Tà Thần

Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tiếng 'bịch' vang lên, bà ngã gục xuống đất, từ đó vĩnh viễn bao giờ gượng dậy nữa. 

 

"Con nhóc mi nuôi tóm tế Hà Bá . Haha, thực cái gã Hà Bá chỉ là một con cóc ghẻ thành tinh thích ăn thịt , chứ Hà Bá nỗi gì?" 

 

Ta còn kịp đào thông dòng nước, con quạ hóng hớt lao hang động. Nó phấn khích kêu ‘quạ quạ’, nhạo là đồ ngốc. 

 

Đến lúc cuống cuồng lao xuống núi, chỉ kịp thấy dân làng đang khiêng t.h.i t.h.ể bà lão về. 

 

Gương mặt họ đau thương tột độ, dẫu ngập tràn uất hận nhưng đành bất lực cam chịu. 

 

Nhìn bóng lưng họ, như thấy hình bóng của những kẻ năm xưa nặn tượng cho

 

Những đứa trẻ bắt đều là bé gái, họ sẽ chẳng vì đám bé gái hành động gì

 

Vỗn dĩ con gái là thứ hàng lỗ vốn, chẳng đáng một xu, c.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t thôi. 

 

"C.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, chẳng lẽ vì cái con ranh đó mà để cả nhà c.h.ế.t đói ? Đã là đứa con gái rẻ tiền còn bày đặt sinh bệnh nhà giàu." 

 

"Ai bảo nó sinh mang cái tướng hồ ly tinh, nhắm trúng cũng là đáng đời nó. Dẫu cũng đổi chút bạc cho gia đình." 

 

"Nếu tại nó ám quẻ thì chẳng đến nỗi sinh con trai, đáng lẽ nó c.h.ế.t từ lâu ." 

 

Những kẻ nặn tượng cho đều như cả, và cũng hành động y như thế. 

 

Chẳng ai sẵn lòng vì những bé gái mà hy sinh bất cứ điều gì cả, chắc chắn dân làng thôn Hoàng Ngưu cũng cùng chung một giuộc thôi. 

 

Quan phủ hạ lệnh miễn ba năm thuế má, hẳn bọn họ đang mừng rỡ phát điên. 

 

12

 

Ta , bước về phía huyện thành. 

 

Sơ Nhất đang ở nơi đó. 

 

Con bé hứa sẽ may áo mới cho , thể nuốt lời

 

Từ phía lưng, tiếng gầm lên giận dữ của dân làng vọng tới: 

 

"Chẳng lẽ cứ trơ mắt con gái chúng chỗ c.h.ế.t thế ?" 

 

"Không thì còn ? Đó là quan phủ đấy!" 

 

"Dựa cái gì chứ! Vất vả lắm mới giữ cái mạng khi chạy nạn, còn trôi qua mấy ngày lành. Con gái khổ mệnh của ơi, từ lúc lọt lòng hưởng một ngày sung sướng." 

 

Giọng của trưởng thôn vang lên rõ ràng nhất: 

 

"Chúng hãy cướp bọn trẻ về đây! Nếu cướp thì cùng bỏ mạng ở đó luôn. chịu đủ cái cuộc sống khốn nạn ! Chúng lên đường cùng bọn trẻ, đường xuống suối vàng cũng bạn bè." 

 

Ông lớn tiếng thét gọi, hỏi xem ai sẵn lòng đồng hành cùng

 

Tuổi tác ông cao, ngày thường bước cứ run rẩy. Nay ông mang đầy thương tích, m.á.u rỉ đầu, nhưng ông thẳng tắp, còn thẳng hơn cả cây dương cao nhất núi Chó Vàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-than/chuong-7.html.]

 

Đám dân làng đưa mắt , giơ tay quệt dòng m.á.u trán đồng thanh hô lớn. 

 

"Chúng là những kẻ chạy nạn, còn khổ cực gì mà từng nếm trải? Mãi mới sống sót , bọn nhỏ đều là những sinh mạng mà chúng giành giật từ quỷ môn quan, dựa mà bắt chúng tế cái thứ Hà Bá ch.ó má gì chứ?" 

 

" ! Bọn nhỏ đều là m.á.u mủ của chúng , dựa cái thá gì mà đem đổi lấy nước mưa?" 

 

"Nếu Hà Bá nhân từ, lẽ giống như tiểu thần tiên của chúng , cớ ăn thịt con cái chúng thì mới chịu ban mưa xuống?" 

 

"Chi bằng cứ lật đổ cái gã thần tiên khốn khiếp đòi ăn thịt bé gái mới cho mưa , đập nát tượng thần của luôn ." 

 

Bọn họ hô vang đồng lòng vội vã về thu xếp hành lý, mang hết gạo thơm thịt ngon trong nhà để đ.á.n.h chén một bữa no say. 

 

Sau đó đinh tráng trong làng hội tụ , cùng thẳng tiến về phía huyện thành. 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Trưởng thôn thu xếp thi hài bà lão cẩn thận, căn dặn những phụ nữ ở dẫn bọn trẻ trốn lên núi: 

 

"Mọi cứ đến miếu của tiểu thần tiên. Khi thấy bọn về thì hãy tiếp tục lánh nạn, cần chờ đợi . Nếu trời thương cho sống sót, ắt sẽ ngày chúng đoàn tụ." 

 

Vợ trưởng thôn đỏ hoe hai mắt hỏi: "Ông nó , tiểu thần tiên thể giúp chúng đòi bọn trẻ về ?" 

 

Trưởng thôn lắc đầu: "Chúng là con , đấu với , cứ hở là dựa dẫm thần linh ? Người xưa câu ‘nhân định thắng thiên’, chúng tự liều một phen, cứ mãi trông mong khác thì cả đời cũng chẳng nên trò trống gì." 

 

Thế nên, họ mới đến cầu xin ban mưa, mà tự đào mương khơi giếng. 

 

Quả thực bọn họ khác biệt với những kẻ

 

13

 

Ta là một vị thần tiên vô dụng, cầu mưa chẳng ; đến việc đ.á.n.h lộn với bầy khỉ núi còn chật vật, huống hồ gì là diệt yêu quái. 

 

trưởng thôn chí , dẫu cũng liều một phen. 

 

Ta bám lưng trưởng thôn để theo họ đến huyện thành. 

 

Ta từng rời khỏi núi Chó Vàng bao giờ, bởi vì sợ hãi, và cũng từng nghĩ đến chuyện sẽ rời .

 

Nay bước khỏi chốn mới thấy hóa thế giới bên ngoài bao nhiêu là

 

Trong đó kẻ tướng mạo hệt như đám cha từng vứt bỏ con gái núi; mang vẻ từ bi hiền hòa; cũng những lúc nào cũng nhăn nhó khổ sở, quỳ rạp những ngôi miếu rách nát ven đường cầu xin thần tiên ban mưa. 

 

Đời sống thế gian, quả thực cay đắng muôn phần. 

 

Bọn trưởng thôn hiên ngang lẫm liệt vác cuốc xẻng hướng về phía con sông tế lễ mà tiến tới. Dọc đường, họ gặp thêm những khác. 

 

Đám đó cũng như trưởng thôn, lăm lăm v.ũ k.h.í cuốc xẻng trong tay, hò hét thề đòi con .

 

Mọi chung một mục tiêu nên nghiễm nhiên trở thành bạn đồng hành. 

 

Cuối cùng chúng cũng tới bờ sông, từ xa ngửi thấy mùi yêu khí bốc lên nồng nặc. 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận