Thăng Quan Phát Tài

Chương 1

Bạn qua bí pháp giàu "Thăng Quan Phát Tài" ?

 

Tương truyền, nuôi đứa con trai đầu lòng đến 7 tuổi, bỏ đói 7 ngày, khi c.h.ế.t treo xác giữa xà nhà thêm 7 ngày, từ đó cả nhà sẽ hưởng vinh hoa phú quý bao giờ cạn.

 

Cha tin sái cổ, nhốt em trai quan tài, treo lên xà nhà.

 

Ban đầu, em còn liên tục đập quan tài, kêu gào gọi cha .

 

Sau đó chỉ còn tiếng móng tay cào xước mặt quan tài, cùng những lời nguyền rủa ngày một nhỏ dần.

 

Rồi âm thanh biến mất, chỉ còn m.á.u nhỏ từng giọt thấm qua ván quan tài.

 

Cha hưng phấn nhảy cẫng lên hét: "Đại sư , m.á.u chính là nước tài, chúng sắp giàu ! Giàu !"

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

01

 

Khi em nhốt quan tài, thực vẫn c.h.ế.t hẳn.

 

Chỉ vì vị đại sư dạy cha bí pháp "Thăng Quan Phát Tài" , hôm nay treo quan, nếu thì những mất cơ hội phát tài, mà còn gặp họa đổ m.á.u.

 

Vì thế trời sáng, cha cầm một xâu chìa khóa, mở 7 dây xích sắt chằng chịt cửa nhà kho.

 

Cửa mở , em 7 ngày đói khát, trần truồng như ch.ó bên đống củi, chỉ còn thấy những chiếc xương sườn lộ rõ phập phồng thoi thóp.

 

Một mùi hôi thối bốc lên cùng đám ruồi muỗi bay , nhịn , bám khung cửa nôn thốc nôn tháo.

 

Cha ngờ nó vẫn c.h.ế.t, c.h.ử.i định xông , ngại bẩn thối.

 

Thấy còn đang nôn đến mật xanh mật vàng, ông liền nhét lưỡi liềm tay , trợn mắt quát: "Mày lên ! Chặt hai chân thằng em mày xuống! Mau lên!"

 

ôm lưỡi liềm run như cầy sấy, định lắc đầu cha tát một cái ngã nhà kho, đóng sầm cửa , gào lên đầy ác độc.

 

"Mày c.h.ặ.t c.h.â.n nó, ngày mai tao bán mày vợ bé cho thằng Lão Ngô rỗ mặt!"

 

run rẩy dậy, đối mặt với đôi mắt nửa nhắm nửa mở của em trai.

 

"Chị... cứu..."

 

Nhìn thằng bé giờ đây nhơ nhớp, đói đến thoi thóp, mới mấy ngày còn là bảo bối nâng niu, mà cha vì ham giàu nỡ lòng g.i.ế.c nó.

 

Lại nhớ đến Lão Ngô rỗ mặt, gã đàn ông dâm ô ngoài 70 tuổi với khuôn mặt đầy mụn mủ vì bệnh hoa liễu. nếu lời, cha sẽ ngần ngại bán cho ông .

 

Nghĩ đến đây, nghiến răng đôi mắt cầu xin của em: "Cha sinh dưỡng chúng , con cái báo đền, chính em dạy chị điều . Giờ em c.h.ế.t , cha sẽ phát tài. Em yên tâm mà nhé."

 

Trong khoảnh khắc cuối cùng khi lưỡi liềm hạ xuống, thì thầm chỉ đủ cho em :

 

"Oán đầu, nợ chủ, kẻ lấy mạng em chị. Nếu em hóa ma, thì đừng bỏ qua chúng."

 

Một tiếng thét, một tiếng rên.

 

bước khỏi nhà kho, tay xách hai chiếc chân đứt.

 

Cha thấy mừng rỡ.

 

"Đại sư , khi treo quan c.h.ặ.t hai chân thằng nhỏ, chôn giữa nhà tổ. Như tài lộc sẽ chân chạy , đời đời bảo hộ gia đình phú quý!"

