TÔI BỊ VU KHỐNG LÀ BÉ ĐƯỜNG, LẠI CHÍNH BỌN HỌ LÀ NGƯỜI PHẢI QUỲ LẠY TÔI XIN THA

5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6

 

Một đàn ông hơn bốn mươi tuổi, mặt đầy thịt, dáng vẻ hung hăng, chen qua đám bước thẳng .

 

Chính là chồng của Vương Phương, quản lý cấp cao của Tập đoàn Đỉnh Thịnh, Trương Kiến Quốc.

 

Vừa thấy Trương Kiến Quốc, Vương Phương như bám cọc cứu mạng, lập tức nhào tới, lóc nước mắt nước mũi tèm lem.

 

“Chồng ơi cuối cùng cũng tới ! Anh mà tới nữa thì vợ sắp con khốn bắt nạt c.h.ế.t mất!”

 

“Nó chỉ đ.á.n.h em, mà còn một đoạn video giả để hãm hại em! Anh mau giúp em xử nó !”

 

Trương Kiến Quốc bàn tay “sưng đỏ” của Vương Phương với vẻ xót xa, lập tức nổi trận lôi đình.

 

Ông đột ngột đầu , đầy hung dữ, ngón tay gần như dí thẳng ch.óp mũi .

 

“Là mày, cái thứ trời cao đất dày, dám đ.á.n.h vợ tao đúng ?”

 

“Mày cũng hỏi thăm xem Trương Kiến Quốc tao ở Giang Thành là phận gì! Chỉ cần tao một câu thôi là đủ khiến mày biến mất khỏi thành phố !”

 

Ông sang phía cảnh sát, giọng điệu bỗng trở nên tùy tiện như đang chuyện với cấp .

 

“Đồng chí, đây chỉ là mâu thuẫn hàng xóm thôi, cần quá lên như . Các cứ về , chúng tự giải quyết.”

 

Cảnh sát lắc đầu: “Ông Trương, chuyện đơn giản như . Vợ ông nghi ngờ hành vi đe dọa an thể khác, hơn nữa xe của hại còn phá hoại nghiêm trọng, đây mâu thuẫn hàng xóm bình thường.”

 

Sắc mặt Trương Kiến Quốc trầm xuống.

 

, chúng tự giải quyết. Cục trưởng chỗ các quen, cần gọi cho ông một cuộc ?”

 

Trong câu đó lộ rõ sự uy h.i.ế.p trần trụi.

 

Biểu cảm của cảnh sát thoáng cứng , nhưng nhanh trở về vẻ nghiêm nghị.

 

“Ông Trương, bất kể ông quen ai, trình tự pháp luật vẫn thực hiện.”

 

“Hành vi của vợ ông dấu hiệu vi phạm pháp luật, chúng buộc đưa về điều tra.”

 

Ánh mắt Trương Kiến Quốc lập tức trở nên âm u lạnh lẽo.

 

Ông chằm chằm cảnh sát, nhấn từng chữ một: “Anh chắc chắn đối đầu với ?”

 

“Không đối đầu với ông, mà là việc theo pháp luật.”

 

“Được, .” Trương Kiến Quốc lạnh một tiếng, sang , trong mắt đầy hận ý.

 

“Cô Lâm đúng ? cho cô một cơ hội cuối cùng. Xe của cô, bồi thường cô hai trăm nghìn tệ, chuyện dừng ở đây. Cô nhường chỗ đỗ xe , về nước sông phạm nước giếng.”

 

“Hai trăm nghìn tệ?” lạnh, “Xe giá lăn bánh gần hai triệu tệ, ông lấy hai trăm nghìn tệ là đuổi ?”

 

Sắc mặt Trương Kiến Quốc đen sầm .

 

“Được, lắm. Đã rượu mời uống, nhất định uống rượu phạt, thì đừng trách khách sáo.”

 

Ông lấy điện thoại , bấm gọi ngay mặt .

 

“A lô, cục trưởng Lý ? là Kiến Quốc đây. Vợ chút mâu thuẫn với hàng xóm, kết quả bên các cứ nhất quyết bắt cô , giúp một tiếng, bảo họ về , để chúng tự giải quyết… , hôm khác mời ăn cơm.”

 

Sau khi cúp máy, ông đắc ý cảnh sát.

 

“Cứ đợi , cục trưởng các sẽ gọi cho ngay.”

 

Quả nhiên, đầy một phút , điện thoại của cảnh sát vang lên.

 

Anh bắt máy, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

 

“Vâng… .”

