"Được, đích nấu cho con, chờ con tỉnh dậy là thể ăn ."
Bà hận thể ngay lập tức nấu hết những món sở trường của , nhưng bảo bối của bà mệt , thôi cứ chờ , chờ con bé ngủ dậy...
"Mẹ là nhất!"
phấn khích hôn "chụt" một cái rõ kêu lên mặt bà, chẳng mang theo thứ gì, cũng chẳng thèm với ai câu nào, nhắm thẳng mục tiêu là căn phòng cũ của lầu mà chạy tới.
Đẩy cửa , cách bài trí trong phòng hề đổi, còn sạch sẽ như mới, qua là dọn dẹp định kỳ.
Vân Thấm ở lầu sắc mặt càng khó coi hơn, đó là cấm địa của ngôi nhà , cô cứ ngỡ đó là mật thất chứa đồ quan trọng nên bao giờ dám bước chân .
Chỉ là ngày nào cũng đó ở một lúc.
Vậy mà đẩy cửa bước một cách dễ dàng như thế.
Hóa , đó mật thất gì cả, chỉ là một căn phòng, một căn phòng thuộc về riêng mà thôi.
5.
Tiếng khóa cửa lạch cạch khiến cô sực tỉnh, lúc mới phát hiện ánh mắt dò xét của Cảnh Yến dừng từ lâu.
"Anh, chuyện gì ?"
Cô cảm thấy mí mắt giật giật, lên tiếng hỏi.
Cảnh Yến gì, chỉ cô , ánh mắt thản nhiên khiến thấy chột một cách lạ lùng.
"Anh?" Cô gọi một tiếng.
"Không gì, chút thôi." Cảnh Yến bỏ lỡ sự mất tự nhiên thoáng qua mặt cô .
Anh nhún vai, tùy tiện đáp lệ.
nhịn mà nghĩ thầm, nếu là tính cách đây, chắc chắn sẽ vì câu trả lời nhạt nhẽo của mà trợn trắng mắt, sẵn tiện còn tống tiền tiêu vặt của nữa.
Chứ im lặng và chút cẩn trọng như bây giờ.
"Này! Cảnh Yến."
Tiếng gọi của từ lầu đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của .
khoanh tay tựa khung cửa, thấy sang liền hếch cằm lên.
"Có đang lén giấu quỹ đen ? Mau nộp đây."
Nếu dám bảo là đưa cho con hàng giả dùng thì c.h.ế.t chắc với !
Cảnh Yến ngẩn , ngoài dự kiến mà hiểu ngay ý , đó bật .
" là đồ bá đạo mà, đại tiểu thư của ơi."
Hóa , vẫn chẳng đổi chút nào.
"Đừng lải nhải." chẳng hề thấy ngại ngùng chút nào vì câu trêu chọc đó.
Từ nhỏ chúng chung sống như , rõ ràng tiền tiêu vặt của nhiều hơn Cảnh Yến nhiều.
Thế nhưng luôn lấy lý do đủ tiêu để chiếm đoạt tiền của .
Cảnh Yến đối với đứa em gái duy nhất luôn là nấy, đừng là chút tiền tiêu vặt, chỉ cần mở miệng, dù là gì cũng sẽ tìm cách mang về cho .
Cô gái phớt lờ siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, cô bao giờ dám thản nhiên đòi tiền gia đình như thế.
Càng tới đối tượng là trai lớn hơn cô vài tuổi, vốn tính tình nghiêm túc và lạnh lùng.
Sau một giấc ngủ dài, tâm trạng của cực kỳ .
Cảnh Yến thật sự ngoan ngoãn bù cho năm năm tiền tiêu vặt, hiếm khi thấy hôm nay còn chút thuận mắt.
sự thuận mắt chẳng duy trì bao lâu.
"Của em!"
"Mẹ xem kìa!"
và cùng lúc gắp trúng một miếng sườn, vì giành nên liền sang mách .
"A Yến." Mẹ gọi một tiếng, rõ ràng là đang bênh vực một cách lộ liễu.
"Thôi , của em tất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thien-kim-dat-chuan/chuong-3.html.]
Vẫn như khi, Cảnh Yến nhượng bộ, vốn chẳng ý định tranh giành thật, chẳng qua chỉ là thói quen trêu chọc mà thôi.
"Anh cả, chỗ em vẫn còn , miếng sạch sẽ động ạ." Cô gái bên cạnh chúng tranh chấp, Cảnh Yến lùi bước.
Cô ngập ngừng lên tiếng.
Trong lời mang theo ý vị nịnh nọt và thiết, vì bản gạt khỏi bầu khí kỳ lạ .
Cảnh Yến chút bất ngờ.
Đây là đầu tiên cô dám bạo dạn bày tỏ ý như thế trong suốt những năm qua kể từ khi trở về.
Thấy Cảnh Yến từ chối ngay lập tức, Vân Thấm thử gắp miếng sườn đó định bỏ bát .
"Không ăn nữa, bẩn c.h.ế.t , là nước miếng của ."
"Ghét quá mất!"
lúc đột ngột phát tác, tay Vân Thấm khựng , đôi đũa gắp c.h.ặ.t.
Miếng sườn đó cứ thế rơi xuống mặt bàn.
Lời từ chối kịp khỏi miệng của Cảnh Yến nuốt ngược trong.
"Bẩn thì chúng ăn nữa, để món mới cho Họa Họa. Đừng giận nữa nhé." Đối với sự ngang ngược vô lý của , dịu dàng dỗ dành.
"Chẳng là ai năm tuổi vẫn còn tè dầm, sợ mất mặt cho bố , rốt cuộc sai bảo giặt ga giường cho nhỉ."
"Hồi nhỏ chính là bỉm cho em còn chẳng thèm chê, giờ em bày đặt chê ? là cái nết."
Cảnh Yến bật vì tức, gắp miếng sườn mà chê bẩn lên, c.ắ.n một miếng thật mạnh.
"Cảnh Yến, liều mạng với !"
Lịch sử đen tối khui giữa thanh thiên bạch nhật, mắt như phun lửa, cơm cũng chẳng buồn ăn nữa, lao đuổi đ.á.n.h Cảnh Yến.
Bữa cơm bỗng chốc trở nên hỗn loạn, gà bay ch.ó sủa.
Mẹ cũng ngăn cản, chỉ mỉm dặn dò.
"Họa Họa, chạy chậm thôi, kẻo ngã con."
Đã lâu lắm gia đình mới náo nhiệt như thế .
Lúc khí vô cùng hòa thuận, dường như chẳng ai để ý đến sự thất lạc và vẻ lạc lõng của Vân Thấm.
6.
"Chúng chuyện một chút ." Cô thiếu kiên nhẫn hơn tưởng.
Cánh cửa phòng gõ vang, mở cửa là gương mặt quen thuộc đến cực điểm .
chắn ở cửa, hề ý định cho cô phòng.
"Nói chuyện? Cô lấy cái gì để chuyện với ?"
soi xét, đ.á.n.h giá cô từ xuống một lượt.
Ánh mắt kiên cường và quật cường đó nên xuất hiện khuôn mặt rạng rỡ đầy cuốn hút .
Trông nó cứ tách biệt chẳng khác nào một con b.úp bê giả tạo.
" thứ cô chẳng qua chỉ là tiền, những gì cả cho cô sẽ đòi , cô còn bao nhiêu, sẽ cố gắng đáp ứng."
" hy vọng cô đừng đến lừa gạt và phiền gia đình nữa."
Vân Thấm ngờ rằng, một kẻ là thiên kim giả đưa bất cứ bằng chứng nào như , thể ở nhà họ Cảnh một cách dễ dàng như .
Dù là kẻ mạo danh, nhưng cô vẫn nảy sinh cảm giác nguy hiểm.
Cách chung sống với nhà họ Cảnh quá đỗi tự nhiên và thuần thục, đó chính là thứ mà cô thiếu hụt.
Ngay cả bố Cảnh, vốn kiên quyết đòi giám định huyết thống cũng bắt đầu d.a.o động. Thậm chí khi xác định phận, ông vẫn sẵn sàng tặng món trang sức trị giá hàng chục triệu.
Đó chẳng là một loại công nhận từ tận đáy lòng .
Cô thể để chuyện tiếp tục phát triển theo hướng nữa.
"Xì, cô cũng tính toán đấy."