 

Cha đào hố bằng cuốc, sai g.i.ế.c con lợn nái duy nhất trong nhà nấu canh thịt ăn mừng.

 

Mẹ do dự: "Nhà , con nái đang chửa, đợi nó đẻ xong hãy g.i.ế.c?"

 

Ai ngờ cha xong tát một cái, đến những nếp nhăn cũng rung lên.

 

"Con mụ già dám lời hả? Đại sư , chỉ cần treo quan tài lên, đầy một tháng sẽ phát tài lớn. Lúc đó chỉ một bữa canh thịt, ăn mỗi bữa cũng chẳng hết!"

 

Mẹ dám thở mạnh, lấy tay gom những sợi tóc khô đ.á.n.h rối tai, mài d.a.o g.i.ế.c lợn một cách điên cuồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thang-quan-phat-tai/chuong-1.html.]

 

Thấy chum nước cạn, bà liền túm lấy đang đờ đẫn, móng tay nhọn hoắt chọc trán từng nhát, m.á.u lập tức rỉ .

 

Đau đến run , nhưng dám nhúc nhích.

 

"Đồ vô dụng đờ gì? Hết nước mắt mù ? Đi gánh nước ngay, muộn là tao đ.á.n.h c.h.ế.t!"

 

Trước khi gánh đôi thùng giếng, thấy cha bọc em trai bằng bao tải rắn nhét quan tài.

 

Máu nhỏ từng giọt qua bao tải xuống đất, ngoằn ngoèo như bùa yểm.

 

thấy, đầu em trai giãy giụa ngẩng lên, đôi mắt đầy oán hận chằm chằm .

 

Độc như rắn, lạnh như băng.

 

02

 

gánh đôi thùng nước đầy ắp từ giếng làng về nhà.

 

Ngoài nghĩa địa dày đặc, phía tây làng chỉ nhà bà Âm.

 

Tương truyền phía tây làng chúng một lăng mộ hoàng gia, nên ban đầu cả làng đều họ Âm, đời đời giữ lăng.

 

thời thế đổi , đến đời bà Âm chỉ còn một bà.

 

Lần đó, khi cha đuổi khỏi nhà, sắp c.h.ế.t đói, chính bà cứu .

 

Thấy , bà Âm vui mừng vẫy tay.

 

Nhớ lời dặn, do dự đến.

 

bà Âm chạy theo bằng những bước chân nhỏ.

 

"Hoán Nhi, đừng vội , bà cho kẹo ." 

 

Nói lấy kẹo trong .

 

Thấy vết móng tay trán , bà nghiến răng: "Mẹ con đ.á.n.h con ?"

 

gật đầu, bóc vội tờ giấy kẹo bỏ miệng.

 

Ai ngờ bà Âm vốn hiền lành bỗng dùng bàn tay khô gầy siết c.h.ặ.t vai , mặt đầy kinh hãi hỏi:

 

"Dạo con gặp vật gì tà ma ? Sao đầu khí quỷ bao phủ?"

 

Hoảng sợ quá nên kể cho bà Âm chuyện từ khi cha lời đại sư "Thăng Quan Phát Tài".

 

Nghe xong, bà đ.ấ.m n.g.ự.c thở dài liên tục.

 

"Tội nghiệp, tội nghiệp, Phúc Quý đứa trẻ thế mà hại, giá mà ..."

 

Bà Âm đột ngột dừng lời, bảo dẫn bà về nhà ngay.

 

"Chưa c.h.ế.t hẳn thì còn cứu . Mau dẫn bà về nhà, để lâu em con hóa thành hung thần ác quỷ thì cả nhà con ai sống nổi !"

 

Chúng vội vã trở về, đôi chân nhỏ của bà Âm gần như chạm đất.

 

muộn.

 

Vừa cửa thấy một cỗ quan tài đỏ rực to lớn treo chính giữa xà nhà.

 

Hồng vận đương đầu, hồng phúc vô biên.

 

Đầu quan tài hướng thẳng cửa, cha đây cũng là lời đại sư dạy, để lấy chính tài.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận