phò tá tân hoàng đăng cơ hồi tháng .
Cũng đúng.
Mạc Bắc tuy là mối hoạ lớn nhất của Thiên Tề nhưng rốt cuộc hiểm họa là quá xa vời với dân chúng kinh thành.
So với vị Nhiếp chính vương đồn là dung mạo đáng sợ đến đeo mặt nạ, còn g.i.ế.c như cỏ rác thì phủ Hoài vương nổi tiếng thanh liêm chính trực, xưa nay lòng dân.
Vân Tranh sinh lớn lên ở kinh thành, chẳng những văn võ song mà dung mạo và nhân phẩm đều xuất chúng, giờ đích diệt trừ phản tặc để bảo vệ kinh thành nên dân chúng càng thêm cảm kích. Vì thế dân chúng kinh thành tất nhiên ghi nhớ công lao của phủ Hoài vương.
khi Vân Tranh cuối cùng cũng xuất hiện mắt , tiếng reo mừng tung hô như dự kiến vang lên khi ai nấy thấy những hầu lưng Vân thế t.ử thần sắc nghiêm trang đang hộ tống một cỗ quan tài…
Tháng ba vẫn còn rét mướt mà Vân Tranh cởi bộ giáp bạc, chỉ khoác áo choàng màu trắng giản dị, dẫn đầu, mỗi bước đều như nặng tựa ngàn cân.
Tống Vãn trong đám đông, Vân Tranh di chuyển về phía . Bên tai nàng là tiếng đám thư sinh khe khẽ bàn tán:
“Nghe Thế t.ử phi xuất phủ Tống tướng, giờ thường cùng Tống Cảnh hoành hành ngang ngược khắp kinh thành, còn mặt dạn mày dày hổ quấn lấy Vân thế t.ử.”
“ nàng dù gì cũng là phu nhân cưới hỏi đàng hoàng, chịu chờ Vân thế t.ử nhiều năm, đến khi thành ‘gái lỡ thì’ mới xuất giá. Ngày thành phản tặc bắt , cũng thật đáng thương…”
“Cũng , nhớ hồi đó tuy Tống đại tiểu thư kiêu ngạo bất tài nhưng rốt cuộc cũng chẳng điều táng tận lương tâm. Còn trẻ thế mà c.h.ế.t t.h.ả.m… còn c.h.ế.t tay chính phu quân , thật đáng thương…”
Có câu thì phục: “Nói bậy! Sao là c.h.ế.t tay phu quân? Vân thế t.ử giờ là trọng tình trọng nghĩa, cũng vì giang sơn xã tắc mới bất đắc dĩ đại nghĩa diệt . Trong lòng ngài chắc hẳn còn đau đớn hơn bất cứ ai! Ngươi đừng linh tinh!”
Kẻ vội : “Ta… ý . Than ôi, tất cả đều bởi bọn phản tặc đáng c.h.ế.t !”
Tống Vãn ngờ lúc sống danh tiếng chẳng gì, giờ “c.h.ế.t” những lời cảm thương như thế, khỏi cảm thấy buồn .
Vì cái c.h.ế.t của mẫu mà phụ quyết vươn lên, việc gì cũng đặc biệt cẩn trọng. Ông thường bảo, tiên đế đa nghi mặc dù xuất hàn môn, nhưng trở thành tể tướng thì thể kết bè kết phái, càng nên lòng dân, vì thế ông dặn nàng và Tống Cảnh, Tống Nhan che giấu bản , để lộ ưu điểm. Cũng may nàng vốn mặt dày, để ý thanh danh cứ thể biến thành “đồ ăn hại” trong miệng đời. nếu như thì tiên đế chẳng yên tâm gả nàng cho Vân Tranh.
Còn tam của nàng tính tình mềm yếu nhạy cảm, phụ sợ nàng chịu nổi miệng lưỡi đời nên miễn cưỡng.
