4
Năm Trần Dật Phi học lớp 12, con trai chị Liễu đón chị nước ngoài định cư.
Lúc đó tiệm may của chúng chút danh tiếng, chị nỡ đóng cửa nên nhượng cho .
Tiếc khi con trai sắp thi đại học, thường xuyên ốm đau, tính tình thất thường, tâm trí đều dồn hết nó nên thể phân .
Chị Liễu đợi đành bán tiệm .
Sau con trai đỗ đại học, cuộc đời rộng mở, còn thì bao giờ gặp cơ hội nào hơn việc tiếp quản tiệm may đó nữa.
Đời , nhất định thể bỏ lỡ!
Sau khi sắm sửa cho một bộ đồ mới và tóc, thẳng tới tiệm may. Kiếp kể từ khi chị Liễu nước ngoài, bao giờ gặp chị.
Giờ đây thấy khuôn mặt quen thuộc , suýt rơi nước mắt. Cố nén nỗi xót xa, bày tỏ ý định của và phô diễn tay nghề.
Chị Liễu gật đầu liên tục, chỉ nhận ngay mà còn trả lương cao hơn kiếp một nửa.
thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần công việc, đường kiếm tiền thì chẳng gì sợ.
Hẹn chị Liễu một tuần , bắt đầu tìm nhà. Mất hai ngày, thuê một căn hộ nhỏ khá gần tiệm may.
Đang sắp xếp phòng thì Trần Tường gọi đến, bàn chuyện phân chia tài sản và quyền nuôi con.
Theo ý của Trần Tường, ngoại trừ con trai , mang theo bất cứ thứ gì khác. Sợ đồng ý, còn hào phóng bồi thêm một câu: "Một ngày là vợ chồng, trăm ngày là nghĩa tình, nể tình chúng bao năm qua, cái xe đó đưa cho cô luôn, !"
suýt nữa ngất.
Ngay cả xã hội phong kiến khi hòa ly, phụ nữ vẫn thể mang bộ của hồi môn .
Đã là thời đại nào mà gã đàn ông tồi vẫn chiếm đoạt tài sản riêng khi cưới của .
Hắn mơ !
đang bận, rảnh nhảm: "Hoặc là dân chính, hoặc là tòa án, tùy chọn."
Trần Tường tức nghẹn, tiếng thở dốc nặng nề: "Được! Chiều mai hai giờ rưỡi gặp ở cục dân chính, Thẩm Tiêu, cô đừng hối hận!"
cúp máy luôn.
Hừ!
Gã đàn ông dù quyết tâm ly hôn nhưng nỡ bỏ căn nhà, còn Dương Hân cũng sẽ đồng ý nuôi con.
Cho nên chuyện ly hôn dễ dàng thế .
Quả nhiên ngày hôm đợi ở cục dân chính từ hai giờ rưỡi đến ba giờ vẫn thấy , gọi điện Trần Tường cũng .
hít sâu một , bắt taxi lao thẳng về khu chung cư cũ. Vừa khỏi thang máy, cảnh tượng mắt khiến cơn giận của bốc hỏa.
Mới rời vài ngày mà căn nhà sạch sẽ gọn gàng như lợn ủi, bừa bãi vô cùng.
Trong phòng khách, bà chồng của đang nhét mấy thùng giấy nhặt từ thùng rác tủ, miệng ngừng c.h.ử.i bới: "Cưới loại con dâu đúng là xui xẻo tám đời, đến con cũng quản, bố nó dạy dỗ kiểu gì..."
Ở phía bên , Dương Hân đang vác bụng bầu, thong thả sofa, Trần Tường cẩn thận bóp chân cho cô . Còn đứa con trai quý báu Trần Dật Phi của thì đang nịnh bợ trò chuyện với Dương Hân.
là một gia đình hạnh phúc!
hít sâu một , tung chân đạp mạnh cửa. Hoàng Lan giật nảy , thấy là , sắc mặt lập tức trở nên tái mét.
5
Sắc mặt ba còn cũng chẳng khá khẩm gì hơn.
Trần Dật Phi là đầu tiên xông tới: "Bà đến đây gì, ở đây chào đón bà!"
chẳng thèm để ý đến đứa con vô ơn , mỉa mai Trần Tường: "Đã hẹn chiều nay thủ tục ly hôn, đầu phân nhét đầy mà chuyện cũng nhớ nổi?"
Từ khi kiên quyết ly hôn và nhận con, Trần Tường dường như mất hết tự tin.
Hắn liếc một cái cúi đầu, giọng nhỏ đến mức khó : "Muốn lấy nhà, bỏ mặc con cái để hưởng thụ một , mơ ..."
Dương Hân nhẹ nhàng vỗ tay , mỉm với : "Chị Thẩm, chị đừng trách Tường, là em chia chác như công bằng với chị nên mới cục dân chính."
Dương Hân xoa bụng, vẻ mặt từ bi: "Em cũng sắp , đương nhiên con cái quan trọng thế nào đối với . Em khiến chị mất chồng, thể nhẫn tâm để con chị ly tán?"
bất động, lạnh lùng cô diễn kịch.
Trần Dật Phi sốt ruột, chỉ mặt vội vàng mách tội: "Dì Dương, đàn bà đ.á.n.h con, con thèm theo bà , dì chính là ruột của con!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tro-ve-ngay-ly-hon/chuong-2.html.]
Một sự im lặng gượng gạo. Dương Hân cố gượng , dịu dàng khuyên: "Dật Phi, dì cũng sống cùng con nhưng như con sẽ thành cô độc, đáng thương lắm."
Nói thì lắm, chẳng qua là mang Trần Dật Phi để cô và Trần Tường sống yên chứ gì?
Kiếp , lúc và Trần Dật Phi sống chật vật thì Dương Hân dọn căn nhà của bố để , sinh con gái cho Trần Tường, cả nhà ba sống sung túc.
Kiếp , họ rũ bỏ Trần Dật Phi để tài sản của mà hưởng thụ ư, mơ !
phủi bụi thật , bình thản : "Cô Dương, cô Dật Phi ở thì cứ thẳng, đừng lấy cái cớ. Trần Dật Phi cũng lớn , nó thích theo ai thì theo, quản mà cũng chẳng buồn quản."
"Còn về căn nhà , bất kể Dật Phi theo ai thì cũng lấy bằng , các cần phí lời nữa."
Nhắc đến nhà, đụng trúng dây thần kinh của Hoàng Lan. Bà chỉ mũi mắng c.h.ử.i: "Chỉ tiền cần con, tao từng thấy đàn bà nào mặt dày như mày!"
nhếch mép: "Đã coi thường như thì mau bảo con trai bà ký đơn ly hôn để còn rước vợ mới cửa."
"Thế , chúng giải quyết nhanh gọn, tiền tiết kiệm cần chia nữa, chỉ lấy căn nhà thôi."
Trần Tường nhíu mày, trông vẻ đắn đo.
Trần Dật Phi thúc giục: "Ba, chỉ là một căn nhà thôi, bà thì ba đưa cho bà . Ba tin con , ba nhất định sẽ kiếm nhiều tiền, cần để ý chút tiền lẻ . Ba mau ly hôn với bà !"
Dương Hân nhịn kéo tay áo Trần Tường, hiệu cho .
mà buồn : "Trần Tường, cũng giống tình của , đều để Dật Phi ở đấy chứ?"
Trần Tường luôn đóng vai cha nhân từ mặt con, liền lắc đầu theo bản năng. Trần Dật Phi Dương Hân đang nép lòng Trần Tường, sắc mặt dần trùng xuống.
Dương Hân cuống lên: "Em đương nhiên Dật Phi ở , em chỉ là kinh nghiệm nuôi con trai, sợ chăm sóc cho nó thôi."
Đây là đang đe dọa , ý cô thể sẽ đối xử với con trai đây mà.
6
: "Không mà, dù cô chăm trẻ thì chẳng vẫn còn ba và bà nội nó ? Dù kế sẽ bố dượng, nhưng bà nội thì lúc nào cũng một lòng hướng về nó, cũng chẳng gì lo lắng. Bà nội nó nhỉ, bà xem?"
Kiếp , Trần Dật Phi sống với , Hoàng Lan đất dụng võ, chẳng mấy chốc Dương Hân dùng lời ngon ngọt đuổi về quê, đầy một năm c.h.ế.t.
Lúc đó Trần Dật Phi còn đổ lên đầu , nếu nó sống với ba thì bà nội c.h.ế.t sớm như . Kiếp cứ để cả nhà họ "khóa c.h.ặ.t" lấy .
Dương Hân gượng hai tiếng, ánh mắt u ám. Ngay cả kẻ ngốc cũng nhận Dương Hân Trần Dật Phi ở .
Hoàng Lan nghi ngờ Dương Hân một cái, ôm chầm lấy Trần Dật Phi khẳng định: "Có ở đây, đừng hòng ai bắt nạt cháu nội bảo bối của !"
Trần Dật Phi Dương Hân, trong mắt thoáng qua vẻ thất vọng và oán hận.
Kiếp , vì nhất quyết đòi mang con nên Trần Dật Phi luôn nghĩ là ép ba nó bỏ rơi nó. Cộng thêm việc Dương Hân luôn giả vờ cực kỳ yêu quý nó nên nó luôn cảm thấy chào đón.
Lúc đó thương nó nên từng Trần Tường và Dương Hân mặt nó. Kiếp đòi con nữa, Dương Hân lập tức lộ rõ bộ mặt thật, hèn gì nó thất vọng.
Tuy nhiên chuyện ly hôn nhất định trì hoãn thêm nữa.
Rõ ràng Trần Tường cũng kéo dài thì kết quả vẫn , nghiến răng thốt một câu: "Được, ly thì ly!"
Chiều hôm đó và Trần Tường đến cục dân chính, chuyện diễn khá suôn sẻ. Không đợi quá lâu, chúng nhận giấy chứng nhận ly hôn.
Ngày chuyện tất, về nhà cũ thu dọn đồ đạc, Trần Dật Phi đột nhiên gọi : "Sau con nhất định sẽ thành đạt, ba con nhất định sẽ kiếm nhiều tiền, nhất định sẽ hối hận vì hôm nay bỏ rơi con. Đến lúc đó, dù quỳ xuống lóc cầu xin, con cũng sẽ tha thứ cho !"
Bây giờ đối diện với đứa con vô ơn , lòng bình lặng như mặt hồ: "Được, sẽ chống mắt lên xem!"
Mặc dù chia tiền mặt, tiền trong tay còn nhiều nhưng căn nhà của ở vị trí , treo biển bán lâu giá .
Có khoản tiền lớn phòng , càng thêm vững tâm.
Công việc ở tiệm may thuận tay. Có kinh nghiệm từ kiếp , cộng thêm những ý tưởng thiết kế mới mẻ, công việc kinh doanh của tiệm ngày càng phát đạt.
Sau chị Liễu và bận xuể, đành tuyển thêm mấy trợ lý. Khi việc kinh doanh quỹ đạo, cuộc sống của cũng bắt đầu quy luật hơn.
Kiếp vất vả cả đời vì con, khó khăn lắm mới nuôi nó học xong đại học lo kiếm tiền mua nhà cưới vợ cho nó, nên mới bốn năm mươi tuổi mang đầy bệnh tật.
Kiếp thể để bản tiều tụy như thế nữa.
Giao bớt việc vặt cho trợ lý, rủ chị Liễu tập gym mỗi ngày. Đừng chi, chỉ vài tháng, chỉ thể chất lên mà vóc dáng cũng hơn nhiều.
Một khi bận rộn, ngày tháng trôi qua nhanh. Một hôm đang chạy bộ máy, bỗng nhận điện thoại của Trần Tường.
"Thẩm Tiêu, ly hôn xong là cô quên luôn còn con trai đúng ?"
"Bao nhiêu ngày cô thèm gọi lấy một cuộc điện thoại, cũng chẳng quan tâm việc học của con, nào như cô !"
Trần Tường mở miệng là giọng điệu chất vấn.
vẫn ngừng chân, điều chỉnh nhịp thở: "Có gì thẳng , đừng nhảm."