"Hủy diệt Tà thần!"
Bọn họ mắc bệnh thì liên can quái gì đến chứ?
Ta gì cái bản lĩnh ?
Sơ Nhất vẫn đang cố sức lý luận bênh vực .
"Không ! Tiểu thần tiên Tà thần! Ngài ban nhân sâm cho chúng chữa khỏi ôn dịch, ngài tuyệt đối sẽ gieo rắc dịch bệnh ."
Song giọng của con bé nhanh ch.óng dìm nghỉm. Bá tánh chịu đựng cơn ôn dịch quá lâu, bưng bít cứu chữa, từ sớm mất cả lý trí.
Bọn họ cần một chỗ để trút giận. Và giờ phút , chỗ để trút giận đó chính là .
Lão đạo sĩ hô hào đòi thiêu sống . Lão dán chi chít bùa chú lên tượng đất của , ngay đó, những ngọn đuốc rực lửa liền châm đống củi khô bên .
Ta từng thấy những bé gái đau đớn khi ngọn lửa thiêu đốt qua tàn niệm của chúng, đó là cái c.h.ế.t thống khổ nhất đời.
Ta giãy giụa điên cuồng bên trong bức tượng đất.
thực sự quá đỗi yếu ớt, thể là đối thủ của con cơ chứ?
Sơ Nhất giật đứt dây trói, lao thẳng đến đài tế. Con bé dùng hình bé nhỏ của đ.â.m sầm cây cột trụ đài, cứu ngoài.
Trưởng thôn dẫn theo cũng xông tới.
Bọn họ đồng thanh gào lớn: "Tiểu thần tiên mau chạy , chạy ngài."
Bá tánh xung quanh nhao nhao xông bắt bọn họ, mắng c.h.ử.i họ cũng là đồ yêu nghiệt, bảo họ nối giáo cho giặc, đem thiêu c.h.ế.t cùng một lượt.
Dẫu trưởng thôn, Sơ Nhất và dân làng đều một ai lùi bước, vẫn kiên gan húc mạnh những cây cột.
Có còn ôm bức tượng đất của xuống, đưa cùng chạy trốn.
Bọn họ quả thực quá khờ khạo .
Lúc nào cũng cung kính gọi là tiểu thần tiên, đinh ninh rằng pháp lực vô biên, nhưng hiếm khi mở lời cầu xin chuyện gì.
Bọn họ coi là thần tiên, nhưng cảm thấy đang cần giúp đỡ, để dốc chút sức mạnh phàm nhân cỏn con mà cứu .
Đám thật sự quá kỳ lạ, quá đỗi kỳ lạ !
Ta sức vùng vẫy trong bức tượng đất.
Ta thoát ngoài, tuyệt chịu để khác khống chế.
Ta như lời trưởng thôn từng : liều mạng một phen.
17
Tượng đất của còn bén lửa, nhưng những đạo bùa dán đó dần dần đỏ rực, từ từ bốc cháy.
Tên đạo sĩ già cũng chút tài cán, cố dán thêm bùa chú lên tượng của .
"Nguy , Tà thần tính đường tẩu thoát."
"Mau lên, lôi đám giúp kẻ ác càn chỗ khác."
Rất nhiều xông lên, giằng co lôi kéo dân làng thôn Hoàng Ngưu.
Ngay trong lúc bọn chúng đang xô xát giằng co, cuối cùng cũng phá vỡ gông cùm của bức tượng đất, lao v.út lên trung.
Lão đạo sĩ ngửa đầu lên, hoảng loạn về phía .
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Sơ Nhất cũng ngẩng theo, sung sướng reo lên: "Tiểu thần tiên, chạy mau ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-than/chuong-11.html.]
Đứa trẻ ngốc nghếch ! Đến nước mà còn bảo chạy , cả đám dân làng bọn họ sắp những dân đang phẫn nộ bắt mà ăn tươi nuốt sống tới nơi .
Những kẻ đó đều là !.
Ta từ trung lao xuống, nhắm thẳng gã quan huyện.
"Không xong , Tà thần nổi giận g.i.ế.c ! Chạy mau."
Ta tóm c.h.ặ.t lấy tên quan huyện, nhấc bổng lên.
Hắn thất kinh hồn vía gào thét: "Không, đừng g.i.ế.c , đừng g.i.ế.c ."
Hóa cũng sợ c.h.ế.t!
Vậy mà coi mạng sống của kẻ khác chẳng gì.
Đám đông bách tính chứng kiến cảnh tượng thì khiếp đảm tản , thi bỏ chạy thục mạng.
"Có Tà thần thật , cứu mạng với."
"Xin đừng g.i.ế.c ."
Ta chỉ cảm thấy thật nực . Thì bọn họ cũng chỉ là hạng bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh. Vừa nãy còn kêu gào đòi c.h.é.m đòi g.i.ế.c , nay mới chứng kiến chút xíu uy lực của sợ đến mức vắt chân lên cổ mà chạy.
Thật đúng là một đám phàm nhân ngu xuẩn.
Ta xách ngược tên quan huyện, định bụng ném phịch xuống đất.
Phải g.i.ế.c , đáng tội c.h.ế.t.
Thế nhưng khi cúi đầu xuống, liền bắt gặp ánh mắt của Sơ Nhất.
Con bé đang ngơ ngác đầy kinh ngạc, hệt như đang một kẻ xa lạ.
Từ đến nay con bé từng dùng ánh mắt đó để bao giờ.
Ta sững , bàn tay bất giác buông lỏng.
Một mũi tên xé gió lao tới từ đằng xa, trúng ngay tim tên huyện lệnh.
Một tiếng "phập" vang lên, quan huyện c.h.ế.t thẳng cẳng. Chẳng do hạ thủ, mà là quân khởi nghĩa do Tất vương gia thống lĩnh tiêu diệt.
Cuối cùng Tất vương gia cũng đem quân đ.á.n.h tới tận đây, nhanh ch.óng chiếm gọn thành trì vốn kiệt quệ vì nạn đói và dịch bệnh.
Ngài chính là Hổ Đại Vương. Mặc dù mang dáng vẻ hình nhưng vẫn thừa sức nhận ngài. Ngài đích thị là Hổ Đại Vương.
Ta lao vội xuống, ôm chầm lấy cẳng chân ngài.
Ngài thừa lúc ai để ý lén quắc mắt lườm một cái.
Quả nhiên ngài vẫn còn nhận .
"Bá tánh hãy . Chẳng cái gì gọi là Tà thần cả, chuyện chẳng qua là mưu hèn kế bẩn nhằm đùn đẩy trách nhiệm của tên quan huyện mà thôi. Bổn vương nay đến đây, tất sẽ lệnh cho y sư dốc lòng cứu chữa cho chư vị."
"Các hãy mau đến cổng huyện nha xếp hàng chờ đợi, của bổn vương sẽ nhanh ch.óng phát chẩn lương thực và t.h.u.ố.c men. Kẻ nào dám trái lệnh, g.i.ế.c tha."
Ngài vung bàn tay lớn, chỉ trong chớp mắt dẹp yên đám đông bá tánh đang hoảng loạn và phẫn nộ, sắp xếp bộ huyện thành đấy.
18
Hổ Đại Vương, cũng chính là Tất vương gia của hiện tại, diện kiến thôn Hoàng Ngưu, liền lên tiếng tán thưởng trưởng thôn.
"Ngươi là kẻ túc trí đa mưu, thêm tâm trí vững vàng. Bổn vương đang đúng lúc thiếu tài, ngươi quan ?"