Trận Lũ Đó, Chồng Tôi Bỏ Tôi Lại Đi Cứu Người Khác

chương 9

 

Chương 9

 

Tại nhà họ Đinh, Tuấn Chương nhờ báo chí tung tin nhà họ Lâm thật lớn lên, nhằm nhấn chìm vụ nhà anh ta xuống.

Thông tin bủa vây nhà họ Lâm, coi như lần này họ phá sản rồi, anh ta hài lòng nhìn kết quả.

 “Giám đốc, giám đốc nguy rồi, giám đốc”  

Cậu thư kí Lục lao vào, người lấm tấm mồ hôi, anh ta nhíu mày nhìn cậu ta, khó hiểu dáng vẻ này của cậu ta.

 “Sao vậy, chuyện gì ?”

Cậu Lục nuốt nước miếng nói.

 

“Chúng ta bị nhà họ Lâm tố cáo, họ bị bắt đã khai luôn cả vụ chúng ta lừa đảo từ thiện, bằng chứng còn nhờ luật sư nộp giúp, nguy rồi”

Anh ta đứng phắt dậy, việc đầu tiền là cần chuyển tiền ra ngoài gấp.

Chưa kịp hành động gì, lễ tân gọi lên báo có cục cảnh sát tìm gặp.

Anh ta ngồi thụp xuống ngỡ ngàng, sao ông ta lại biết, lần này xong rồi, anh ta xoay không kịp rồi.

Đã 2 ngày trôi qua, cả giới bị ngợp với thông tin bủa vây, hai nhà họ Lâm và Đinh rủ nhau cùng sập.

Tuấn Chương bị bắt, cuối cùng anh ta khai hết, giờ chỉ mong ba mẹ gom đủ tiền, cứu anh ta ra ngoài.

Ngồi tại phòng giam, đã mấy ngày mà chưa có thông tin gì cả, Tuấn Chương như phát điên.

Người cảnh sát tiến về phía anh ta, lên tiếng.

“Anh Đinh có người gặp anh”  

 

 

 Nghĩ là ba mình, anh ta ra vội vàng đứng dậy, vậy là họ gom đủ tiền để cứu anh rồi.

Bước ra nhìn người trước mắt, anh ta như thấy ma, ngỡ ngàng nhìn dụi mắt tận 2 lần.

“An An là em thật sao, đúng em không?”  

Lâm Diễm An ngồi ngay ngắn, nhìn anh ta đáp rành rọt.

 

“Đúng là tôi, tôi vẫn còn sống, anh ngạc nhiên lắm nhỉ”

 “Sao chứ, sao có thể, sao em không xuất hiện, anh đã tìm em lâu lắm, sao em lại không gặp anh”

Cô cười khẽ, nhìn anh ta đang bàng hoàng thoải mái đáp.

 “Tôi sống ẩn thân bao lâu, chỉ chờ thu thập để trả thù thôi”

“Trả thù, em nói gì vậy, sao lại trả thù”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tran-lu-do-chong-toi-bo-toi-lai-di-cuu-nguoi-khac/chuong-9.html.]

 Anh ta  ngơ ngác nhìn cô, ánh mắt ánh lên sự đau đớn.

Gác Xép Của Tiếu Tiếu

Cô nhìn anh ta chằm chằm, ánh mắt hận thù lạnh lùng nói.

“Tôi tới trả thù cho con của tôi”

Anh ta nghe xong như bừng tỉnh, đau khổ nhìn cô, nước mắt anh ta rơi xuống.

Khinh bỉ nhìn anh ta rơi nước mắt, cô chỉ cảm thấy thật giả tạo, anh ta khóc vì gì chứ.

“Anh giờ chắc cũng đã rõ vài phần trong kế hoạch rồi nhỉ, công lớn nhất là nhờ Bạch Nguyệt Quang của anh đó”

“Không nhờ cô ta, sao tôi hạ một tên trúng hai nhà được”

“Tôi phải cảm ơn cô ta nhiều lắm, anh yên tâm cải tạo, đế chế xây dựng lại được mà”

Đứng lên cô nhìn anh ta từ trên cao, anh ta vẫn đang khóc vai run run, cô quay người bước ra cửa.

 

“Anh xin lỗi, xin em tha thứ cho anh”

Giọng  anh ta vang lên, cô không đáp lại đi thẳng ra ngoài, cô lau nhẹ nước mắt thở dài một hơi.

Cô cầm chiếc nhẫn ở trong túi xách lên, ném nó vào thùng rác bên cạnh, giờ ném đi được rồi, vứt bỏ những thứ rác rưởi.

Bước nhanh về phía người đang đứng, là chồng cô Việt Bân, anh mỉm cười mở cửa xe cho cô, cả hai cùng nhau rời xa khỏi nơi này.

PN Tuấn Chương

Sau khi gom đủ tiền, tôi được tha ra ngoài nhưng vẫn bị bắt giam 5 năm.

Nhờ cải tạo tốt, tôi được thả, gia đình tôi đang sống tạm một căn nhà nhỏ mua ngoại ô, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.

Họ già đi rất nhiều, phải làm công việc bán đồ thủ công sống qua ngày, cũng không dám lộ mặt mũi, sợ người ta phát hiện ra lại đến quấy phá do vụ từ thiện năm đó, rất nhiều người căm ghét nhà tôi.

Tôi cũng đành xin tạm công việc sống qua ngày, ngày đi làm tối đến bán rong với ba mẹ.

Nhà họ Lâm thì khá hơn chút, họ vẫn khá giả hơn, có lẽ An An vẫn gửi tiền về cho ba mẹ cô ấy, mẹ cô ấy thì ngày nào cũng mắng chửi ba cô, bà ấy không thèm chăm đứa con hoang, để mặc ông Lâm tự chăm.

Ông Lâm cũng rất biết thân, không dám làm gì, biết vợ ra ngoài cặp kè cũng không lên tiếng gì cả.

Di Nguyệt là thảm nhất, con cô ta ở nhà họ Lâm, còn cô ta thì chính thức làm gái quán bar, họ Phan chính thức bỏ rơi cô ta, không muốn cưu mang cô ta sợ ảnh hưởng danh tiếng.

Cô ta chưa bỏ ý định cặp nhà giàu, làm vợ ngoài của một đại gia, vô tình bị phát hiện, bà cả đánh cô ta rất thảm, cô ta bị hủy dung thì như phát điên, giờ lay lắt ở đâu đó.

Tôi vẫn lén nghe ngóng tin tức của An An, cô ấy đã kết hôn, còn đã có con, gia đình rất hạnh phúc.

Nhìn cô ấy, tôi sẽ cố gắng hơn nữa, tôi tin một ngày nào đó tôi phất lại tôi sẽ có cơ hội cướp cô ấy về.

 

“Này có bán không anh gì ơi, sao hỏi không trả lời vậy hả”

Giọng người mua hàng vang lên, tôi ngẩng đầu phát hiện là cô ấy, tôi ngơ ngác, cô ấy nhận ra tôi.

Cô ấy không hỏi thêm, đặt vào trong giỏ đựng của tôi 5 tờ tiền to, rồi cất bước nắm tay chồng con đi về phía ngược lại.

Bạn cần đăng nhập để bình luận