Tín Vật Này, Ta Thay Mẫu Thân Trả Lại Cho Ngươi
Chương 9
Khi Đường Minh Chiêu nhìn thấy ta trong phòng hắn, môi hắn đã vểnh cao lên ba thước.
Hắn nói: "Nàng vì Ngô Tướng quân mà sẵn sàng làm tất cả, vậy có phải tình địch của ta là một đại anh hùng như thế không? Người đã khuất rồi, thật khó mà thắng nổi đấy."
Ta bật cười thành tiếng, tên oan gia này, lúc nào cũng không đi theo lẽ thường.
Thực ra, ta chẳng định làm gì. Nhưng xung quanh Đường gia chắc chắn có người của Tô Phong Đình giám sát, ta phải diễn tròn vai của mình, chứng minh rằng ta vẫn đang dùng chiêu bài mỹ nhân kế như trước.
Ta nói với hắn: "Ta kể cho chàng nghe một câu chuyện, được không?"
Hắn lại hỏi ngược: "Nàng có biết không, Ngự sử Trung thừa cũng phải điều tra án đấy."
Hắn bóp nhẹ tay ta, cười nói: "Nàng đúng là khéo léo, ngày hôm sau đã cố làm cho nó trông phù hợp hơn. Nhưng thì sao đây? Ngay lần đầu tiên khi nàng níu ống quần ta, ta đã để ý thấy tay nàng trắng trẻo, mềm mại bất thường rồi."
Ta không ngờ bị hắn phản công trước, im lặng một lúc lâu mới nói: "Đường đại nhân đã có năng lực này, chắc hẳn cũng hiểu được rằng, tiểu nữ không phải lần đầu làm những việc thế này."
Lời vừa dứt, xung quanh im phăng phắc, chỉ còn nghe thấy hơi thở của chúng ta.
Đường Minh Chiêu khẽ thở dài, nắm lấy tay ta, giọng đầy ấm ức: "Không phải đã hứa với ta là đừng nói những lời hoa mỹ, xa cách như thế nữa sao? Nếu có lỗi, thì là lỗi của ông trời bất công, là lỗi vì ta gặp nàng quá muộn. Lỗi của ai cũng được, nhưng tuyệt đối không phải là lỗi của nàng."
Đây là lần thứ hai, có người nói với ta rằng, đó không phải là lỗi của ta.
Thật tốt, vì hắn là Đường Minh Chiêu.