Trong lúc Tống Vãn đang mải mê suy nghĩ thì Vân Tranh càng lúc càng đến gần nàng. Hắn dường như gầy rộc , diện mạo tuấn giờ như đang mang tâm sự nặng nề.
Nếu là , Tống Vãn nhất định sẽ thấy xót xa. giờ đây… nàng cảm thấy thế nào.
Hận ư? Tất nhiên ! dường như cam lòng mới , nàng cam lòng thừa nhận năm năm qua chỉ là kẻ khờ dại.
Vân Tranh ngang qua mặt nàng một đoạn thì đội ngũ bỗng dừng bước.
Tống Vãn theo mơ hồ thấy Vân Tranh nghiêng nhỏ với bên cạnh, đó dẫn đám khiêng quan tài rẽ sang một hướng khác.
“Ủa? Sao Vân thế t.ử về hướng đông, Hoài vương phủ rõ ràng ở hướng bắc cơ mà?” Đám đông ồ lên xì xào nghi hoặc, Tống Vãn cũng thầm giật . Thành đông? Vân Tranh về hướng đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-11-van-the-tu-ve-kinh.html.]
Chẳng lẽ là đến tướng phủ? Hắn gì?
Tống Vãn bất giác theo Vân Tranh nhưng Lục La níu : “Tiểu thư định ? Nô tỳ chọn mấy cửa hiệu ở thành tây mà.”
Sau khi thành hôn tiểu thư dần thích đến những nơi náo nhiệt, hôm nay chỉ đến xem mà hình như còn theo?
Tống Vãn giờ mới hồn: “Ta nữa. Ngươi việc yên tâm. Ngươi cứ với các chưởng quỹ ngày mai cùng Hầu phu nhân sẽ tới đặt hàng, bảo họ cứ chuẩn là .”
Lục La tuy ngạc nhiên nhưng cũng gật đầu: “Vâng. hôm nay đông , tiểu thư cẩn thận.”
“Không , còn Hồng Thường theo.”
…
Khi Tống Vãn đến tướng phủ thấy dân chúng và đám nhà quan trong kinh thành đang tụ tập đông nghịt.
Vân Tranh đang quỳ thẳng giữa đôi sư t.ử đá uy nghiêm, cao giọng: “Tiểu tế Vân Tranh, đưa thê t.ử về, cầu kiến nhạc phụ!”
“Xin gặp nhạc phụ!”
cửa lớn của Tướng phủ đóng c.h.ặ.t chút động tĩnh nào. Vân Tranh vẫn bình tĩnh, nghiêm túc quỳ thẳng ở đó, khuôn mặt tuấn tú chẳng chút d.a.o động.
Trong tướng phủ, Văn di nương hầu bẩm báo thì lòng nóng như lửa đốt. Bà gửi thư khuyên cô gia đừng tới, đợi lão gia nguôi giận hẵng . Sao cô gia cố chấp như thế?
“Văn di nương, ngoài đông kéo đến xem náo nhiệt. Tuy lão gia dặn mở cửa cho cô gia, nhưng cứ thế e càng kinh động thêm nhiều hơn. Người xem… nên thế nào đây?”
Văn thị sốt ruột siết c.h.ặ.t khăn tay, hỏi: “Lão gia giờ ở ?”
“Ở thư phòng.” Người hầu vội đáp.
Văn thị suy nghĩ một chút bước nhanh về hậu viện. Bà mặc dù tướng gia theo ý nguyện của tỷ tỷ nạp bà , mấy năm nay cũng nể mặt bà nhưng trong lòng ông chẳng địa vị gì, bà cũng từng mơ tưởng hão huyền.
cứ để bên ngoài giằng co thế mãi cũng chút nào, giờ chỉ còn trông cậy hai đứa con cùng khuyên nhủ lão gia.
Dù Tướng gia tình cảm gì với bà nhưng yêu quý ba đứa con của .
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])