Lần đầu tiên cô mất vẻ điềm tĩnh thường ngày, lao thẳng lòng Quý Hành.
"Họa Họa, em thế?" Quý Hành vẫn hiểu rõ chuyện gì đang xảy .
Nói cũng thật khéo, ngày hôm đó rời khỏi nhà họ Cảnh thì nhận điện thoại của cha, yêu cầu nước ngoài để thúc đẩy một dự án hợp tác.
Về việc điều tra, vẫn kịp thực hiện.
"Cô bắt nạt em ? Vẫn giám định huyết thống ? Cô vẫn còn ở nhà họ Cảnh ?"
Vân Thấm đáp lời, đôi vai khẽ run rẩy như thể đang .
"Họa Họa, đừng nữa, sẽ luôn về phía em." Quý Hành thấy , trong lòng khỏi dâng lên một niềm thương xót.
Suốt mấy năm gắn bó, trong ấn tượng của , "Cảnh Nguyệt Họa" là một dịu dàng và kiên cường, bao giờ rơi nước mắt mặt .
Chắc chắn cô chịu uất ức ghê gớm lắm mới như .
Mặc dù trong mấy đối đầu ngắn ngủi đó, mắng cho đến nghẹn họng, nhưng thực chất chẳng hề để mắt.
Với , chẳng qua chỉ là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o mồm mép tép nhảy mà thôi.
Hào môn ai là kẻ ngu cả, nhà họ Cảnh đời nào để tâm đến chuyện huyết thống.
Chỉ cần chứng minh quan hệ m.á.u mủ với bọn họ, chờ đón chắc chắn sẽ là việc tống khỏi cửa và những đòn trả thù âm thầm nhưng tàn khốc.
「Đã xảy chuyện gì, em từ từ kể cho ?」 Quý Hành nắm tay cô xuống chiếc ghế dài trong hoa viên, dáng vẻ cực kỳ kiên nhẫn và dịu dàng.
Cả khuôn mặt hiện rõ vẻ: Anh sẽ chống lưng cho em.
Vân Thấm chút cảm động, nhưng nước mắt trào nhiều hơn.
「Cô tay đ.á.n.h em, hôm đó em chỉ chuyện hẳn hoi với cô thôi mà...」
Vân Thấm tỉ mỉ kể lể những chuyện xảy ở nhà họ Cảnh trong thời gian vắng mặt.
「Em cũng tại cô quan hệ huyết thống với ba . Nếu cô là thiên kim thật sự, còn em thì ? Chẳng lẽ em đúng là đứa trẻ thất lạc khác như lời họ ?」
「 bây giờ trong mắt chỉ cô , thừa nhận em, cũng cho phép em xuất hiện mặt đứa con gái mới trở về của , mặc dù em là đứa trẻ do chính tay nuôi nấng suốt bao năm qua.」
「A Hành, em thấy m.ô.n.g lung quá. Nếu em là Cảnh Nguyệt Họa, ngay cả cũng sẽ thuộc về khác ?」
Nước mắt cô đọng hàng mi, giống như đang bám lấy một khúc gỗ trôi sông, nắm c.h.ặ.t lấy tay Quý Hành.
Quý Hành thấy chuyện cô đ.á.n.h thì mặt đầy vẻ giận dữ.
Cố nén cảm xúc tiếp, chỉ thấy chuyện thật quá hoang đường.
13.
「Bác Cảnh và Cảnh Yến thì ?」
「Kết quả giám định huyết thống là cùng ?」
「Em yên tâm, sẽ để em chịu uất ức vô ích .」
Mỗi câu hỏi của Quý Hành, Vân Thấm đều nghiêm túc trả lời.
「Ba bận, ông hề ngược đãi em, nhưng thể quyết định . Còn về cả, khi em mất trí nhớ, luôn mấy thiết với em, giờ ngược còn vẻ hợp tính với vị hơn.」
「Giám định đầu là do trai phụ trách, ba cũng kiểm tra mấy , thấy vấn đề gì.」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thien-kim-dat-chuan/chuong-7.html.]
