Thủ Phụ Tại Thượng: Kiều Thê Khó Dỗ

Chương 7: Tâm tư của mỗi người

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dung An Trai.

 

Bên ngoài trời tối hẳn, bốn bề tĩnh lặng như tờ. Có lẽ do cửa sổ khép kín, làn gió đêm tháng Sáu len qua khe cửa lùa , khiến ngọn nến trong phòng khẽ lay động, ánh lửa chập chờn yên. Giọng của Hoắc Lệnh Đức tuy khẽ, nhưng vẫn lọt tai hai , rõ ràng từng chữ.

 

Sắc mặt Lâm thị chợt biến đổi, bà vội vàng đặt chén xuống, đưa tay nắm lấy Hoắc Lệnh Đức, dùng khăn lụa bịt kín miệng nàng.

 

Sau đó, bà mới sang Sơ Phất.

 

Gương mặt vốn luôn đoan trang của Lâm thị lúc tối sầm , giọng hạ thấp, mang theo vài phần nghiêm lạnh: “Giữ kín miệng cho , lui ngoài canh chừng.”

 

Sơ Phất ban nãy cũng lời của Hoắc Lệnh Đức cho sững sờ, lúc hồn liền vội vàng đáp . Nàng dám chậm trễ, hành lễ với hai lui ngoài. Khi buông tấm rèm gấm xuống, nàng khẽ liếc thiếu nữ mặc y phục lụa trơn ánh đèn ấm áp, nhớ thần sắc khi chuyện khi nãy, trong lòng khỏi khẽ rùng .

 

Đợi Sơ Phất lui xuống.

 

Lâm thị mới buông chiếc khăn đang bịt miệng Hoắc Lệnh Đức, nắm tay nàng kéo xuống bên cạnh. Ánh mắt bà nữ nhi sâu thẳm khó dò, giọng trầm thấp: “Những lời , là ai dạy con?”

 

Hoắc Lệnh Đức tự nhiên cũng nhận điều khác thường nơi mẫu . Nàng ngẩng đầu Lâm thị, thấy vẻ mặt nghiêm nghị của bà, sắc mặt bất giác tái vài phần, giọng cũng nhỏ : “Không ai dạy con cả…” Dứt lời, dường như nhớ đến những lời đồn đãi , nàng cúi đầu, hai tay siết c.h.ặ.t chiếc khăn lụa đến nhăn nhúm: “Nàng trở về khiến mẫu khó xử, hề để mắt. Mẫu đám nô tì bên đang bàn tán về .”

 

Nói đến đây, nàng thoáng dừng , ngẩng đầu Lâm thị chớp mắt, trong giọng lộ vài phần ấm ức: “Mẫu , con thích nàng .”

 

Nghe , sắc mặt Lâm thị cũng trở nên khó coi. Chuyện bà Hoắc Lệnh Nghi cho mất mặt tại Cẩm Thắt Trai trưa nay truyền khắp vương phủ. Trong lòng bà há chẳng mong nàng c.h.ế.t quách ở bên ngoài . Nếu nha đầu thật sự mất mạng, bà nuốt cơn uất ức .

 

Chỉ là những lời tuyệt thể mặt Hoắc Lệnh Đức, càng thể để phát từ miệng nàng.

 

Nghĩ đến đây, Lâm thị khẽ vỗ lên tay nữ nhi, giọng hạ thấp: “Dẫu con ưa, thậm chí chán ghét nó đến , cũng ghi nhớ cho rõ. Nó là Phù Phong Quận chúa do đích Bệ hạ ban phong, sắc chỉ và kim ấn danh chính ngôn thuận. Ngay cả , khi đối diện cũng giữ lễ cung kính.”

 

vẫn dừng , đôi mày khẽ nhíu, giọng càng thêm trầm xuống: “Con , nếu những lời lọt tai kẻ khác, sẽ dẫn đến hậu quả thế nào ?”

 

Hoắc Lệnh Đức dẫu vẫn còn nhỏ, sắc mặt càng thêm tái nhợt, giọng run rẩy: “Mẫu , con…”

 

Nhìn dáng vẻ , Lâm thị rốt cuộc cũng nỡ. Bà khẽ thở dài, đưa tay kéo nữ nhi lòng, giọng trở nên ôn hòa: “Hài t.ử ngốc nghếch, vị trưởng tỷ của con tuyệt hạng dễ đối phó. Con nhất định giấu kín tâm tư, chớ để ngoài thấu, bằng đến lúc đó, ngay cả cũng giữ nổi con.”

 

“Vâng, nữ nhi rõ…”

 

Nghe , chân mày Lâm thị mới dần giãn , thêm điều gì nữa.

