“Không !”
Hướng Dã kích động bật dậy: “ đồng ý ly hôn!”
“Em thấy , là . Chỉ cần ly hôn, thể đồng ý mãi mãi xuất hiện mặt em.”
nhíu mày mắt, đột nhiên cảm thấy thật sự điên nhẹ: “Như thì ý nghĩa gì?”
“Ly đủ một năm, cũng thể trực tiếp khởi kiện ly hôn.”
Hướng Dã gì nữa, hé miệng , nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, trông chật vật đến đáng thương.
Rất lâu , mới khàn giọng hỏi : “Rõ ràng em từng cho một cơ hội, tại thể cho thêm một nữa?”
“Yên Yên, thật sự hề chạm Thẩm Kiều, tại em cứ tin ?”
, bình tĩnh : “Cho dù Thẩm Kiều, khi mất, vẫn sẽ đề nghị ly hôn.”
“ với , đồng ý tái hôn là vì cách nào gánh nổi tiền t.h.u.ố.c men của .”
Hướng Dã khàn giọng gào lên: “ quan tâm! để ý! chỉ cần em…”
Anh còn hết, ánh sáng mắt bỗng tối sầm .
Theo bản năng, lùi về phía né tránh, một ly nước đá sượt qua bên tai đổ xuống phía .
“Ngu Ân, con tiện nhân , cô cũng , tại còn !”
“Cô đáng lẽ nên c.h.ế.t ở bên ngoài, vĩnh viễn đừng về nữa!”
nghiêng mắt sang, mới phát hiện là Thẩm Kiều.
Cô cũng đổi nhiều, sớm còn vẻ hào nhoáng xinh như lúc theo bên cạnh Hướng Dã để khiêu khích năm xưa.
Hiện giờ cô tóc tai bù xù, trông như một kẻ điên.
“À, là cô .”
mỉm mắt: “Cô nhận thứ luật sư của gửi cho cô ?”
Thẩm Kiều lập tức trắng bệch mặt, ánh mắt âm độc trừng , như thể hận thể ăn tươi nuốt sống .
Hướng Dã khựng , mờ mịt hỏi: “Thứ gì?”
dậy, về phía Thẩm Kiều, nhưng lời với Hướng Dã: “Người tình của , thì , nhưng đúng là quá ngu.”
“Rốt cuộc cô nghĩ thế nào , còn tưởng chuyện giống như , thể tùy tiện bôi nhọ mạng, sẽ phản ứng, mặc cho cô gì thì ?”
“Thẩm Kiều, ngoài mà mang theo não ?”
Sau khi xong lời , sắc mặt Hướng Dã lập tức đổi.
Anh gần như sải bước thật nhanh đến mặt Thẩm Kiều, chút thương tiếc tát mạnh mặt cô :
“Ai cho cô như !”
chút kinh ngạc cảnh tượng mắt, nhưng nhanh bình thường trở .
Dù Hướng Dã vốn chính là loại như .
Khi yêu thì yêu đến tận xương tủy.
Khi yêu nữa, đối phương chẳng khác gì bùn lầy.
Thẩm Kiều ôm mặt, chằm chằm Hướng Dã lâu, đó bật ngây dại:
“Còn thể là ai? Đương nhiên là .”
“Anh rõ ràng để ý đến nhiều thế nào, đợi lâu như , tự hạ thấp bản , kẻ thứ ba đưa ánh sáng của !”
“Chỉ mong ly hôn cưới ! còn thì ? Thà tái hôn với cô cũng chịu cưới !”
“Thà cứ kéo dài ký thỏa thuận ly hôn, cũng chịu lấy một cái!”
“ rốt cuộc chỗ nào với !”
Hướng Dã lạnh lùng cô : “Cô xứng ?”
“Lúc cô tìm đến , , chỉ chơi đùa thôi, đừng ai coi là thật.”
“Là cô tự coi là thật, liên quan gì đến ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-quay-lai-chi-vi-me-khi-anh-khong-con-gia-tri-thi-toi-cung-chang-them-nhin/7.html.]
Những lời khác gì rắc muối lên vết thương của Thẩm Kiều, cô sụp đổ:
“Anh dựa cái gì? Anh dựa cái gì chứ!”
“Hướng Dã, tên khốn nạn !”
“ xong đời , cũng đừng hòng sống yên ! Anh xuống đó cùng !”
Nói xong, cô như phát điên, bất ngờ lao mạnh về phía Hướng Dã.
Hướng Dã cô xô ngã giữa dãy ghế, đó cô lấy từ một con d.a.o rọc giấy, nhắm thẳng n.g.ự.c Hướng Dã mà đ.â.m xuống!
Một nhát, hai nhát, ba nhát…
Phập, phập, phập…
Lưỡi d.a.o đ.â.m da thịt, phát âm thanh khiến lạnh sống lưng.
nhanh ch.óng lùi , rời khỏi dãy ghế, tránh xa kẻ phát điên .
Rồi lập tức lấy điện thoại gọi báo cảnh sát.
Bên tai là tiếng hét ch.ói tai của nhân viên và khách trong quán.
Còn đủ loại tiếng hoảng loạn bỏ chạy.
Có gan lớn xông lên, đè Thẩm Kiều xuống, giật lấy hung khí trong tay cô , ghì c.h.ặ.t cô mặt đất.
Thẩm Kiều vẫn còn c.h.ử.i rủa, nhưng c.h.ử.i một lúc cô bật , , đó cũng im bặt.
Còn Hướng Dã, từ lâu gục trong dãy ghế chật hẹp , nhúc nhích nữa.
Máu từ chảy , mùi tanh nồng xộc lên khó chịu.
Sau khi báo cảnh sát xong, tại chỗ, cả lạnh toát.
Rõ ràng năm phút , chúng còn đang chuyện, mà bây giờ đó, còn động đậy.
11
Hướng Dã c.h.ế.t .
Bị Thẩm Kiều trả thù, đ.â.m mười nhát, c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Thậm chí còn chẳng cần đưa đến bệnh viện, thể trực tiếp kéo đến nhà hỏa táng.
Sau khi Hướng chuyện, chịu đả kích quá lớn, một thở lên , lập tức ngất xỉu.
Bà liệt.
Mà , vợ tái hôn đang chuẩn ly hôn, ngược trở thành quyền quyết định cuối cùng.
Nể tình khối di sản phong phú của Hướng Dã, bụng lo liệu hậu sự cho .
Tiện tay nhét Hướng viện dưỡng lão, định kỳ đưa tiền cho họ, bao giờ đến thăm bà nữa.
cầm di sản của Hướng Dã, trở về miền Nam.
Tự mở studio, tự bàn hợp tác, tự vẽ bản thảo, tự tìm công ty.
Tự đầu tư cho chính .
Cho đến khi tác phẩm của nhiều thấy hơn.
Cho đến khi cuộc sống của càng ngày càng tự do hơn.
Trên danh nghĩa, Hướng Dã vẫn là chồng .
Dù c.h.ế.t.
một phụ nữ chồng mất, so với một phụ nữ độc kết hôn, luôn dễ khiến thương xót hơn.
Cũng thể mang nhiều lợi ích hơn.
Tuy quá hiểu, cũng thừa nhận, nhưng hiện thực chính là như .
, điều đối với bất kỳ ảnh hưởng nào.
Bởi vì, tiền vẫn thơm hơn bất kỳ mối quan hệ nào.
HẾT.