TÔI TỐT BỤNG CỨU NGƯỜI NHƯNG LẠI BỊ ÉP ĐẾN KHÔNG CÒN ĐƯỜNG SỐNG

2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chia cho bà năm bông.

 

Những bà khác mỗi cũng chia hai bông, tiếp tục về phía trạm xe buýt.

 

Không thấy Trịnh Nguyệt, chỉ thấy dải cây xanh bên hông trạm đè rạp, bảng tên trạm che khuất, nhất thời phát hiện điều bất thường.

 

ngửi mùi hoa, thong thả ở cuối cùng.

 

Sắp tới trạm thì chiếc xe buýt cần cuối cùng cũng tới.

 

đuổi theo xe gọi: “Bác tài!”

 

Bác tài mở cửa xe trong tư thế như trượt bánh, xe dừng hẳn, bước dài nhảy lên, tìm chỗ cuối xe bên trái sát cửa sổ xuống, đeo tai .

 

Cửa xe vẫn mở nhưng ai lên.

 

Trên trạm, mấy bà bác ríu rít bàn chuyện thi đại học.

 

Cửa xe đóng , xe tiếp tục chạy.

 

Mãi đến khi xe rời trạm, mới một bà cụ tóc bạc phát hiện chiếc điện thoại Trịnh Nguyệt rơi đất, phát hiện , hét lên một tiếng.

 

Bà sợ đến ngã xuống đất, những bà khác vội vàng xúm đỡ.

 

Trịnh Nguyệt ngã trong bồn cây xanh, đầy bùn đất, mặt mũi tím tái.

 

Còn , từ đầu đến cuối hề đầu .

 

Thật khi trùng sinh, thể về nhà nhờ bố lái xe đưa , cũng thể đổi sang con đường khác, hoặc bắt taxi, thậm chí tiện tay chặn đại một chiếc xe đường, dân Giang Thành nhiệt tình, chỉ cần là thí sinh, ai cũng sẵn sàng đưa tới điểm thi.

 

đổi, vì chạy?

 

Con đường là của cô ?

 

cứ ở ngay nơi cô sắp chạm tới, từng chút một trượt địa ngục, ngoài lạnh lùng quan sát.

 

để cô trong tuyệt vọng, về hướng ngã rẽ nơi đến, trông chờ trong vô vọng.

 

c.h.ế.t luôn thì càng , nếu c.h.ế.t, nửa đời cũng sẽ mãi nghĩ “giá như lúc đó chậm một chút, hoặc đổi con đường khác thì , tới”.

 

Ăn năn là việc của kẻ , của , đây mới là đòn đ.á.n.h tâm lý.

 

4.

 

Suốt đường thuận lợi, đến điểm thi vẫn còn hai mươi phút, đây là thứ hai tham gia kỳ thi đại học.

 

So với suýt trễ giờ đầy căng thẳng và nguy hiểm, bình tĩnh ung dung, đấy, thi xong về nhà, ăn cơm, khi ngủ trưa liếc điện thoại một cái, thấy tin tức gì về Trịnh Nguyệt.

 

Ngủ dậy, bố đều ở nhà.

 

Mẹ đưa cho một chiếc khăn ướt lau mặt, : “Sáng nay một thí sinh phát bệnh tim ở trạm xe buýt, đưa tới bệnh viện ICU , cứu .”

 

Bố : “Anh cũng , thật đáng tiếc, còn trẻ thế… con còn thi, em đừng mấy chuyện kẻo con sợ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-tot-bung-cuu-nguoi-nhung-lai-bi-ep-den-khong-con-duong-song/2.html.]

Bố lương thiện, còn đang thương cảm cho việc cô thể thi tiếp, kiếp cả nhà đều hại c.h.ế.t.

 

chẳng cứu chuyên nghiệp, còn lợi dụng cô ?

 

Chắc hẳn cô sẽ càng thích kết cục hiện tại.

 

Buổi chiều tiếp tục thi, nhưng xe buýt nữa, bảo bố chở bằng xe điện, từng mất một , bây giờ đặc biệt trân trọng thời gian ở bên họ.

 

Bố tháo thùng hàng phía xuống, dùng giẻ lau yên xe hết đến khác, than mật: “Con cao hơn cả bố , chân chẳng còn chỗ để.”

 

mười tám tuổi, cao một mét chín hai, bố chỉ cao một mét bảy, từ cấp hai cao hơn bố, bây giờ bố mới phát hiện ?

 

chen lên xe, đội mũ bảo hiểm, đặt tay lên vai ông: “Bố, thi xong về quê thăm ông bà nội ?”

 

Bố nhẹ tay vặn ga: “Sao , con sắp lên đại học , bố còn dành dụm tiền mua nhà cho con nữa.”

 

tựa trán bờ vai rộng của ông, mắt cay: “Tiền lúc nào cũng kiếm , nhưng kỳ nghỉ hè thi đại học chỉ một , hơn nữa nhà ba năm cùng về quê, con nhớ ông bà.”

 

Vì thi đại học, Tết cũng ở Giang Thành học thêm, bố luôn một chăm , nên họ về quê riêng.

 

Bố do dự.

 

Quân t.ử tường sắp đổ, khôn đối đầu kẻ điên, trong ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.

 

Để lay động ông, tiếc tung tuyệt chiêu, lay tay ông: “Bố ơi.”

 

Con trai mười tám tuổi bao năm nũng, bố sắp chịu nổi: “Ngồi yên cho bố.”

 

ngoan ngoãn thẳng.

 

Bố đến tận mang tai: “Được, hôm nay bố nhập hàng, bán thêm một ngày nữa là nghỉ,ngày về quê, ở nhà tra điểm cho ông bà vui.”

 

Vào phòng thi, đầu , thấy bố đẩy xe điện, ánh mắt đầy yêu thương .

 

Mắt cay lên, nắm tay động tác “cố lên” với ông.

 

“Thịnh Hàng, cố lên.”

 

Làm bài cực kỳ thuận lợi, vốn dĩ thành tích của , là mầm Thanh Hoa – Bắc Đại trong mắt thầy cô, nếu vì chuyện của Trịnh Nguyệt, một tương lai tươi sáng.

 

5.

 

Ra khỏi phòng thi, bố tới đón .

 

“Thịnh Hàng, nóng , mệt , đói ?” bố mở bình giữ nhiệt, rót nước cho , hỏi han ngừng.

 

uống nước, vươn vai: “Bố, bây giờ con chỉ ngủ.”

 

Kiếp từ chuyện của Trịnh Nguyệt, từng ngủ ngon một ngày nào, thi cả ngày, giờ mí mắt sắp dính .

 

Bố vội : “ đúng, dưỡng sức, ngày mai còn thi cả ngày dài.”

 

Rồi đưa về nhà.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận