"Nghe thấy hả đồ giả mạo, mới là Cảnh Nguyệt Họa. Mày từ đến thì cút xéo về đó ." Vẻ đắc ý mặt thèm che giấu, lời thốt càng khiến Quý Hành nhíu c.h.ặ.t mày.
Anh sang một khác bàn ăn, từ đầu đến cuối vẫn hề lên tiếng.
Anh trai - Cảnh Yến.
Anh vẫn thản nhiên cầm ly nước, ánh mắt đảo qua đảo giữa và cô gái .
"Nhìn cái gì mà , đồ đại ngu!" Ngay khoảnh khắc Quý Hành theo hướng mắt của Cảnh Yến về phía , hung dữ mắng một câu.
Cảnh Yến bật thành tiếng.
Nghe thấy tiếng , lập tức dời mục tiêu sang Cảnh Yến.
"Anh cái gì? Anh tưởng thông minh lắm chắc?" Có mặt ở đây thì tính từng một, đứa nào nhận mà một con hàng giả dắt mũi xoay như chong ch.óng thì đều là đồ ngu tất.
khẽ tặc lưỡi, ánh mắt đầy vẻ chê bai bất mãn quét qua mấy vẫn còn đang ghế.
Cảnh Yến mắng cũng hề tức giận, đưa tay sờ mũi chút ngượng ngùng. Cái cảm giác ... đúng là quen thuộc đến c.h.ế.t .
" cô giả mạo vì mục đích gì, nhưng tuyệt đối cho phép cô lừa dối của !"
Cô gái cạnh mím môi, kiên quyết câu , cứ như thể thực sự là một con mụ l.ừ.a đ.ả.o với mục đích bất chính bằng.
"Mày hiểu tiếng ? Mày mới là kẻ l.ừ.a đ.ả.o!" là tính khí , càng hai chữ 'tiết chế' thế nào.
" ! và bố đều kết quả giám định huyết thống hẳn hoi." Tờ giấy trắng mực đen rõ ràng chính là chỗ dựa lớn nhất của cô .
khẩy một tiếng định tiếp, nhưng Quý Hành lên tiếng.
"Vậy còn cô? Cô dám giám định DNA ?"
Hắn cảm thấy đây là bằng chứng trực tiếp và rõ ràng nhất.
"Anh là cái thớ gì mà dám chuyện với kiểu đó?"
Bị cắt lời nửa chừng khiến cực kỳ khó chịu.
Quý Hành nghẹn họng. Hắn từng thấy ai ăn khó hơn . Trong ký ức của , cô bé vốn hoạt bát, vui vẻ, là viên ngọc quý nâng niu, tuyệt đối là kẻ vô văn hóa, tính tình thối tha như .
"Vị tiểu thư , sẵn sàng cùng bố giám định một nữa, cô dám ?"
Quý Hành mặt bênh vực Vân Thấm. Cô bằng ánh mắt đầy cảm kích, nương theo lời đó mà tiếp.
Cô tin chắc dám, vì thế giới thể tồn tại hai Cảnh Nguyệt Họa cùng lúc.
Cô là giấy trắng mực đen chứng minh quan hệ huyết thống, còn chắc chắn là kẻ mạo danh.
chun mũi, từ chối thẳng thừng:
"Không thèm!"
Nghe từ chối, Vân Thấm mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Con ơi, là con ghét nhất là bệnh viện mà."
như chẳng hề nhận vẻ khác lạ của cô , cứ thế rúc lòng nũng nịu, giở thói ăn vạ.
"Thực cũng nhất thiết đích , chỉ cần..." Quý Hành càng càng thấy tật giật , tỏ vẻ bất mãn hành động né tránh của .
"Câm miệng! Anh là ai hả, cứ ở đó lải nhải suốt thế."
"Mẹ ơi, con thích bọn họ, đuổi họ ?"
Lại mắng đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thien-kim-dat-chuan/chuong-2.html.]
Cảnh Yến sắc mặt, thấy bộ dạng cứng họng của Quý Hành thì khỏi buồn .