 

vẫn ôm lấy Hoắc Lệnh Đức, song ánh mắt dừng ngọn đèn đang lay động yên, ánh lửa chập chờn, phản chiếu một vẻ u trầm khó tỏ.

 

Ánh đèn mờ ảo hắt lên gương mặt đoan trang của Lâm thị, khiến thần sắc bà trở nên khó dò. Giọng dần hạ thấp: “Con là nữ nhi của , những chuyện dơ bẩn cứ để gánh vác. Cả đời dốc hết tâm huyết các con, tuyệt đối để các con xảy bất trắc.”

 

Hoắc Lệnh Đức khỏi xúc động, càng nép sát lòng Lâm thị, khẽ hỏi: “Chuyện , mẫu định xử trí thế nào?”

 

Lâm thị khẽ nhíu đôi mày lá liễu, đáp: “Hôm nay Hoắc Lệnh Nghi tay dứt khoát, lão phu nhân cũng lên tiếng, đương nhiên đưa một lời giải thích.” Nếu , nha đầu thể dễ dàng buông tha.

 

Chỉ là…

 

Nghĩ đến những lời Hoắc Lệnh Nghi ban trưa cùng dáng vẻ sắc sảo , chân mày Lâm thị càng siết c.h.ặ.t.

 

Lý bà t.ử bề ngoài chỉ là một lão phụ tầm thường, nhưng thực chất giúp bà xử lý ít việc kín đáo. Còn bên cạnh Hoắc Lệnh Quân nữa…

 

Bao năm qua bà mới khó khăn cài cắm ở bên cạnh nó, nếu thực sự nhổ sạch, bảo bà thể cam lòng.

 

Tuy nhiên…

 

Lâm thị khẽ chau mày, ngón tay giấu trong ống tay áo nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn. Hôm nay Hoắc Lệnh Nghi rốt cuộc là vô tâm thuận thế, trong lòng sớm mưu tính. Nếu là vế , thì bao năm qua, bà quả thực quá xem nhẹ nàng .

 

 

Cẩm Thắt Trai.

 

Sau khi dùng t.h.u.ố.c, Hoắc Lệnh Quân tỉnh táo hơn nhiều, tinh thần cũng dần khởi sắc, liền quấn lấy Hoắc Lệnh Nghi đòi nàng chơi cùng.

 

Hoắc Lệnh Nghi tự nhiên thuận theo ý . Nàng chiếc đôn tròn bên cạnh, cùng chơi mấy món đồ của hài t.ử. Đến khi chơi mệt, Hoắc Lệnh Quân .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thu-phu-tai-thuong-kieu-the-kho-do/chuong-7-tam-tu-cua-moi-nguoi.html.]

Đêm tháng Sáu oi bức, Hoắc Lệnh Quân khẽ cau mày, ngay cả trong lúc ngủ cũng mơ hồ lẩm bẩm “nóng”. Tri Hạ thấm ướt một chiếc khăn, định lau mồ hôi cho .

 

Hoắc Lệnh Nghi khẽ đưa tay ngăn , nhận lấy chiếc khăn từ tay Tri Hạ, vén ống tay áo, cẩn thận lau mặt và tay cho , mới nhẹ nhàng đặt tay trong chăn.

 

Hứa thị vén rèm bước , lúc thấy cảnh , trong mắt càng thêm vài phần ý dịu dàng.

 

tiến nữa, chỉ khẽ buông rèm xuống, để Tri Thu dìu rời .

 

Tri Thu ban nãy cũng trông thấy tình hình bên trong, liền nhỏ giọng thưa với Hứa thị: “Quận chúa hồi phủ, dường như đổi khác nhiều, tính tình cũng ôn hòa hơn ít.”

 

Nghe , Hứa thị chỉ mỉm , giọng vẫn dịu dàng như cũ: “Tính khí Yến Yến vốn dĩ hề kém, chỉ là ít khi bộc lộ mà thôi. Nay thấy tỷ chúng nó hòa thuận như , cũng an tâm phần nào.”

 

Lời còn dứt.

 

Tấm rèm bên trong vén lên, Hoắc Lệnh Nghi bước ngoài. Nàng trọn câu chuyện, liền mỉm hỏi Hứa thị: “Mẫu phi đang gì về con ?”

 

Tri Thu mỉm hành lễ: “Vương phi đang khen .”

 

Hứa thị đáp, chỉ khẽ , đưa tay về phía Hoắc Lệnh Nghi. Đợi nàng đến gần, bà mới nắm tay nàng, cùng xuống sập mềm. Dưới ánh nến sáng, Hứa thị chăm chú kỹ dung mạo Hoắc Lệnh Nghi. Thấy gương mặt nàng gầy so với , mắt còn vương quầng thâm nhàn nhạt, đôi mày thanh tú của bà khẽ chau : “Còn mệt, quầng mắt hiện rõ thế .”

 

Dứt lời, bà sang dặn Tri Thu: “Xuống bếp nhỏ, mang bát canh lê chưng xuyên bối đang hâm lên đây.”

 

Tri Thu khẽ đáp một tiếng lui ngoài.

 

Hoắc Lệnh Nghi gì, chỉ lặng lẽ mỉm Hứa thị. Lúc đêm khuya, bốn bề tĩnh lặng, còn ai quấy nhiễu, nàng mới rốt cuộc buông lỏng tâm phòng, để lộ nỗi nhớ nhung chôn giấu bấy lâu. Nàng khẽ tựa lòng Hứa thị, giọng mang theo vài phần mềm mại hiếm : “Nữ nhi , chỉ là đường xa mệt mỏi, nghỉ ngơi t.ử tế. Ở nhà dưỡng vài ngày là sẽ thôi.”

 

Hứa thị thoáng sững khi cảm nhận sự nũng nịu .

 

Yến Yến từ nhỏ tính tình kiên cường, sớm hiểu chuyện, mặt bà hiếm khi lộ dáng vẻ . Ngay cả khi tin Vương gia t.ử trận truyền về, nàng cũng chỉ lặng lẽ thẳng, rơi một lời, kiên cường hơn bất kỳ ai. Lần như , e rằng thực sự mệt mỏi đến tận cùng.

 

Nghĩ đến đây, Hứa thị khẽ thở dài trong lòng.

 

thêm điều gì, chỉ đưa tay ôm lấy vai Hoắc Lệnh Nghi, tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của nàng, dịu dàng như thuở nàng còn bé.

 

Trong phòng yên tĩnh, hai mẫu nữ ôm , một lời.

 

Mãi một lúc .

 

Hứa thị mới khẽ lên tiếng. Tay bà vẫn ôm lấy vai con, giọng ôn hòa như thường ngày: “Lâm trắc phi dù cũng là bề của con, việc con hôm nay quả thực phần quá tay, khiến bà mất mặt.” Từ khi sinh Hoắc Lệnh Quân mà tổn hại thể, việc trong phủ bà đều giao cho Lâm thị xử lý.

 

Bao năm qua, bà hiếm khi quản đến chuyện trong vương phủ. Việc xảy tại Noãn các trưa nay cũng là do Tri Hạ thuật .

 

Nghe xong, Hoắc Lệnh Nghi vẫn đáp.

 

Nàng khẽ nghiêng mặt mẫu phi. Dưới ánh đèn, Hứa thị vẫn giữ vẻ nhu hòa quen thuộc.

 

Từ khi ký ức đến nay, tính tình mẫu phi vẫn luôn như . Bao năm qua, nàng dường như từng thấy bà nổi giận lớn tiếng với bất kỳ ai. Rõ ràng là Tín Vương phi đường đường chính chính, để một trắc phi nắm giữ quyền quản gia. Những năm gần đây, dù là yến tiệc trong phủ đến phủ khác dự tiệc, chủ trì vẫn chỉ Lâm thị.

 

Lâu dần.

 

Người trong kinh thành Yên Kinh e rằng quên mất, Tín Vương phủ vẫn còn một vị chính phi.

 

Nghĩ đến đây, Hoắc Lệnh Nghi khẽ thẳng dậy, đưa mắt Hứa thị ánh đèn, im lặng hồi lâu mới chậm rãi mở lời: “Mẫu phi, từng oán hận tổ mẫu ?”

 

Bao năm qua, chính nàng cũng rõ bản nên hận nên hận.

 

Tổ mẫu vốn dĩ hết mực thương yêu tỷ bọn họ. Dẫu bà nhiều điều thỏa đáng, nhưng tình thương dành cho hai là thật. Hoắc Lệnh Nghi vẫn nhớ rõ, thuở nhỏ nàng từng sốt cao lui, tổ mẫu bên giường suốt một đêm chợp mắt. Đợi khi nàng hạ sốt, chính bà vì kiệt sức mà ngã bệnh, dưỡng hơn nửa tháng mới hồi phục.

 

Thế nhưng, nếu bà, Lâm thị cũng sẽ bước chân phủ .

 

Mà như , mẫu phi cùng của nàng… cũng sẽ rơi kết cục .

 

Nghĩ đến đây, bàn tay Hoắc Lệnh Nghi đang nắm lấy tay Hứa thị bất giác siết c.h.ặ.t hơn. Nàng cúi đầu, giọng khẽ lặp : “Mẫu phi, từng oán hận tổ mẫu ?”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận