8.
là gỗ mục thể chạm khắc, đứa trẻ tài nào dạy bảo nổi.
Ký ức cuối cùng của về ngày hôm đó là tiếng dây thần kinh lý trí đứt đoạn. Hơi men bốc lên đầu, cũng chẳng nhớ rõ những gì.
Lúc tỉnh dậy, tên tâm phúc ngập ngừng báo cáo tình hình. Đêm đó, túm tai Dung Giác, dạy nó vùng lên phản kháng, đàn ông thì nhu nhược. Sau đó, còn đè đầu cưỡi cổ nó, bắt nó tìm từng "sư sư tỷ" một.
gầm lên với nó: "Ta ngay đây, ngươi trả thù cho ! Ngay bây giờ! Lập tức!"
Dung Giác tay nhẹ hều, nhưng vì đó nên đám thuộc hạ dĩ nhiên chẳng dám phản kháng. Tóm , cuối cùng ôm vai bá cổ Dung Giác, dõng dạc tuyên bố mặt tất cả rằng: kẻ nào còn dám bắt nạt Dung Giác thì bước đây đấu với vài chiêu.
Tiếp đó, Dung Giác dìu về phòng, đút canh giải rượu chăm sóc cho ngủ. Nó còn bên giường trút hết bầu tâm sự với một kẻ đang say giấc nồng là :
"Sư tôn, con đều thích con, nhưng vì sợ đuổi nên con cứ nhẫn nhịn . Thế nhưng hôm nay, sư tôn mặt bảo vệ con, con thực sự vui. Dù vẻ sến súa, nhưng với con, nơi nào sư tôn nơi đó mới là nhà. Sau con sẽ cố gắng hơn, chung sống hòa thuận với , tuyệt đối để sư tôn phiền lòng."
Dung Giác rốt cuộc là giống "bạch liên hoa" phương nào ? Thế mà vẫn hắc hóa cho nổi.
chỉ hận thể tự vả cho vài cái. là cái giống ngu ngốc gì thế ? Sao quản nổi cái tay cái miệng của cơ chứ. Giờ thì , công cốc hết cả.
Con đường dạy hư Dung Giác từ bên trong xem là xong . đành tự an ủi bản , ít nhất thì bây giờ nó cũng còn dè dặt giữ kẽ nữa mà bắt đầu thực sự hòa nhập với chúng .
Sự tin tưởng chính là bước đầu tiên để xâm chiếm tâm trí. Ừ, chắc là .
Tên tâm phúc đang báo cáo bỗng chuyển chủ đề: "Dạo gần đây một môn phái tà tu hàng xóm trúng linh khí và phong thủy nơi , đang lén lút luyện tà pháp."
đập bàn phắt dậy: "Lại chuyện đó nữa ? Để tiêu diệt chúng!"
Tên tâm phúc vội ngăn : "Tôn thượng, ngài quên là ngài thể g.i.ế.c ..."
phịch xuống: "À, các ngươi ."
Ma tôn oai, đám tà tu quèn cũng định trèo lên đầu lên cổ chắc. thổi nhẹ lọn tóc xõa mắt: "Làm cho sạch sẽ ."
Vừa mở cửa , tên tâm phúc thấy "đóa bạch liên hoa" Dung Giác đang bưng đó.
"Sư tôn, để con giúp một tay với ạ."
9.
"Con ."
lập tức ngăn Dung Giác .
Mấy tên thuộc hạ của tay tàn độc thế nào, là rõ nhất. Cái cảnh tượng "đen ăn đen" đầy m.á.u me đó tuyệt đối thể để Dung Giác thấy . Hiện tại, chúng vẫn duy trì thiết lập là một danh môn chính phái.
Đồng thời, cũng nhanh ch.óng rà soát nội dung cuộc đối thoại . May mà gì nên . dạo lỏng lẻo quá, đề phòng chút nào với sự xuất hiện của nó.
Dung Giác đầy bối rối.
đành đổi giọng: "— Ở đó quá nguy hiểm, nhiệm vụ khác giao cho con."
sai nó đến một ngôi làng đang dịch bệnh hoành hành để chữa bệnh. Thực chất, nguyên nhân dịch bệnh ở ngôi làng là do một con ma vật trú ngụ tại đây nhiều năm.
thực sự nó cứu tinh. Mục tiêu của là để nó nếm trải xem "ác ý" của con rốt cuộc là thứ gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-toi-tu-tay-nuoi-nang-vi-su-huynh-da-giet-chet-toi/3.html.]
Dung Giác đơn thương độc mã làng. Ban đầu, tất cả dân làng đều coi vị tiên trưởng trắng trẻo, thanh tú là thiên thần giáng thế.
Thế , càng chữa thì tình hình càng tệ . Phải công nhận Dung Giác hổ danh là hồn thể vô cấu, cảm giác vô cùng nhạy bén. Đã mấy đích tay che đậy mới khiến con Dịch Ma vô dụng lộ dấu vết.
Sau đó, tung một tin đồn đúng thời điểm: Máu của tiên trưởng chính là liều t.h.u.ố.c tiên để trị bệnh.
Hồn thể vô cấu vốn thông với thiên đạo, khắp đều là bảo vật. Một trong đó chính là: m.á.u thể phá tan chướng khí.
Khi đầu tiên chữa khỏi nhờ m.á.u của Dung Giác, sự thiện lương trong lòng dân làng cũng giống như tia nắng cuối ngày, tan biến buổi hoàng hôn khi chìm hẳn bóng đêm dày đặc.
10.
Dung Giác xích c.h.ặ.t nơi sâu nhất của nhà thờ tộc.
Những vòng Khốn Tiên Tỏa khóa c.h.ặ.t đạo hạnh của . Hồn thể vô cấu vốn cực kỳ nhạy cảm với d.ư.ợ.c vật, thứ t.h.u.ố.c tê liệt gân cốt khiến giờ đây chẳng thể cử động nổi dù chỉ là một ngón tay.
Việc mất m.á.u quá nhiều khiến gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Chỉ vài ngày, hành hạ đến mức gầy rộc, tiêu tụy, chẳng còn hình . Trên cánh tay chằng chịt những vết thương, đặc biệt là vết cắt ở cổ tay, sâu đến rợn .
Lòng lúc nào cũng tham lam như thế.
Chữa khỏi bệnh cho bản vẫn là đủ. Đám còn lấy m.á.u của Dung Giác để đổi lấy thật nhiều tiền bạc.
Cuối cùng, cũng thấy sự thù hận quen thuộc trong mắt . Một nỗi oán hận y hệt cái ngày cái xác lạnh lẽo của đứa em trai năm xưa.
đ.á.n.h giá tình trạng cơ thể của Dung Giác, trong mắt ẩn hiện nụ tàn nhẫn.
Khốn Tiên Tỏa và t.h.u.ố.c tê liệt đó, chính tay đặt nhà trưởng làng.
Dung Giác , hãy cứ căm ghét thế gian . Thế gian vốn chẳng bao giờ công bằng cả.
Còn , là kẻ đặc biệt thù tất báo.
Kiếp , từng nhận mệnh lệnh hàng phục ma quỷ cho một tòa thành. Chẳng tình báo sai sót từ , tên ma tu trong thành mạnh đến mức tưởng. Một với một thanh kiếm, liều c.h.ế.t chiến đấu đến phút cuối cùng.
Viện binh mãi tới.
Đến khi kiệt sức và bắt gọn, cứ ngỡ mạng tận ở đây. , thấy đôi mắt chứa đầy ý tàn ác của tên ma tu . Hắn ném thanh kiếm của cho đám dân phàm trần, nhả từng chữ đầy giễu cợt và lạnh lẽo:
"Cứ mỗi miếng thịt các xẻ xuống từ ả, sẽ g.i.ế.c ít một mạng , thấy ?"
Thanh Xuân Thu kiếm vốn dĩ hướng về phía kẻ thù, nay chính những bảo vệ chĩa thẳng .
Tên ma tu sằng sặc: "Hay lắm, thật là !"
Ngày hôm đó, thấu hiểu một nỗi tuyệt vọng còn sâu hơn cả tuyệt vọng. Giống như địa ngục tăm tối nhất giáng xuống trần gian. Và hóa , ác quỷ từ đầu chí cuối đều sinh từ lòng .
Khi miếng thịt thứ mười ba rơi xuống đất, gió tuyết đột ngột tràn về.
Dung Giác xuất hiện như một vị trích tiên giáng thế. Hắn và tên ma tu đại chiến một trận. Tên ma tu vốn thương từ , thấy tình thế bất lợi liền mang theo thương tích tháo chạy.
Nửa đoạn , sớm vì mất m.á.u quá nhiều mà ý thức mơ hồ. Đến khi tỉnh , Dung Giác trở thành vị hùng trong mắt . Cả thành tung hô, hò reo vì , nhưng hễ chạm mắt , họ chột mà lảng tránh.
còn là hùng của họ nữa. trở thành vết nhơ đen tối mà họ bao giờ ai đến.