「Em tin , A Hành. em vì em mà rạn nứt mối quan hệ với nhà họ Cảnh.」
Cô tỏ dịu dàng, thấu hiểu, lời nào cũng như đang suy nghĩ cho Quý Hành.
「Sẽ , chú Cảnh lớn lên từ nhỏ mà. Anh chỉ vì em, mà còn để cho họ kẻ khác che mắt.」
Quý Hành cô chịu áp lực quá lớn, khẽ vuốt ve mái tóc dài của cô gái trong lòng.
Từng cử chỉ đều toát lên sự trân trọng.
「Này, Họa Họa, đừng buồn nhé, cũ thì mới đến. Cái gã mặt trắng Quý Hành còn sạch sẽ nữa , chúng cần nhặt rác.」
cũng ngờ chỉ là hoa viên hít thở khí mà đụng trúng màn tâm tình đầy tình tứ của hai .
Ánh mắt của mấy cô bạn bên cạnh cứ vô tình hữu ý mà lên đỉnh đầu .
[Ký chủ, bọn họ đang tìm cái gì ?] 007 kìm tò mò lên tiếng.
Còn tìm cái gì nữa, đương nhiên là tìm xem cái sừng đầu to đến mức nào .
Sắc mặt chút khó coi, Quý Hành dù vẫn còn mang danh nghĩa vị hôn phu của mà.
Vì , chẳng hề chút chột lén lút của kẻ trộm, trái còn nghênh ngang bước .
「Ôi chao, xem, thật là một đôi uyên ương khốn khổ bản lĩnh đấy chứ.」
Quý Hành và Vân Thấm đột ngột phiền, giật nảy kinh hãi.
Thấy tới là , sắc mặt bọn họ càng thêm khó coi.
「Vị tiểu thư , giáo d.ụ.c của cô thực sự khiến lo ngại đấy.」 Quý Hành mỉa mai đáp trả.
「Trước khi câu đó thì bản Quý Hành. Một gã đàn ông bẩn thỉu hôn ước với chị nhưng mập mờ dây dưa với gọi là em gái, lấy tư cách gì mà chỉ trích khác.」
khẩy một tiếng, khinh bỉ lướt qua hai bọn họ.
Thấy Quý Hành định phản bác, tiếp lời luôn.
「Cô em gái ngoan của với ? mới là Cảnh Nguyệt Họa, còn cô hả, chỉ là đứa em gái song sinh thất lạc mà thôi.」
「Ồ, đúng , chắc cô vẫn cho tên mới nhỉ? Cô tên là Cảnh Vân Thấm đấy. Sau đừng gọi là Họa Họa nữa, phát tởm .」
「Bản tiểu thư sở thích thu gom rác thải. Nếu em gái thì chị như cũng nên rộng lượng một chút, tặng Quý Hành cho cô đấy.」
mặc kệ khuôn mặt ngày càng xanh mét của , cũng chẳng thèm quan tâm đến những tiếng khúc khích xung quanh.
Bằng cách coi như một món đồ thể tùy ý định đoạt, hôm nay dẫm nát mặt mũi của Quý Hành xuống chân .
14.
「Em đấy, cái miệng đúng là chẳng chịu nhường ai bao giờ.」
Chuyện xảy ở bữa tiệc như mọc thêm cánh, lan truyền nhanh ch.óng trong giới thượng lưu.
Quý Hành nuốt trôi cơn giận , bắt đầu điều tra về sâu hơn.
Cảnh Yến suýt chút nữa thì sơ hở, để tìm vài manh mối.
「Anh nên cảm ơn vì em tác thành cho đôi lứa mới đúng, em sai câu nào ?」 mấy bận tâm, tra thì cứ tra, chẳng gì sợ cả.
Dáng vẻ vô tư lự của thở dài. Im lặng hồi lâu, cuối cùng Cảnh Yến cũng lên tiếng.