Tín Vật Này, Ta Thay Mẫu Thân Trả Lại Cho Ngươi

Ngoại truyện: Đường Minh Chiêu

Ta là Đường Minh Chiêu, con trai duy nhất của vị quan thanh liêm nổi danh - Đường Phong. 

 

Từ nhỏ, ta đã biết phụ thân ta là một vị quan tốt được mọi người ca tụng, ta không thể làm ô uế danh tiếng của ông. Vì vậy, ta cố gắng học hành và đỗ đạt từ khi còn trẻ.

 

Nhưng càng đi theo ông đến các nơi nhậm chức, ta càng hoang mang. 

 

Một triều đình đầy rẫy cảnh đói khát, mà các Hoàng tử vẫn chỉ chăm chăm tranh giành quyền lực, liệu còn có thể cứu vãn được không?

 

Ta đã nhiều lần thảo luận chuyện này với phụ thân, nhưng đáp lại chỉ là những lời trách mắng nghiêm khắc. Vì thế, ta đành chôn giấu nỗi băn khoăn ấy, giả vờ vui vẻ và tự tìm cách tiêu khiển bản thân.

 

Vì ta không thể không vui. Nhà ta đã có một người mẫu thân không vui, không thể thêm một đứa con không vui nữa.

 

Mẫu thân ta năm xưa vì ngưỡng mộ phụ thân mà gả cho ông, nhưng bà là một tài nữ, hoàn toàn không biết cách xoay sở từ chút bổng lộc ít ỏi của ông để lo liệu cuộc sống.

 

Huống chi, phụ thân ta hầu như không có thời gian ở bên bà. Cuối cùng, khi ta mười bảy tuổi, bà qua đời trong u uất.

 

Ta không muốn làm lu mờ danh tiếng của phụ thân, vậy nên ta quyết định không thành thân, để không làm khổ thêm một người phụ nữ nào khác.

 

Cho đến khi ta đến nơi ở dành cho dân tị nạn ngoài thành để tìm hiểu tình hình, ta đã gặp một cô gái đặc biệt.

 

Thực ra, lúc ấy nàng ngồi trong xe, ta không nhìn thấy dung mạo của nàng. Chỉ thấy nàng bảo nha hoàn lấy hơn mười chiếc màn thầu, lặng lẽ đưa cho hai thiếu niên không mấy nổi bật, nhờ họ phân phát cho những người đói nhất, sắp c.h.ế.t nhất.

 

Thật là thông minh, vừa tránh được cảnh hỗn loạn khi người tị nạn tranh giành, vừa chu toàn tấm lòng làm việc thiện.

 

Ta phải thừa nhận, khoảnh khắc đó, ta đã rung động trước một người con gái chưa từng gặp mặt.

 

Ta tự cho rằng nàng nhất định là người vừa thấu hiểu chí hướng của ta, vừa có thể cùng ta sánh vai vượt qua muôn vàn gian khó.

 

Sợ mình quên mất manh mối để tìm nàng, ta đã vẽ lại chân dung nha hoàn đi cùng nàng.

 

Khi nhìn thấy Đại Nha bên bờ hồ, ta mới biết rằng, cô gái ở nhà bên đã “câu dẫn” ta đến ba lần kia chính là người mà ta luôn tìm kiếm.

 

Thực ra nàng thể hiện rất tốt, đủ để lừa được đại đa số người, nhưng những năm nay ta đã đi qua biết bao nhiêu nơi, phân biệt phải trái quá nhiều, thật sự không dễ bị lừa.

 

Ta nhìn ra được, nàng mang rất nhiều mặt nạ, nàng không hề hạnh phúc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận