Lâm lão phu nhân vốn sùng Phật, khi tế bái xong liền đến thiền phòng của trụ trì để giảng kinh.
Lâm thị cùng Hoắc Lệnh Đức tự nhiên theo hầu bên cạnh. Hoắc Lệnh Nghi vì đưa Hứa thị và Hoắc Lệnh Quân trở về thiền phòng .
Tuy dần hồi phục, nhưng tiết trời tháng Bảy thất thường, Hoắc Lệnh Quân tuổi còn nhỏ, càng cẩn trọng giữ gìn. Hoắc Lệnh Nghi ở bên cạnh, cùng chơi đùa một lúc. Đợi ngủ say, nàng mới sang với Hứa thị: “Con thắp cho một ngọn đèn trường minh.”
Đèn trường minh cửa Phật là để cầu phúc cho một đời bình an thuận toại.
Hứa thị liền đặt chén xuống, mỉm gật đầu, dặn dò Hoắc Lệnh Nghi vài câu, sai Đỗ Nhược cẩn thận hầu hạ, lúc mới để nàng rời .
Sau khi họ khuất, Tri Thu dìu Hứa thị trong, dịu giọng : “Quận chúa hiện giờ trông khác xưa nhiều.”
“ …”
Trong mắt Hứa thị ánh lên ý , ngay cả nỗi sầu muộn và thương cảm đó cũng vơi đôi phần: “Trải qua chuyện , Yến Yến quả thực trưởng thành hơn nhiều.”
Nói đoạn, bà đưa mắt Hoắc Lệnh Quân đang yên giấc trong phòng, ý nơi khóe mắt càng thêm dịu dàng, giọng cũng trở nên ôn hòa: “Chỉ cần hai tỷ bình an vô sự, những chuyện khác đều cầu.”
…
Đăng lầu tọa lạc ở phía Đông chùa Thanh Bình, nối liền với một lối nhỏ u tịch, phía là núi non trùng điệp xanh mướt. Lúc mặt trời lên cao, nhưng trong núi sương mù còn dày, từ xa, tòa lầu như ẩn như hiện giữa chốn tiên sơn, đến gần mới thể trông rõ bộ diện mạo.
Đăng lầu cao chín tầng, bên ngoài phủ sứ trắng, chạm khắc đầy tượng Phật, khung cửa bằng lưu ly. Chỉ thoáng liếc qua cũng thể thấy ánh đèn bên trong lầu lấp lánh dứt.
Khi bước trong, một vị lão tăng tiến lên đón tiếp. Đỗ Nhược tiến lên dâng tiền hương dầu, Hoắc Lệnh Nghi tự tay điểm hai ngọn đèn trường minh, một ngọn cầu phúc cho mẫu phi, một ngọn dành cho Lệnh Quân. Tim đèn tuy nhỏ, nhưng ánh lửa sáng trong mà rực rỡ.
Nàng nâng đèn trường minh đặt tượng Phật, đó quỳ xuống bồ đoàn, thần sắc dần trở nên trang nghiêm.
Hoắc Lệnh Nghi khẽ nhắm mắt, hai tay chắp , dung nhan hiện rõ vẻ thành tâm hiếm thấy.
Thực , bất luận là kiếp kiếp , nàng từng tin thần Phật. Thế gian muôn vạn sinh linh, mà Phật chỉ một, thể độ tận chúng sinh. Thế nhưng lúc , nàng nguyện dâng lên một phần thành tâm nơi cửa Phật, chỉ vì những bên cạnh. Nàng chỉ mong họ một đời bình an thuận toại, vui vẻ an khang.
Trong Đăng lầu, dường như vẫn văng vẳng tiếng kinh Phật truyền đến từ xa.
Nghe tiếng kinh , tâm trí Hoắc Lệnh Nghi dần trở nên tĩnh lặng. Nàng cứ thế quỳ hơn hai khắc, đến khi Đỗ Nhược tiến lên đỡ dậy, hai chân tê dại. Nghỉ ngơi chốc lát, nàng mới để Đỗ Nhược dìu ngoài.