 

Sau khi cúp máy, , trong ánh mắt đầy áy náy.

 

“Cô Lâm, phía yêu cầu chúng rút , bảo tự thương lượng giải quyết…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-bi-vu-khong-la-be-duong-lai-chinh-bon-ho-la-nguoi-phai-quy-lay-toi-xin-tha/5.html.]

7

 

ngờ thành như .

 

Vương Phương bên cạnh bật thành tiếng, tiếng sắc nhọn ch.ói tai.

 

“Ha ha ha! ? Cô báo cảnh sát thì ích gì? Chồng chỉ cần một cú điện thoại là giải quyết xong! Một con hồ ly tinh b.a.o n.u.ô.i như cô mà cũng đòi đấu với ?”

 

Trương Kiến Quốc cũng khôi phục dáng vẻ cao cao tại thượng đó, ông lấy từ trong túi một tấm thẻ ngân hàng, ném xuống đất mặt .

 

“Trong đây hai trăm nghìn tệ, cầm lấy cút cho nhanh. Xe của cô, tự mang sửa. Từ hôm nay, chỗ đỗ xe đó là của dùng.”

 

Ông sang của ban quản lý: “Quản lý Lưu, biển đăng ký cho chỗ đỗ xe 18 khu B, ngày mai đổi sang biển xe của .”

 

Người của ban quản lý cúi đầu khom lưng: “Vâng , ông Trương, sẽ sắp xếp ngay.”

 

tấm thẻ ngân hàng đất, cúi nhặt lên.

 

Vương Phương tưởng chịu thua, nụ mặt càng thêm đắc ý.

 

“Thế mới đúng chứ, ngay từ đầu xong ? Cứ nhất định chuyện ầm ĩ đến mức ai cũng khó chịu.”

 

cầm c.h.ặ.t tấm thẻ trong tay, từng bước đến mặt bà .

 

Sau đó, ném thẳng tấm thẻ trở mặt bà .

 

“Hai trăm nghìn tệ đó, giữ mà mua quan tài cho chính .”

 

Sắc mặt Vương Phương lập tức xanh mét.

 

Trương Kiến Quốc cũng nổi giận, ông bước một bước dài tới mặt , ngón tay gần như dí sát mũi .

 

“Mẹ kiếp, mày đúng là cho mặt mũi mà nhận đúng ? Tao cho mày , hôm nay cái chỗ đỗ xe tao lấy chắc ! Biết điều thì cầm tiền biến, điều thì tao khiến mày đến cái khu cũng sống nổi!”

 

thẳng ông , ánh mắt lạnh lẽo như băng.

 

“Ông cứ thử xem.”

 

Trương Kiến Quốc tức đến mức run lên, phắt đầu gầm lên với của ban quản lý:

 

“Gọi đến! Tống cổ cô ngoài cho !”

 

Người của ban quản lý mới cầm bộ đàm lên, thì từ phía xa đột nhiên vang tới một tràng tiếng phanh xe ch.ói tai.

 

Một chiếc Maybach màu đen dừng vững vàng ngay lối hầm để xe.

 

Cửa xe mở , một đàn ông hơn năm mươi tuổi, mặc âu phục chỉnh tề, bước nhanh xuống xe.

 

Khoảnh khắc thấy đó, cả Trương Kiến Quốc lập tức cứng đờ.

 

“Chủ… Chủ tịch?”

 

Chủ tịch Tập đoàn Đỉnh Thịnh, Chu Chấn Vĩ, sải bước tới, sắc mặt xanh lạnh.

 

Vẻ hung hăng ngạo mạn mặt Trương Kiến Quốc trong chớp mắt biến mất sạch còn dấu vết, ông cúi rạp xuống, mặt chất đầy nụ nịnh bợ.

 

“Chủ tịch Chu! Sao ngài đích đến đây ? Trời nóng thế , việc gì ngài chỉ cần gọi điện dặn một câu là , còn tự chạy một chuyến thế ?”

 

Ông vội vàng bước tới đón, còn đưa tay định bắt tay.

 

Chu Chấn Vĩ thậm chí thèm ông lấy một cái, cứ thế lướt qua ông , tiến thẳng đến mặt , cúi xuống.

 

“Chủ tịch Lâm, xin , đến muộn .”

 

8

 

Cả hầm để xe lập tức im phăng phắc.

 

Máu mặt Trương Kiến Quốc trong nháy mắt rút sạch.

 

“Chủ… Chủ tịch Chu, ngài… ngài quen cô ?”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận