Trận Lũ Đó, Chồng Tôi Bỏ Tôi Lại Đi Cứu Người Khác

chương 7

Chương 7

Ba năm sau, tại thành phố biển tươi mát, Diễm An đang gọi điện cho Việt Bân báo sẽ đi xa vài hôm, cô cần làm chút chuyện.

“Anh đừng lo, em bên đó chờ anh nhé”

Tiếng anh vẫn vang lên, căn dặn cô từng chút một, cô nghe mà cười khúc khích.

Cuối cùng anh cũng chịu cúp máy, cô thở một hơi, nhìn lên bầu trời có lẽ cô nên bắt đầu thôi nhỉ.

Di Nguyệt đúng là đáng thương bao năm vẫn bám lấy Tuấn Chương, mà anh ta vẫn không đồng ý lấy cô ta, cho đến hơn 1 năm trước cô ta bẫy anh ta thành công mang thai.

Dưới sức ép của mọi người, anh ta đã lấy Di Nguyệt, nhưng cô ta rất bực tức, Tuấn Chương đã không còn quan tâm cô ta nhiều nữa.

Sự thiếu thốn tình cảm, không đơn giản chỉ có vậy, con đã 1 tuổi rồi, anh ta không chịu động vào cô ta nữa.

Cô ta cũng cần giải quyết nhu cầu chứ, cô ta đem tiền bao nuôi một gã trai, cứ dăm ba hôm cô ta lại tới khách sạn lăn lộn với hắn.

 Rất kín đáo, cô ta cũng rất cẩn thận, nhỡ mang thai thì không ổn chút nào.

 

Sau khi ra khỏi khách sạn, cô ta thỏa mãn thở sung sướng, còn chuyển cho gã trai kia thêm chút tiền bồi dưỡng.

 “Sướng quá đi, may mà nhờ có đường dây này, không thì không biết phải làm sao”

Cô ta phải nhanh chóng về mới được, tối nay có tiệc trong nhà, cần cô ta góp mặt.

Nghĩ mà thấy áp lực, 1 năm trời làm dâu, mà gia đình họ vẫn ghét cô, thi thoảng còn nhắc tên Diễm An trước mắt cô ta.

Nhưng mà thôi, cô có đứa con trai để giữ chân chức phu nhân, cũng không quan tâm gì khác nữa.

Cô ta nhanh chóng trang điểm chuẩn bị váy vóc, cô ta muốn bọn người đó phải nhìn cô ta mà ngưỡng mộ thèm khát.

Tuấn Chương sau nhiều ngày không về, vì bị mẹ giục đến bữa tiệc tối nay anh ta đành phải về.

 

Dù kết hôn với Di Nguyệt, thậm chí có con nhưng anh ta vẫn rất ít khi về, anh ta nhìn thấy cô ta lại nhớ lại sai lầm đã hại c.h.ế.t An An.

Đang dừng chờ đèn đỏ, một bóng hình lướt qua trước mắt anh, anh ta nghĩ mình nhìn nhầm, đó chẳng phải An An sao.

Như phát điên anh ta lao xuống xe, đuổi theo bóng dáng đó, túm vào tay cô gái đó giật lại, cô gái bị kéo lại chút xíu thì ngã.

 “Á anh làm gì vậy, thả tôi ra”

Anh nhìn cô gái đó, không phải An An liền thẫn thờ, vội xin lỗi rồi quay lại xe.

Đóng cửa xe lại, anh ta rời đi nhanh chóng, tâm trạng rối bời, có lẽ nhớ cô ấy tới điên rồi.

Bữa tiệc hết sức sang trọng, mọi người nâng ly chúc mừng nhà ông Đinh, ông Đinh cũng có mời cả gia đình con dâu đã mất, đó là ông bà Lâm.

Nhắc đến ba mẹ Diễm An, cô vẫn theo dõi họ, 3 năm biến mất họ cũng có khóc thương cô, cũng nhanh chóng quên cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tran-lu-do-chong-toi-bo-toi-lai-di-cuu-nguoi-khac/chuong-7.html.]

Mẹ cô dù không muốn, nhưng vẫn đành đưa con gái bên ngoài của ba cô về nuôi dưỡng, rồi ông lại tiếp tục ra bên ngoài ngoại tình có thêm đứa con trai nữa.

Bà đau khổ nhưng cũng vì tiền tài mà không nỡ chia tay, bà thậm chí còn không nhớ mình từng có con gái ruột là cô.

Tiếng mc dẫn vang lên, mọi người tập chung vào giữa sảnh, hai vợ chồng Tuấn Chương và Di Nguyệt bước ra.

Mọi người đồng loạt vỗ tay hoan hô, Di Nguyệt sung sướng hưởng thụ cảm giác này, bỗng chiếc màn hình led phía sau bật sáng, âm thanh ái muội vang lên.

Trên màn hình, là hình ảnh của Di Nguyệt cùng một người đàn ông xa lạ, hai kẻ đang cuốn vào nhau không biết trời đất là gì.

Cô ta ngơ ra một lát, rồi gào lên.

“Á AAA mau tắt đi, mau tắt đi”

 

Mọi người nhìn thấy liền xì xào bàn tán, bà Đinh là người đầu tiên lên tiếng mắng chửi, tay bà chỉ thẳng vào Di Nguyệt run run nói.

“Đồ phụ nữ lăng loàn, con đàn bà khốn kiếp, đồ…”

 

Bà ngất xỉu, chồng bà đỡ lấy vợ gọi cứu thương, Tuấn Chương tức giận lao đến phía Di Nguyệt tát liên tiếp vào mặt cô ta, còn không ngừng chửi bới.

“Con khốn này, cô dám đội nón xanh cho tôi hả”

Quản gia phải lôi anh ta ra, mới ngừng được cú tát, cô ta ôm mặt khóc.

 

“Em bị hại, anh phải tin em, có người hại em”  

Anh ta gào lên, đòi lao vào đánh cô ta tiếp.

“Ai hại cô chứ, cô nhìn đi cô đã ngủ với người khác, còn nói bị hại hả”  

“Đồ đ.I.x đ.I.e.m cô lại khiến tôi nhục nhã như vậy, tôi phải g.i.ế.c c.h.ế.t cô”

Cô ta bị đánh chửi, cũng không nhịn được, phản kháng lại.

“Đúng anh không chạm vào tôi, tôi đành phải đi tìm đàn ông để thỏa mãn đó, anh không làm thì để thằng khác làm hộ”  

Gác Xép Của Tiếu Tiếu

Anh ta vùng ra được, đến đánh cô ta, cô ta thấy vậy vội la hét bỏ chạy, hiện trường láo loạn.

Tiệc tan trong không khí hỗn loạn, khách khứa kháo nhau mai sẽ đầy tin hot, xem nhà Đinh ém kiểu gì.

Như họ dự đoán, dù đã hết sức dùng tiền mua tin, nhưng cũng không thể làm tin đồn dừng lại được.

Cổ phiếu nhà Đinh cũng bị ảnh hưởng, tin đồn bị tung lên khắp nơi, nào là giám đốc Đinh bị bất lực, vợ ra ngoài tìm trai thỏa mãn.

Hay giám đốc Đinh ngoại tình với người vợ mới này, trong lúc hôn nhân với vợ cũ, rồi giờ bị cô ta ngoại tình lại.

Ngồi trong phòng làm việc, Tuấn Chương như phát điên, hút thuốc liên tục vò đầu bứt tóc.

Anh ta lo sợ cô ta úp mình đổ vỏ, ngay trong đêm tìm người giám định, nhìn tờ kết quả anh ta vò nát.

Con cũng không phải của anh ta, vậy lần giám định trước sao lại đúng nhỉ, anh ta không hiểu.

Giờ anh ta chỉ muốn tống con ả này vào nhà giam để tra tấn ả, để cho ả và đứa con của ả biến khỏi tầm mắt của anh ta.

Bạn cần đăng nhập để bình luận