Trước khi rời , nàng vẫn kìm mà ngoái đầu .
Tượng Phật kim bích huy hoàng vẫn giữ ấn hoa sen, nụ từ bi như bao dung vạn vật, còn những ngọn đèn trường minh điện vẫn tỏa ánh sáng lấp lánh dứt.
“Quận chúa?”
Đỗ Nhược khẽ gọi bên cạnh.
“Đi thôi.”
Hoắc Lệnh Nghi thu hồi tầm mắt, tiếp tục bước ngoài. Vừa rời khỏi Đăng lầu, bầu trời bỗng chốc đổi sắc, chỉ trong khoảnh khắc, mưa ào ào trút xuống. Mưa tháng Bảy đến dữ dội, hạt mưa rơi xuống mang theo chút đau rát da.
Đỗ Nhược nhíu mày quanh, thấy cách đó xa một gian Phật đường, liền lên tiếng: “Quận chúa, là chúng sang đó trú tạm?”
Thiền phòng còn cách một quãng, nếu cứ vội vã chạy về, e rằng sẽ ngoài chê dung nghi chỉnh tề.
Hoắc Lệnh Nghi tự nhiên hiểu rõ điều nên lên tiếng. Hai liền nhanh ch.óng bước về phía gian Phật đường .
Cơn mưa bên ngoài quá lớn, mái hiên cũng chẳng che bao nhiêu. Đỗ Nhược gõ cửa hồi lâu mà thấy động tĩnh, cuối cùng hai đành đẩy cửa bước .
Vừa trong Phật đường, Hoắc Lệnh Nghi để mặc Đỗ Nhược phủi nước mưa , còn nàng tự cầm khăn lau nước mặt, đôi mắt đào hoa khẽ đảo một vòng quan sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thu-phu-tai-thuong-kieu-the-kho-do/chuong-14-phat-duong-tru-mua.html.]
Phật đường vắng lặng, thấy bóng . Bên trong bài trí gọn gàng, sạch sẽ, toát lên vài phần thanh nhã khác thường. Nhìn qua giống nơi dành cho tăng nhân khách hành hương lui tới, mà tựa như chủ nhân từ .
Đợi lau khô cho Hoắc Lệnh Nghi xong, Đỗ Nhược mới tự sửa sang y phục của , khẽ lên tiếng: “Quận chúa, là chúng trong tạm một lát?”
Cơn mưa e rằng thể dứt ngay, mà bên ngoài chỗ nghỉ chân.
Hoắc Lệnh Nghi khẽ lắc đầu: “Nơi rõ là của ai, chúng vô cớ xông là thất lễ, cứ ở gian ngoài một lát là .”
Nếu thực sự chủ nhân, thể chọn vị trí như ắt hẳn hạng tầm thường. Năm xưa gian Phật đường của phụ vương, chỉ tiêu tốn nhiều tiền bạc, mà chủ yếu là nhờ trụ trì cảm niệm công lao hiển hách cả đời của , mới cho phép chọn một chỗ trong chùa Thanh Bình để thờ phụng.
Nghĩ đến đây, nàng khẽ rũ mắt, song ý niệm chỉ thoáng qua tan biến. Thôi thì cứ tạm nơi gian ngoài chờ mưa tạnh, đó tìm tăng nhân trong chùa một lời cáo , hẳn cũng đến mức sinh chuyện.
Hoắc Lệnh Nghi thêm, tiến lên mở cánh cửa sổ gỗ. Bên ngoài mưa vẫn trút xuống ào ạt, gió lùa qua khiến vạt áo nàng khẽ lay động, túi thơm và ngọc bội bên hông va phát những âm thanh thanh thúy.
Nàng chắp tay cửa sổ. Đăng lầu đối diện, màn mưa dày đặc vẫn tỏa ánh sáng rực rỡ. Có lẽ chính ánh đèn nơi Đăng lầu mang theo vài phần tĩnh lặng, khiến Hoắc Lệnh Nghi về phía đó, lòng bỗng sinh cảm giác an yên hiếm .
…
Trong gian thiền phòng phía trong.
Lục Cơ nam t.ử áo xanh đang quỳ bồ đoàn, khẽ lên tiếng: “Chủ t.ử.”
Lý Hoài Cẩn vẫn mở mắt, chỉ đáp một tiếng “Ừm” khẽ. Bàn tay vẫn từng hạt tràng châu, môi mấp máy niệm kinh Vãng Sanh. Đợi niệm xong, mới chậm rãi mở đôi mắt phượng lạnh nhạt, ánh dừng tấm bài vị nơi hương án, thu tràng hạt quấn cổ tay.
Trong thiền phòng ánh sáng mờ nhạt, chỉ làn hương khói từ lư hương tỏa thứ ánh sáng leo lét.
Lý Hoài Cẩn dậy, ánh mắt vẫn rời khỏi bài vị mặt. Đầu ngón tay vô thức miết nhẹ viên tràng châu tròn nhẵn, giọng thản nhiên mà lạnh lẽo: “Nếu họ trong thì cứ mặc kệ.”
Lục Cơ khẽ đáp một tiếng , nhưng trong lòng khỏi sinh nghi. Nơi ngay cả trong phủ họ Lý cũng từng đặt chân tới, mà chủ t.ử cho phép ngoài lưu ở gian ngoài, quả thực hiếm thấy. Tuy , cũng dám nghĩ nhiều. Chủ t.ử từ đến nay tâm tư thâm trầm, hành sự đều dụng ý riêng. Nghĩ đến đây, Lục Cơ liền im lặng, dám thêm.
Đợi Lục Cơ lui xuống...
Lý Hoài Cẩn vẫn rũ mi, thần sắc thanh lãnh dừng tấm bài vị mặt. Hắn một lời, nét mặt cũng hề biến đổi, chỉ đôi môi mỏng khẽ mím , khiến đường quai hàm lộ vài phần cứng rắn.
Phải một lúc lâu , mới xoay , đưa tay đẩy cánh cửa sổ phía . Ánh sáng từ bên ngoài theo khe cửa tràn , chiếu rõ tấm bài vị đặt hương án, phía hề khắc lấy một chữ.
Bên ngoài mưa rơi như trút, Lý Hoài Cẩn trong phòng, ánh mắt hướng về Đăng lầu cách đó xa, thần sắc trống rỗng. Tay vẫn chậm rãi tràng hạt nơi cổ tay, mặc cho gió mưa lùa , thấm ướt y phục, mà gương mặt thanh lãnh vẫn chút lay động.
Phật đường tĩnh lặng đến mức gần như còn tiếng động.
Một ở ngoài, một ở trong, cùng về phía Đăng lầu giữa màn mưa dày đặc, lặng im một lời.
…
Đợi đến khi mưa tạnh, qua hơn hai khắc. E rằng mẫu phi lo lắng, Hoắc Lệnh Nghi dám chậm trễ, liền cùng Đỗ Nhược bước ngoài.
Chỉ là khi rời , nàng vẫn kìm mà ngoái đầu gian Phật đường phía .
“Quận chúa, chuyện gì ?”
Đỗ Nhược thấy nàng dừng bước, liền khẽ hỏi.
Hoắc Lệnh Nghi lắc đầu, ánh mắt vẫn dừng gian Phật đường hồi lâu, mới nhẹ giọng đáp: “Không gì.”
Chỉ là trong lòng nàng mơ hồ cảm thấy, dường như nào đó vẫn đang dõi theo .
Lời tác giả: Bài vị chữ, những bí mật Đại nhân Thủ phụ quá nhiều, quá nhiều.