Công t.ử áo trắng Tống Vãn xong thì lập tức đoán ý nàng.
Ban nãy khi rèm xe vén lên, từ xa ngẩn ngơ nhan sắc của nàng.
Giờ đến gần mới nhận , tiểu nương t.ử chỉ xinh động lòng mà còn nhanh trí.
Kinh thành đúng là chốn địa linh nhân kiệt… Chẳng tiểu nương t.ử là con gái nhà ai… Bao nhiêu xuân xanh … Đã thành …
Hắn lẩm nhẩm nhủ thầm đây doanh trại Mạc Bắc, phong độ, nhất định giữ phong độ!
Hắn cố nuốt những câu hỏi thất lễ .
“Thì là , cảm ơn cô nương nhắc nhở! Xin cô nương chờ một chút, bọn tự nghĩ cách qua.”
Hắn tao nhã phe phẩy quạt lông, bước tới bên cạnh Quân Cửu Thần gì đó.
Quân Cửu Thần lướt qua xe ngựa, cất giọng trầm khàn lạnh lùng: “Hoắc Đô, sang .”
Nam t.ử thô lỗ lệnh, lập tức chỉ huy ngựa phía xếp đội hình, thành một hàng.
Tống Vãn thấy thế thì buông rèm xuống, chẳng cần bọn họ dặn dò chủ động sai xa phu điều khiển cho xe ngựa tránh sang trái, nhường một lối đủ cho một hàng kỵ binh qua.
Ngay đó tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, ào ào lướt qua bên cạnh xe ngựa.
Tống Vãn chợt đưa tay vén rèm xe lên ngoài, nàng chỉ kịp thoáng thấy một vạt áo bào đen phấp phới và nửa khuôn mặt đeo mặt nạ lướt nhanh qua thì Bùi phu nhân mới bình tĩnh đưa tay ngăn cản.
Màn xe buông xuống che khuất tầm của Tống Vãn.
Bùi phu nhân dường như lấp l.i.ế.m chuyện dọa xanh mặt nên giở giọng răn dạy Tống Vãn: “Nhìn cái gì mà , cẩn thận rước họa . Vừa con cũng quá lỗ mãng! Người bảo tránh thì cứ tránh là , hà tất nhiều lời. Phụ con từng bảo Nhiếp Chính Vương chẳng hạng nhân từ độ lượng, lúc hành quân ở Mạc Bắc dùng thủ đoạn sấm sét vô tình! Về chạm mặt , con cẩn thận, kẻo rước lấy họa và cho cả phủ hầu!”
Tống Vãn để ý đến những gì Bùi thị mà chỉ mải ngẩn ngơ.
Không hiểu dù chỉ thoáng qua, nhưng ánh mắt chiếc mặt nạ khiến nàng cảm thấy quen thuộc khó tả.
rõ ràng ánh mắt , nàng từng thấy bao giờ.
Thật là… kỳ lạ.
Xe ngựa về tới phủ hầu, Bùi phu nhân vẫn còn sợ hãi vì chuyện suýt đụng Nhiếp Chính Vương, nên vội vàng về phòng.
bà vẫn quên chuyện chính, sai chờ Bùi Thanh Ngôn về thì lập tức mời đến gặp .
Khi gặp Bùi Thanh Ngôn, Bùi phu nhân càng kinh hãi, mặt Bùi Thanh Ngôn bầm tím một mảng lớn.
“Thanh Ngôn, mặt con thế ? Chẳng hôm nay con du hồ với đám công t.ử các phủ Thượng thư, Thị lang ? Đã xảy chuyện gì ?”
Bùi Thanh Ngôn cũng thấy hổ nhưng ngoài mặt giả vờ như , thản nhiên đáp: “Chỉ là khi luận bàn võ nghệ, bất cẩn thương mà thôi, đáng ngại.”
Bùi phu nhân càng càng sốt ruột, gặng hỏi: “Vớ vẩn! Du hồ vốn là chuyện thanh nhã, thành luận võ đ.á.n.h ? Nếu chuyện gì con giấu mẫu .”
Bùi Thanh Ngôn nhắc đến chuyện , chỉ thờ ơ : “Mẫu cần lo lắng. Chỉ là mấy công t.ử con nhà võ tướng bỗng nổi hứng, con từng lập chiến công, nên mới ‘luận bàn một chút’, đấu mấy chiêu thôi.”
Bùi phu nhân thấy con giống dối, mới dần yên lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-18-ky-la.html.]
Cũng đúng, con giờ là nhân vật mới nổi trong triều đình thì ai dám cố ý khó.
bà vết bầm to tướng cũng khỏi xót xa, nhịn oán trách: “Tỷ thí thì thôi tay đ.á.n.h mặt thế !”
Bùi Thanh Ngôn thấy mẫu cứ cằn nhằn thì mất kiên nhẫn: “Mẫu , con là võ tướng, tỷ thí với chịu chút thương tích là thường tình.”
