Đại sư bước từ bóng tối. Ta sững sờ, hóa thấy hết .
"Đại sư , còn trong trắng nữa."
Ta vặn vẹo ngón tay, đắng chát , "Những lời cầu hôn đó, cứ coi như từng thấy ."
Lòng tràn ngập sự bi thương. Cuối cùng, cũng sẽ chê bai ?
Đại sư tiến gần, giữ c.h.ặ.t lấy :
"Liên Sinh, việc cầu hôn là sẽ cân nhắc, giờ gạt phăng như thế, thật công bằng với ."
Huynh thẳng mắt :
"Trong lòng , là kẻ cổ hủ ?" Ta lắc đầu.
"Tại chấp nhất việc đúc xác đến thế?"
Đại sư rời mắt.
Ta ngoảnh mặt , dám đối diện:
"Muội... hề phóng khoáng và sợ hãi như vẫn tưởng..."
"Ta luôn nhớ rõ, kiếp xuống trần lịch kiếp đó, một cô nương năm bảy lượt trêu chọc , nàng còn hỏi cưới nàng ."
Đại sư nâng mặt lên, "Nay lấy hết can đảm cầu cưới, nàng lùi bước ?"
Một luồng khí nóng xộc thẳng lên não . Hóa Đại sư từng xuống trần lịch kiếp, kiếp đó là một đắc đạo cao tăng.
Ta ở Tàng Phong Cốc quá buồn chán nên lén trốn xuống nhân gian, cậy thế nhớ là ai mà ít chuyện hoang đường.
"..."
Ta khó xử, "Lúc trở về chẳng quên hết chuyện nhân gian ?"
"Đó là bí mật của hai , tại chia sẻ với ngoài?"
Đại sư rạng rỡ, "Huống hồ, ai cũng từng quy y cửa Phật, một cô nương trêu ghẹo gì vẻ vang gì?"
Ta hổ đến mức độn thổ. Đại sư ôn nhu tiếp:
"Liên Sinh, chúng sinh bình đẳng, ai cao quý thấp hèn. Muội cần vì chuyện mất sự trong trắng mà tự ti.
Ta cũng dùng lầm của kẻ khác để trừng phạt chính .
Công đạo của sẽ giúp đòi .
Cốt nhục lột xác đau đớn khôn cùng, tu vi nghìn năm sẽ tan thành mây khói, chỉ mong thể đổi ý."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Trong mắt , thấy bóng hình – một cô nương mà trong đôi mắt đang lấp lánh ánh sáng.
"Chất sen trắng như tuyết, cốt cách vốn cao khiết. Liên Sinh, cứ vững bước về phía , đừng sợ lời đời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-nhan-kiep/5.html.]
Ánh mắt như gió xuân hóa mưa, xoa dịu bất an trong lòng .
Sống mũi cay xè, đầu tiên thực sự rơi lệ mặt .
Trong làn nước mắt nhạt nhòa, một thứ gì đó ấm áp và mềm mại chạm nhẹ lên môi .
Đó là... Đầu óc nổ tung.
"Khụ, khụ..."
Tiếng ho nhẹ vang lên phía . Bát sư đang đó, cúi đầu:
"Có khách đến, sư tôn bảo đến mời Đại sư ."
"Là ai?" Đại sư hỏi.
Bát sư đáp gọn lỏn: "Thái t.ử Ngu Uyên."
Ta ngước mắt – Thứ gì cần đến, cuối cùng cũng đến .
Đại sư về nghỉ ngơi, nhưng kiên quyết đòi theo.
Ta giải quyết dứt điểm rắc rối một cho xong.
Trên đường , còn bắt bế , cố tình bộ thật chậm để "kéo dài thời gian" khiến Bát sư kêu trời.
Bước Vong Cơ Các, Đại sư bế xuyên qua ánh kinh ngạc của các sư tỷ.
Ta sớm tán hết thần lực để đóng vai "heo ăn thịt hổ".
"Tiểu đồ của mấy ngày gian nhân hãm hại, thần lực tiêu tán, thể suy nhược, để Thái t.ử điện hạ chê ."
Sư tôn mở lời với giọng điệu vô cùng "nặng nề".
Ta về phía "gian nhân" Ngu Uyên – sắc mặt lúc âm trầm đáng sợ khi thấy trong lòng Đại sư .
Vừa thấy định mở miệng, giả vờ hoảng sợ tột độ, lảo đảo lùi :
"Là ngươi! Sư tôn, chính g.i.ế.c con, còn bảo sẽ khiến con c.h.ế.t thây!"
Ta nhào lòng sư tôn nức nở. Sư tôn phối hợp vô cùng ăn ý, chất vấn Ngu Uyên.
Hắn cứng họng, chỉ thừa nhận là kẻ đả thương .
Khi chuyện riêng với , run rẩy trốn lưng sư tôn.
lúc đó, Tư Mệnh xuất hiện báo tin Thiên Đế triệu gấp.
Ngu Uyên định bỏ , nhưng sư tôn gọi để giải Liên Sinh Quyết.
Hắn lạnh lùng đáp: "Ta , giải!"