Tín Vật Này, Ta Thay Mẫu Thân Trả Lại Cho Ngươi
Chương 3
Ta mỉm cười, dùng góc độ ngây thơ mà Phó sư phụ dạy để cong môi lên: "Cũng chẳng có gì, chỉ là mối thù sâu hơn thù g.i.ế.c muội muội của ngươi một trăm linh hai lần mà thôi."
Người ta muốn g.i.ế.c tên Trác Tùng, hiện là Trác Thủ Phụ bên cạnh Hoàng đế.
Nơi ta lớn lên là một ngôi làng nhỏ của những người mang họ lạ, dù cuộc sống nghèo khó nhưng vẫn đủ cầm cự qua ngày.
Tuy nhiên, trong thời loạn, thiên tai nối tiếp nhau, viện trợ của triều đình mãi không đến, chúng ta chỉ còn cách kéo nhau di cư về phía nam.
Thảm họa lớn là thế nào? Các bậc hiền giả văn nhân đã miêu tả rất đúng.
Câu nói ấy, sao nhỉ, à đúng rồi, rất ngắn, chỉ có bảy chữ.
Là: "Năm nạn đói, người ăn thịt người."
Khi bọn sơn tặc cầm đao đến cướp đoạt những hạt lúa cuối cùng của chúng ta, trưởng làng vội vàng nhét mẹ con ta vào một khe núi hẹp, chỉ đủ cho phụ nữ và trẻ em chui vào.
Trước khi đi, ông nói: "Ai chẳng muốn giấu người thân của mình, nhưng những người nằm gần khe núi này là các ngươi, là ông trời chọn các ngươi sống sót."
Rồi ông ta bỏ đi, chẳng thèm ngoảnh lại.
Nhưng ta biết, lòng người trên thế gian này độc ác đến mức nào, trước khi chết, kéo thêm vài người làm vật thế thân cũng chẳng có gì là sai.
Sự im lặng của sáu mươi bốn người trong làng chính là ân huệ lớn nhất mà họ dành cho mẹ con ta.
Ta trốn trong khe núi hẹp, chứng kiến cảnh dân làng cùng nhau tranh giành thức ăn vào buổi tối, đánh nhau cãi vã, rồi từng người một, hoặc không cam lòng, hoặc sợ hãi, ngã xuống trong vũng máu. Đến giờ, trong giấc mơ của ta, vẫn là ánh mắt không thể khép lại của họ.
Ta thường tự hỏi, nếu khi đó triều đình kịp thời viện trợ, liệu chúng ta có phải rời bỏ quê hương? Liệu lương thực có trở thành thứ định đoạt sự sống c.h.ế.t của chúng ta hay không?
Nhưng viện trợ đâu rồi?
Nó đang ở trong phủ đệ nguy nga tráng lệ của Trác Thủ Phụ, nơi có những cột nhà chạm khắc tỉ mỉ, những tường vàng đá quý sáng lấp lánh.
Chuyện này quá vô lý, ta nghĩ người dân trong làng nhỏ của ta suốt đời cũng không thể hiểu được, nên ta muốn gửi Trác Thủ Phụ xuống đó, để ông ta tự mình giải thích cho họ hiểu.