Phải rằng trong cái nhà , nếu Cảnh Nguyệt Họa xếp thứ nhất thì chẳng ai dám thứ hai.
Mấy năm nay đối diện với đứa em gái mất trí nhớ, luôn cảm thấy thiếu vắng điều gì đó, giờ tiếng mắng quen thuộc mới thấy đúng là em gái .
"Được, bảo bối thích thì đuổi hết bọn họ ." Mẹ vẫn giống như , bao giờ từ chối bất kỳ yêu cầu nào của .
Bà dường như chẳng cần thêm bất kỳ sự kiểm chứng nào, cũng chẳng màng tới cái gọi là giám định DNA, chỉ cố chấp về phía , bao dung biểu cảm rạng rỡ đầy sức sống của .
4.
"Mẹ..." Vân Thấm ngờ phản ứng như . Người mà cô hằng kính trọng và ngưỡng mộ, kể từ khi xuất hiện, chẳng thèm bố thí cho cô lấy một ánh .
Bố , thiếu nữ đang mang vẻ mặt tủi đầy tổn thương, khẽ thở dài. Ông cũng thấy lú lẫn .
Cảm giác quen thuộc mà mang quá mạnh mẽ khiến ông chút thẫn thờ. ông giữ lý trí.
Hồi mới mất tích, trong lúc tìm kiếm cũng thiếu những kẻ ý đồ trộn .
họ đều nhận ngay lập tức, đây là đầu tiên mà vẻ bề ngoài thấy chút khác biệt nào.
"Mẹ ơi... ..." đạt mục đích thì bỏ qua, bắt biểu đạt thái độ ngay lập tức.
Ngay khi bà định mở lời, Quý Hành lên tiếng .
"Thưa bác trai bác gái, cháu chút việc ạ."
Hắn , nghiến răng nghiến lợi. vẫn đang ôm , vẻ mặt kiêu ngạo đầy khiêu khích, rõ ràng là chắc sẽ theo ý .
Hắn mở miệng đuổi thẳng cổ ngoài một cách ê chề, hôm nay là lúc thích hợp để tiếp tục dây dưa.
Đợi bình tĩnh , sẽ ghé thăm .
Sẵn tiện cũng tìm điều tra xem từ chui , và mục đích gì.
Hắn tin đời hai giống hệt , trừ khi tất cả đều là sự sắp đặt ý đồ.
"Tiểu Hành , bác giữ cháu nữa, cháu lo việc ."
"Lúc nào rảnh đến chơi nhé."
Bố thuận thế mượn bậc thang xuống, trong nhà hiện giờ đang rối như canh hẹ, ông tâm trí tiếp đón Quý Hành.
Nhất là bây giờ cứ hễ Quý Hành một câu là đốp chát một câu, khí quá đỗi ngượng ngùng.
"Anh Hành..."
Quý Hành trao cho cô gái đang đầy lo lắng một ánh mắt trấn an. Hắn tin nhà họ Cảnh hồ đồ, Cảnh thể mê hoặc, nhưng vẫn còn bố Cảnh và Cảnh Yến.
Cô là đại tiểu thư nhà họ Cảnh danh chính ngôn thuận, thể vì một kẻ đột ngột xuất hiện vài câu mà xua đuổi dễ dàng như .
Cô gái hiểu ý , c.ắ.n môi gật đầu. Quý Hành nán thêm nữa mà trực tiếp rời .
"Hừ." khẽ hừ một tiếng, thành công xua đuổi con ruồi đáng ghét khiến tâm trạng bực bội của dịu vài phần.
chẳng thèm để ý đến những khác, ngáp một cái theo thói quen nũng nịu với .
"Mẹ ơi, con buồn ngủ quá, lúc con tỉnh dậy con ăn sườn xào chua ngọt, đậu phụ gạch cua... do chính tay cơ."
"Con nhớ hương vị món ăn nấu lắm."
dụi mặt vai bà, vỗ vỗ lưng , gương mặt đầy vẻ xót xa, giọng điệu nuông chiều.