TÔI NUÔI ANH TA THÀNH GIÁO SƯ, ANH TA LẠI CHỌN LÀM KẺ PHẢN BỘI

1

Khi Văn Cẩn Xuyên thứ năm mang đồ ăn từ “bàn cơm nhỏ” của con gái đóng gói về nhà,

 

đích đến trường một chuyến.

 

Đứng cửa một quán nhỏ chật hẹp, khó tìm,

 

thấy đàn ông bảy năm kết hôn mà từng bước chân bếp đang cúi đầu sắp xếp khay thức ăn.

 

Người phụ nữ gầy gò, mảnh mai đối diện .

 

Vừa chỉ huy việc, nghiêm túc giải thích rằng bàn ăn cần khử trùng mỗi ngày, chỉ cần lau sạch là đủ.

 

Dáng vẻ lý lẽ rành rọt khiến đàn ông vốn mắc chứng sạch sẽ cũng nhịn mà bật , đành chịu thua.

 

“Được , , em hết.”

 

Nói xong, đón lấy bé đang chạy về phía .

 

Còn hứa rằng nếu bài tập ngoan thì sẽ đưa công viên giải trí.

 

cảnh tượng mắt,

 

chợt nhớ đến con gái vì Văn Cẩn Xuyên “tăng ca” mà bảo mẫu tạm thời đón về nhà.

 

Ngón tay khẽ siết tờ giấy chuyển trường trong tay.

 

Vốn dĩ tối nay định cùng Văn Cẩn Xuyên bàn bạc về tương lai của gia đình .

 

giờ xem , cần nữa .

 

1

 

Đến bữa tối, Văn Cẩn Xuyên trở về.

 

Trong tay quả nhiên xách theo mấy hộp cơm.

 

đang bóc tôm cho con gái.

 

Vì bố thất hẹn, đó con bé một trận, nên khẩu vị .

 

Khuôn mặt nhỏ xíu ủ rũ, thiếu sức sống.

 

Văn Cẩn Xuyên hề nhận , vẫn như thường lệ bước tới xoa đầu con.

 

“Xem đây là gì nào?”

 

Không nghĩ đến điều gì, gương mặt vốn lạnh nhạt của chợt dịu , ánh lên một nét dịu dàng hiếm thấy.

 

Anh cong môi , : “Nhiên Nhiên, đây đều là những món con thích nhất, bố đặc biệt đến trường đóng gói mang về cho con, vui ?”

 

Con gái sững một chút, đột nhiên đỏ mắt, dùng sức đẩy mạnh mấy hộp cơm xa.

 

Lớn tiếng : “Con thích! Con thích mà!”

 

Những hộp cơm xếp chồng ba tầng rơi tung .

 

Mấy món ăn trộn lẫn , tỏa một mùi vị kỳ lạ.

 

liếc , khẽ nhíu mày.

 

Giọng Văn Cẩn Xuyên chợt lạnh xuống.

 

“Văn Tranh Nhiên, ai dạy con nổi giận bàn ăn ? Bố bao nhiêu , lãng phí thức ăn?”

 

“Xin !”

 

Tính cách Văn Cẩn Xuyên lạnh lùng, kiêu ngạo.

 

Từ đến nay luôn khinh thường những trưởng thành kiểm soát cảm xúc của .

 

Hơn nữa cũng tán thành chuyện dạy con ngay bàn ăn.

 

Đây là đầu tiên nổi giận với con gái trong cảnh như .

 

Nhiên Nhiên dọa đến mức dám thành tiếng.

 

vỗ nhẹ con, bảo con về phòng .

 

Rồi ngẩng đầu Văn Cẩn Xuyên.

 

“Hãy rõ, xin ai?”

 

“Đương nhiên là xin cô ở bàn cơm nhỏ của con bé.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-nuoi-anh-ta-thanh-giao-su-anh-ta-lai-chon-lam-ke-phan-boi/1.html.]

Mày Văn Cẩn Xuyên nhíu c.h.ặ.t còn hơn cả .

 

“Người vất vả nấu ăn, lòng mang về cho con bé, kết quả lãng phí như .”

 

“Chẳng lẽ xứng đáng nhận một lời xin ?”

 

Nói , bếp lấy một cái đĩa.

 

Cẩn thận gom những món ăn rơi vãi .

 

“Chung Doanh, em nên nuông chiều Nhiên Nhiên như .”

 

“Cô ở bàn cơm nhỏ là phụ của con bé, nên đặc biệt gói mấy món con bé thích nhất.”

 

“Nhiên Nhiên chỉ để trút giận, sớm muộn cũng sẽ chịu thiệt, em nên…”

 

cắt ngang lời đang thao thao bất tuyệt.

 

Hỏi: “Vì Nhiên Nhiên trút giận?”

 

Động tác của Văn Cẩn Xuyên khựng , thở dài.

 

“Anh cũng thất hẹn, nhưng học sinh đều đang đợi, thể bỏ mặc họ để đón con.”

 

“Hơn nữa bảo con đợi một chút, xong việc sẽ đón.”

 

“Là em yên tâm, nhất định bắt bảo mẫu đón, nên con bé mới vui, chuyện chẳng thể trách đúng ?”

 

nhịn mà bật .

 

“Văn Cẩn Xuyên, cái ‘một chút’ mà , là từ lúc Nhiên Nhiên tan học đến bây giờ, gần hai tiếng đồng hồ ?”

 

“Dù trừ thời gian đóng gói đồ ăn về nhà, cũng hơn một tiếng.”

 

“Anh định để con bé đợi ?”

 

Văn Cẩn Xuyên sững , dường như ngờ sẽ truy đến cùng như .

 

Anh há miệng nhưng gì.

 

Trước đây ít khi tranh cãi với về chuyện gì.

 

Hai quá quen thuộc, đều kiểu nóng nảy.

 

Chuyện lớn chuyện nhỏ, chỉ cần chạm đến giới hạn của , đều nhắm mắt cho qua.

 

bây giờ những chuyện thể chỉ nhắm mắt cho qua mà giải quyết nữa.

 

truy cứu, là để gia đình yên hòa thuận.

 

Chứ để khác coi là kẻ ngốc.

 

Rõ ràng Văn Cẩn Xuyên quên mất điều đó.

 

2

 

“Xong việc nghĩ đến việc về nhà dỗ dành Nhiên Nhiên, vòng qua trường mang về mấy thứ rác rưởi .”

 

lộ rõ vẻ châm chọc, giọng lạnh lẽo. “Anh thật đúng là hứng thú ghê.”

 

“Chung Doanh!”

 

Văn Cẩn Xuyên dường như cuối cùng cũng tìm lý do phản bác.

 

Lập tức lớn tiếng : “Cái gì gọi là rác rưởi? Chỉ là mấy món ăn gia đình bình thường thôi, chỉ là đóng gói nên mắt.”

 

“Em là trưởng thành mà thể những lời như , chẳng trách dạy con thành như thế!”

 

Nghe những lời trách móc đó, biện giải.

 

Chỉ chỉ mấy cọng rau còn sót bàn.

 

Từ nhỏ Nhiên Nhiên ăn rau mùi, chỉ cần ngửi thấy mùi là đau đầu.

 

Điều cả nhà đều .

 

Văn Cẩn Xuyên cuối cùng cũng nhớ , sắc mặt lập tức đổi.

 

“Rốt cuộc là tình huống gì khiến xót con gái , mà về phía ngoài để trách móc, khó con bé?”

 

“Hay là , trong thời gian mặt, xảy chuyện gì quan trọng hơn, khiến quên mất điều ?”

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận