Thời gian sang tháng Bảy.
Trời vẫn hửng nắng, may mưa tháng Bảy thường đến nhanh mà cũng vội, kéo dài quá lâu.
Sáng sớm hôm nay hiếm hoi mưa, cả Hoắc gia dậy từ tinh mơ để chuẩn khởi hành đến chùa Thanh Bình. Ngay cả Hoắc Lệnh Quân mới khỏi bệnh cũng theo cùng.
Hoắc An Bắc t.ử trận nơi sa trường, đến t.h.i t.h.ể cũng thể mang về, vì Hoắc gia chỉ đành lập cho ông một ngôi mộ di vật. Về , Lâm lão phu nhân còn đặc biệt bỏ một khoản tiền lớn, mua một gian Phật đường nhỏ trong chùa Thanh Bình để đặt bài vị, ngày ngày hương khói, cầu siêu cho ông.
Bà vốn là tin Phật, cho rằng bài vị đặt trong chùa, tăng nhân tụng kinh siêu độ suốt ngày đêm, thì vong linh ắt sẽ sớm vãng sinh nơi cõi cực lạc.
Chùa Thanh Bình tọa lạc một ngọn núi phía Đông ngoại thành. Hôm nay ngày rằm mồng một, vì xe ngựa của Hoắc gia khá thuận lợi. Khi xe dừng cổng chùa, Hoắc Lệnh Nghi liền đưa tay dìu Lâm lão phu nhân bước xuống.
Có lẽ do trận mưa đêm qua, lúc quanh chùa vẫn còn bảng lảng nước, từ xa tựa như tiên sơn lầu các, mờ ảo mà thanh tĩnh.
Tiếng kinh Phật văng vẳng truyền từ trong chùa.
Hoắc Lệnh Nghi vốn tin quỷ thần, mà cảnh tượng cũng khỏi sinh vài phần trang nghiêm. Nàng khẽ hít sâu một , định tâm tư, tiếp tục dìu Lâm lão phu nhân trong.
Ngoài cổng chùa tăng nhân tri khách chờ sẵn. Thấy đoàn đến, họ liền rũ mắt cung nghênh. Vị tăng dẫn đầu chắp tay hành lễ, hướng về phía Lâm lão phu nhân : “Lão phu nhân, việc chuẩn thỏa đáng, xin mời .”
Nói , vị tăng nghiêng , dẫn đường đưa tiến trong chùa.
…
Chùa Thanh Bình cơn mưa hiện lên vẻ tĩnh mịch hiếm .
Mọi theo chân vị tăng tri khách tiến sâu trong. Lúc trong chùa nhiều , phần lớn tăng nhân đều đang tụng kinh lễ tại chính điện, chỉ còn vài tiểu tăng quét dọn nơi sân. Thấy đoàn qua, họ liền rũ mắt nép sang một bên, miệng khẽ niệm pháp hiệu.
Giờ vẫn còn sớm, mặt trời lên cao, những phiến đá xanh lát đường còn vương ẩm, thoảng chút lạnh của đêm mưa tan.
Đoàn nhà họ Hoắc xuyên qua dãy thiền viện, cuối cùng dừng một gian Phật đường nhỏ tĩnh lặng. Vị tăng tri khách dừng bước, xoay chắp tay hành lễ nữa.
Mọi cũng đáp lễ. Đám nha và bà t.ử của Hoắc gia bên ngoài chờ đợi, chỉ mấy vị chủ t.ử bước trong.
Phật đường rộng, ánh sáng phần u tịch. Nguồn sáng duy nhất là hai hàng đèn trường minh đặt giá gỗ khắc kinh văn, ánh lửa lay động, chiếu rọi gian tĩnh lặng. Chính giữa đặt một hương án, bên bày thơm cùng hoa quả tươi mới. Phía nữa là một lư hương hình thú. Nén hương trong lư vặn cháy hết, làn khói mỏng vẫn còn lững lờ giữa trung, che mờ đôi dòng chữ khắc bài vị.
Đợi làn khói dần tan,
Tấm bài vị siêu độ bằng gỗ sơn đen hiện rõ mắt, phía khắc tám chữ dát vàng: “Trấn Quốc Đại Tướng Quân Hoắc An Bắc”. Chỉ vỏn vẹn tám chữ, mà khắc họa trọn vẹn công huân một đời.
Nhìn bài vị mắt, ai nấy đều khỏi xót xa. Lâm lão phu nhân càng kìm mà lệ rơi. Cả đời bà chỉ một nhi t.ử, nay bất hạnh qua đời, dẫu là vì xã tắc giang sơn, nỗi lòng của mẫu cũng khó lòng chịu đựng.
Bà giấu nổi bi thương, một tay cầm khăn lau lệ, tay run run, giọng nghẹn ngào với Hoắc Lệnh Nghi: “Con lên thắp cho phụ vương con mấy nén hương .”
Việc vốn nên do đích tôn trưởng t.ử đảm nhận.
Chỉ là Hoắc Lệnh Quân tuổi còn nhỏ, mới khỏi bệnh, tự nhiên thể gánh vác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thu-phu-tai-thuong-kieu-the-kho-do/chuong-13-le-te-tai-chua-thanh-binh.html.]
Hoắc Lệnh Nghi khẽ đáp một tiếng, đưa tay lấy ba nén hương giá, châm lửa quỳ xuống bồ đoàn.
Sống lưng nàng thẳng tắp, ánh mắt nhuốm bi thương dừng hàng chữ nơi bài vị. Hàm siết c.h.ặ.t, đôi môi đỏ khẽ mím, lộ nét kiên cường hợp với tuổi tác.
Nàng một lời, chỉ lặng lẽ bài vị mặt. Đây đầu nàng quỳ tế phụ vương theo cách .
Chỉ là so với kiếp , khi cảm thấy trời đất như sụp đổ, Hoắc Lệnh Nghi của hiện tại tuy vẫn chất chứa bi thương và xót xa, nhưng còn để bản chìm đắm trong nỗi đau nữa.
Nàng khẽ rũ mắt, cúi hành đại lễ ba quỳ chín lạy bài vị. Đến khi trán chạm đất cuối, nàng mới chậm rãi dậy, cắm nén hương lư, lùi sang một bên để những khác lượt tiến lên tế bái.
Đợi hành lễ xong,
Hoắc Lệnh Nghi dâng lên bài vị những bản kinh siêu độ do chính tay nàng chép, tỏ lòng thành kính.
Đến lúc rời , nàng vẫn kìm mà ngoái đầu . Phật đường vẫn tĩnh lặng như ban đầu, nhưng nàng tựa hồ thể xuyên qua tấm bài vị mà trông thấy phụ vương. Người hẳn đang mỉm , dùng ánh mắt ôn hòa, nho nhã dõi theo bọn họ.
Nghĩ đến dáng vẻ năm xưa của phụ vương, vành mắt nàng khỏi đỏ lên.
Hoắc Lệnh Quân dường như cũng cảm nhận nỗi buồn của tỷ tỷ, bé ngước nàng, đưa bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay nàng, khẽ gọi một tiếng: “Tỷ tỷ...”
Dẫu vẫn còn nhỏ, tuy từ bé dạy rằng nam nhi dễ rơi lệ, nhưng tấm bài vị chính là phụ vương mà bé kính trọng nhất, thể thật sự kìm nén .
Nghe tiếng gọi, nàng lúc mới bừng tỉnh.
Nàng cúi xuống Hoắc Lệnh Quân, thấy trong mắt ngấn lệ. Một tiếng thở dài khẽ thoát , nàng đưa tay xoa nhẹ đầu , dịu giọng : “Đừng sợ, tỷ ở đây.”
Đệ còn nhỏ.
Từ nay về , mà thể nương tựa, cũng chỉ còn nàng và mẫu phi.
Kiếp , nàng thể bảo cho họ chu bình an.
Nay cơ hội , nàng tuyệt đối sẽ để bi kịch năm xưa lặp họ thêm nào nữa.
Nghĩ đến đây, Hoắc Lệnh Nghi khẽ liếc Lâm thị một cái, nắm lấy tay Hoắc Lệnh Quân, nhẹ giọng : “Đi thôi.”
Lâm thị tại chỗ, theo bóng hai tỷ dần khuất xa. Đôi mày vốn luôn điềm tĩnh của bà khỏi khẽ nhíu . Ánh mắt ban nãy của Hoắc Lệnh Nghi, bà thấy rõ, đó là thần sắc khác biệt so với . Chính sự khác biệt khiến trong lòng bà dâng lên một tia bất an, tim cũng theo đó mà đập nhanh hơn vài nhịp.
Từ khi Hoắc Lệnh Nghi trở về từ biên thùy, bà cảm nhận sự đổi nơi nàng, chỉ là tính tình mà dường như ngay cả tâm cơ cũng trở nên sâu kín hơn, khiến khó lòng dò xét.
“Mẫu ?”
Hoắc Lệnh Đức thấy vẻ thất thần mặt Lâm thị, trong mắt khỏi lộ vài phần nghi hoặc: “Người ?”
Lâm thị lúc mới hồn, khẽ lắc đầu, định tâm trí : “Không gì, chúng cũng thôi.”
Lời tác giả: Chương , Thủ phụ Đại nhân lên sàn~