“Hơn nữa, con đường đường là nam t.ử, mặt mũi xây xát một chút cũng chẳng hề gì. Mẫu đừng nhiều lời nữa. Không mẫu gọi con đến là chuyện gì?”
Bùi phu nhân con đành bỏ qua chuyện thương tích. Bà sai lấy t.h.u.ố.c trị thương đến, thở dài một vấn đề: “Tất nhiên là chuyện. Con về kinh lâu mà vẫn một ngủ phòng Vãn Kiều. Mẫu nghĩ trong lòng nó nhất định oán giận. Tối nay, con hãy sang phòng nó .”
Bùi Thanh Ngôn vốn đang buồn bực, tên Giang Vãn Kiều thì kinh ngạc liếc mẫu : “Mẫu cũng , con thích nàng .”
“Hơn nữa, con cho nàng vị trí chính thất, còn vì nàng mà khiến Gia Hòa thiệt thòi. Nàng còn thấy oan ức gì nữa?”
Bùi phu nhân đứa con trai vẫn luôn lấy kiêu hãnh thở dài: “Ngôn nhi, mẫu cũng con coi trọng nó, mẫu cũng ?”
“Hầu phủ khi cưới một đứa con gái thương nhân khiến chê . Mẫu cũng khó chịu, cũng khiến con thiệt thòi.”
“ giờ cưới cũng cưới , con cũng thể quá. Khoan bàn những chuyện khác, Giang Vãn Kiều xinh như cũng hề mất mặt con. Con là nam nhân, thiệt thòi gì ?”
“Hơn nữa, hiện giờ nó còn đang chuẩn hôn sự cho con và Gia Hòa, con cũng nên cho nó chút thể diện xem như an ủi.”
Bùi Thanh Ngôn thì bất giác nhớ đến nhan sắc của Giang Vãn Kiều, sắc mặt d.a.o động…
khi nhớ đến Thẩm Gia Hoà, lập tức đè nén sự d.a.o động mới nảy sinh .
“Con hiểu nỗi khổ tâm của mẫu . con và Gia Hoà là thanh mai trúc mã. Trước đây nàng ép hoà , con đủ năng lực giữ nàng . Nay khó khăn lắm mới dịp nối duyên xưa, nàng còn đang mang thai, con thật sự khiến nàng đau lòng lúc . Dù viên phòng với Giang thị thì cũng đợi đến khi con cùng Gia Hoà thành hãy !”
“Mẫu cũng thấy , hôm đó Giang Vãn Kiều dám cả gan lớn lối với con, đúng là trời cao đất dày. Con áp chế bớt sự kiêu ngạo của nàng , bằng nàng chắc chắn sẽ ức h.i.ế.p Gia Hoà. Việc để hẵng bàn.”
Bùi phu nhân thật cũng đồng tình với con nhưng nghĩ tới đồ cưới chất đầy mấy gian phòng của Giang Vãn Kiều, nhớ đến bạc như nước chảy khỏi quỹ công hôm nay thì đành nhẫn nại khuyên giải thêm: “Nói là nhưng ba năm qua con ở nhà, Giang thị cũng vẫn ngoan ngoãn lời. Hôm nó cãi vã với con chắc là cũng vì kích thích nên mới nhất thời hành xử khác thường. Dù đại phu cũng , hôm đó nó tự t.ử thương nhẹ, thể giữ một mạng là kỳ tích. Chẳng lẽ con nó chuyện gì quá khích, khiến nhà cửa yên ?”
“Hơn nữa, con cũng , Gia Hoà chịu bao nhiêu khổ sở, dù con bé cũng qua một đời chồng, khó tránh khỏi miệng đời gièm pha. Con cho con bé một hôn lễ thật linh đình, thể nở mày nở mặt mặt những quen cũ ? Hiện giờ chuyện cũng chỉ Giang Vãn Kiều mới thôi! Con hãy xem như vì Gia Hoà mà cố dỗ dành nó một chút thì , giờ chính là thời điểm quan trọng con đường quan của con. Gia đình hòa thuận thì sự mới !”
Bùi Thanh Ngôn vẫn cam lòng. Bùi phu nhân vẫn hết lời khuyên nhủ .
Bùi Thanh Ngôn thấy mẫu cũng lý. Hắn quả thực Gia Hoà tủi , còn cho nàng một hôn lễ thật rình rang long trọng.
Mẫu cũng kể Giang Vãn Kiều quả thật bỏ nhiều công sức chuẩn sính lễ cho Gia Hoà, còn khắc tên và Gia Hoà lên ngọc Như Ý, chúc bọn họ trăm năm hoà hợp.
Chắc hẳn nàng cũng sai, mượn cớ đó mà lấy lòng .
Mà thôi dù cũng là chuyện sớm muộn. Hắn cũng miễn cưỡng cho nàng một chút thể diện .
Mẫu một câu đúng: Gia đình hòa thuận sự .
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])